Blog Y!360

Tôi học được rằng …
… nếu mẹ nói tôi đi cùng mẹ shopping hôm nay, hoặc ba nhờ tôi làm một việc gì đó cho ba hôm nay, dù tôi có bận đến bao nhiêu đi chăng nữa, tôi sẽ bỏ qua tất cả mà làm điều đó … bởi tôi sẽ chẳng bao giờ hết bận, chẳng bao giờ đủ thời gian để làm điều gì đó cho gia đình mình, cho những người mà tôi thật sự yêu quý, nếu ko là vào chính lúc đó thì sẽ ko bao giờ tôi có cơ hội hết, hãy tận dụng mọi cơ hội để bày tỏ lòng yêu thương, ngay từ hôm nay, đừng hẹn nữa!!!
…. nếu tôi có một điều gì đó muốn làm vô cùng, thì tôi sẽ làm ngay hôm nay, sẽ bắt đầu ngay hôm nay, dù tôi có bận tới mức nào đi chăng nữa, bởi nếu ko phải hôm nay thì rồi sẽ ko bao giờ tôi có thời gian để làm nó cả, tôi thì lúc nào mà chẳng bận!
… nếu có một người bạn cần tôi tâm sự hôm nay, tôi sẽ dành thời gian tâm sự với bạn, vì tôi biết rằng, dù bận tới đâu thì ko việc gì quan trọng bằng việc bạn mình đang buồn, và cần ai đó để chia sẻ!
… nếu tôi có hẹn với một ai đó, và đã nhiều lần lỗi hẹn, chỉ vì quá bận rộn với đủ thứ bà rằn quanh tôi, thì ngày mai, nhất định tôi sẽ dành thời gian để thực hiện lời hứa của mình, ko nên trễ hẹn nữa! (ai đó tự hiểu nhé!)

Nhất định mỗi ngày tôi sẽ rất bận, và tôi hình như ko bao giờ đủ rảnh để làm một điều gì đó, tổng lại một năm, những điều được cũng nhiều, nhưng nhiều hơn cả là những mong muốn nhỏ nhỏ chưa hề làm được! Có thể tôi rất thành công trong việc học tập, nhưng nhìn lại, tôi tự hỏi vì sao nhiều lúc mình lại có thể thờ ơ với những thay đổi nhỏ trong gia đình mình đến thế? Tự hỏi vì sao bạn thân của mình lại trở nên quá xa lạ với mình đến thế? Tự hỏi vì sao mình lại có nhiều sách chưa đọc đến thế? Tự hỏi vì sao mình lại có nhiều dự định đang nằm im đến thế? … Tôi biết, mình có quá nhiều việc để làm, và quá ít thời gian để thực hiện những tham vọng khổng lồ (với riêng tôi và có thể ko khổng lồ với người khác!), vì thế, ko ai trách được … khi mà mẹ phải lo hết tất cả việc nhà, mẹ đã ko trách. Khi tôi ko thể giúp ba, ba cũng đã ko la mắng hay ép buộc. Khi tôi ko thể hẹn hò đúng nghĩa với người bạn trai mình iu quý, anh ấy cũng đã ko vì thế mà hết yêu thương tôi. Khi tôi lỗi hẹn với bạn, bạn cũng đã ko vì thế mà ko thèm chơi với tôi nữa … Tôi hiểu mình thật may mắn!

Sách thường nói thật nhiều, rằng hình như ko ai nhận ra rằng mình đang theo đuổi điều gì, cho tới khi mình đi trật mục tiêu, và giật mình bàng hoàng vì đã quá muộn … Mục tiêu của mỗi người là gì? Là sống thật trọn vẹn, làm những điều mình muốn, thanh thản mỗi ngày mình sẽ đi qua, là chia sẻ cuộc sống và cảm nhận niềm vui từ những điều mình làm cho người khác. Không phải học thật giỏi, kiếm việc làm thật ngon, có nhìu tiền và có nhà đẹp, đó chỉ là điều kiện, chứ ko phải mục đích!

Vậy phải phân chia như thế nào cho đúng đây!? Đôi lúc cũng khó khăn lắm, nhưng rồi điều quan trọng là hãy tự hỏi mình, điều gì khiến bạn vui vẻ và hạnh phúc hơn? Chỉ như vậy chắc cũng ko khó để lựa chọn lắm đâu nhỉ …