Nửa đêm, cái khoảng không gian tĩnh lặng này bất chợt trở nên đáng sợ, ta nhận ra mình đôi lúc thật nhút nhát, giật mình vì tiếng mèo kêu hay tiếng xe bất chợt rú lên ngoài đường …
Ngồi mãi trên computer giống như một thứ bệnh nghiện, nhiều lúc biết là không có việc gì làm với nó, giống thói quen, một thói quen khó bỏ!
Những lúc thế này, mong vào đi học, mong được bận rộn và có nhiều áp lực, như vậy sẽ ko nhàm chán … rảnh rỗi thường làm người ta cảm thấy mình thừa thãi, và chán chường!
Tự nhiên thèm được đọc một quyển truyện, thèm được mong ngóng một chương truyện dài kì, thèm được chơi game thỏa thuê … tự nhiên thắc mắc sao mình chẳng bao giờ có quyền làm những điều mình muốn!?
Bạn bảo, mình thật hạnh phúc, vì mình control được cuộc sống của mình! Có lúc mình cũng nghĩ như vậy, nhưng những lúc như hôm qua, hôm nay thì không! Cái cảm giác bứt rứt khó khăn vì mình hiểu, mình chỉ control được một số điều nhỏ nhặt, còn lại, những điều không thuộc hẳn về mình, thì mình nhiều lúc chỉ là khán giả thôi! Bạn không hiểu mình, giống y như mình cũng không hiểu chính mình í!
Mấy hôm nay, thèm về quê! Lạ thật, về quê cũng là một thói quen, ko hơn, vì hình như mình ko có xíu khái niệm tình cảm gì trong đó! Nhưng … ruột thịt là một điều gì đó thiêng liêng mà mình ko hiểu ra, cảm giác thân quen khi nghe mùi hương bà thường thắp, cảm giác thân thuộc khi đi trên những con đường ở đó, cảm giác nhẹ nhõm và bình an thật sự mỗi khi về nhà … Cảm giác là một điều gì đó thật đáng quý trọng!
Về quê, giống như chạy trốn! Bởi ở đó chẳng ai biết mình, chẳng ai biết mình đang làm gì hay sống ra sao, ngoài những người thân! Nhiều khi về quê, mình trông thật lạ, nhiều lúc không giống mình bây giờ nữa! Hay như người ta nói, uống nước khác thì người ta cũng khác!? Nhưng biết chắc, về quê, mình luôn cảm thấy thư thái, bình an, và luôn vui vẻ, không như ở đây!
Nhớ Tom, nhớ cái cách nó quậy phá. Nhớ cách mấy đứa e không bao giờ cho mình yên, sẽ chẳng bao giờ buồn! Nhờ giọng nói, nhớ không khí của những buổi chợ! Có cái gì thân quen không thể hiểu vì sao!
Trời lại đang mưa, cái kiểu mưa chập chạp chứ ko ào ào mưa rồi hết, cứ dai dẳng, rấm rứt! Tự nhiên mưa làm mình nhác, nhác cả bật ipod nghe nhạc, nhác cả công việc đang dở dang!
Muốn online, và muốn nói chuyện, với ai cũng được! Nhưng friendslist ko còn ai online! Chỉ mình mình, rất điên!
Tiếp tục nào, nghỉ ngơi vậy đủ rồi! Làm người bận rộn thì không còn thời gian mà nghĩ mình đang buồn hay đang vui! Đang cố gắng làm người bận rộn đây! Không biết khi nào thì chán chính mình!???
Month: January 2008
mình có sai ko????
Mình nhiều lúc ko biết liệu mình có sai ko, khi mình nghĩ rằng một điều gì đó đang ko đúng, một ai đó đang làm sai, và thay vì thay đổi nó để tốt hơn, thì mình lại đứng xa, tránh xa khỏi nó. Và mình nghĩ rằng, cứ thế, mình chỉ cần giữ cho chính mình ko xấu xa như thế là được! Nhưng nhiều lúc như vậy là ko đủ! Vậy mình có sai ko?
Nhiều lúc mình nghĩ rằng việc đó mình ko thể làm tốt! Và mình lựa chọn ko làm việc đó, dù biết rằng có khi người khác làm thì còn ko tốt hơn cả mình. Nhưng mình lựa chọn điều làm mình thoải mái, lựa chọn một cách sống đơn giản, điều gì làm tốt mình sẽ làm, điều gì ko thể hoàn thành tốt, mình từ chối! Vậy liệu mình có sai ko?
Mọi thứ giống khi mình thấy ai đó đang hiểu sai một bài toán, và mình để họ tự tìm ra cái sai của mình, ít khi nào lên tiếng chỉ ra cái sai đó, vì nghĩ nếu tự họ tìm ra thì mới nhớ và hiểu vấn đề đó! Nhưng có khi họ sẽ ko biết là họ đang sai! Vậy mình có làm sai ko?
so confused!
1 phút dở hơi
có 1 phút dở hơi còi xóa hết tất cả những gì mình vừa viết, vì lâu rồi mới lại blog, chả lẽ lại viết linh tinh!
có 1 phút dở hơi muốn del hết đống ảnh của a và em, nhìn đi nhìn lại chả có cái nào đẹp để post lên blog!
có 1 phút dở hơi muốn chạy thật xa, chả ai với tới, kêu lại …
có 1 phút dở hơi muốn nghỉ thi, ở nhà coi thử cảm giác thế nào!
có 1 phút dở hơi muốn viết entry mà chả biết viết gì
có 1 phút dở hơi quyết định thế này, sau lại hối hận lẽ ra nên làm thế kia!
có 1 phút dở hơi nói với người ta thế này, h thấy hối hận sao mình ko chờ chút rùi nói!
có 1 phút dở hơi bật máy tính lên ngồi lang thang net, cuối cùng mẹ la vì tháng này tiền net eo ơi
có 1 phút dở hơi …
đúng là dở hơi!
offline staff!!!!!!!!!!

Đây là những nhân có mặt trong buổi staff hôm nay, mong là có nhìu buổi dc cf miễn phí như vầy nữa, hehe!
Lâu rùi mới lại đi cf sen, không khí thật là thoải mái, thích nhất ở quán cf là ghế nệm, hôm nay dc thỏa mãn lun! ^.^ Sau này nhất định có laptop sẽ thường xuyên đi Sen!
nửa đêm …
Dậy, đọc truyện của Phan Hồn Nhiên, Người mưa, ko hiểu lắm tựa đề, chỉ bất chợt như muốn khóc khi đọc tới đoạn kết “Anh biết là em ko tha lỗi. Nhưng a vẫn xin lối vì làm e thương tổn. Và anh đang bắt đầu hiểu, điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Anh muốn nói với em rằng, anh nhớ em nhiều lắm. Giá như a là món đồ chơi hỏng, và e nhận sửa…” Một ý tưởng lạ lùng, “giá như anh là món đồ chơi hỏng, và em nhận sửa …” Đó có phải là tình yêu? Mỗi người trong chúng là một món đồ chơi hỏng, và tình yêu đem tới cho ta một người thợ tuyệt vời, để sửa chính ta! Mọi thứ, thường là thế, mọi điều, thường là thế, lúc nào cũng có lí do!
Chuyện kể về một cô bé dân kĩ thuật xấu xí, phải chăng mình đồng cảm bởi chẳng khác gì mình, con bé cũng gầy nhom và bừa bộn … Nhưng cuối cùng có một chàng hoàng tử tới, và yêu cô ấy! Vì cô ấy biết đánh đàn, dĩ nhiên là ko phải chỉ vì thế, người ta yêu nhiều hơn thế, có điều đó cũng là một lí do, những người có tài thì thường tới với nhau! Mình thì ko có tài, chẳng có gì đặc biệt, sẽ ko ai gân cổ lên cãi cả, mình biết! Đang đọc quyển Tin ở chính mình. Mình đang đọc, và biết là mình cần đọc hết đống sách ở FAHASA thì mới mong thay đổi được. Nhưng dĩ nhiên là ko bao giờ đọc hết, cũng đã định mua một tháng một quyển, nhưng rồi nhà xuất bản hàng tháng ra cả chục quyển như vậy!
2! hôm nay toàn kể chuyện tình yêu, tự nhiên test, tự nhiên ngẫm, thấy 2! hình như đang nói tới một tình yêu nào xa vời lắm, ko ở quanh quen thuộc, giật mình! Chả hiểu làm sao!
Hoàng tử thì chỉ có trong chuyện cổ tích, cũng như những chuyện tình lãng mạn thì chỉ có ở trên phim, làm gì có chuyện một đứa con trai đi đan áo, làm gì có chuyện con trai nấu ăn cho vợ ngồi chơi! Mình chỉ đọc, chỉ nhận ra một vài câu đúng đúng, nhiều lúc thấy hay hay! Giống như Minh, có khi mọi thứ đang ổn, lại muốn một điều gì bất ổn, có điều, mình là công chúa, nếu có thể là công chúa, chứ ko phải hoàng tử, và mình thì ko đủ giàu có để có những điều bất ổn mà mình muốn! Cũng chẳng đủ tài năng, hay đúng hơn là ko đủ dũng cảm để lựa chọn, yên ổn là điều tốt nhất!
Ngủ thôi, viết ra nhẹ đầu sẽ dễ ngủ hơn! Chỉ thế thôi, ai đọc tới đây thì chúc một ngày tốt lành để cảm ơn nha!