Blog Y!360

Hay van yeu, neu nhu ta con yeu... magnify

Sau yêu…… là chia tay !!ì

Sau chia tay……..Sẽ… là gì ???

Người ta yêu nhau có thể chẳng vì điều gì, thế mà khi chia tay lại nhiều lý do đến khó tin.. Có thể chỉ đơn giản vì ba chữ: Không hợp nhau ! Nhưng đó dường như lại là cái lý do chính đáng nhất để người ta rời bỏ một người!!

Có một câu chuyện cổ tích an ủi người ta như thế này :

….. Có hai người rất yêu nhau, nhưng đến một ngày, chàng trai thức dậy và nhận ra mình không còn yêu cô gái nữa..Thế là chia tay! (Đúng kiểu một sáng ngủ dậy, thấy mình hết yêu nghĩa là hết yêu ^^ ) Cô gái không hiểu vì sao chàng trai lại chia tay mình, cảm thấy đau khổ tột cùng, cô quyết định tìm đến cái chết. Cô đến bên một dòng sông nước chảy xiết, nước mắt rơi lã chã, rồi gieo mình xuống…Bỗng nhiên một vị thần xuất hiện, ngăn cô gái lại và hỏi: Vì sao con lại đau khổ đến mức tự hủy hoại bản thân mình như thế? Cô gái nức nở nói: Vì người yêu con đã rời bỏ con..con không thể tiếp tục sống mà thiếu anh ấy…Vị thần dịu dàng mỉm cười và nói: Thế thì tại sao con phải đau khổ? Người kia mới chính là người đau khổ hơn con nhiều..Bởi vì con thì chỉ mất đi người yêu, còn anh ta, anh ta mất đi cả người yêu lẫn tình yêu! Sự trống rỗng mới chính là nỗi đau khổ lớn nhất của đời người con à!

Đương nhiên, câu chuyện sẽ kết thúc theo chiều hướng tích cực, người ta luôn cảm thấy bớt đau khổ khi biết còn có ai đó đang đau khổ hơn mình…

Nhưng, sự thật thì không nhuốm màu huyền thoại như thế, người ta chia tay, đơn giản chỉ vì không còn yêu thương, vì cảm giác nhàm chán, vì hết đam mê, vì không còn giá trị lợi dụng, hay còn vì có sự xuất hiện của một người giấu mặt… Tất cả đều được quy lại bởi ba chữ kỳ diệu: Không hợp nhau

Và sau khi chia tay, dù trước đó có nồng nàn đến mấy thì cũng có thể coi nhau như người dưng, như chưa từng quen biết, là bạn dưới mức xã giao, hoặc cũng có thể là bạn tốt (rất hãn hữu). Đó là tùy thuộc vào mức độ vị tha và ích kỷ của từng người! Thông thường người bị từ bỏ sẽ chỉ đau khổ thời gian mới chia tay, nhưng sau khi hồi phục, sẽ rất phũ và lạnh lùng. Ngược lai, người từ bỏ thì sau một thời gian lại có xu hướng nuối tiếc, đặc biệt là khi vô tình chạm mặt nhau trong đời…

Có câu nói :

  • Đàn bà khó quên và dễ tha thứ, đàn ông thì ngược lại, khó để tha thứ và rất mau quên..
  • Đàn bà có thể yêu nhiều thứ ở một người đàn ông, còn đàn ông thì lại thích một thứ ở nhiều người đàn bà…
  • Đàn ông nông nổi giếng khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu…

Những định nghĩa chứng tỏ sự yếu đuối và nông cạn của người đàn bà thì nhiều vô số kể, tất nhiên không thể áp dụng cho mọi trường hợp, nhưng âu cũng một phần có lý! Phái yếu vẫn luôn là phái yếu..nhưng trong sự yếu mềm vẫn
c
ó thể ẩn chứa một sức mạnh vô hình đấy nhé!

P/S: Tôi thì vẫn tin, nếu người ta còn yêu nhau, thì nhất định sẽ quay về bên nhau, dù chia tay hay dù xa cách nhau đến mấy, khi gặp lại, cảm giác yêu thương vẫn sẽ quay về, và khi đó..không cần biết ai khôn hay ai dại, ai phũ hay ai vô tình, người ta vẫn không thể rời ánh mắt khỏi nhau.. Hãy vẫn yêu, nếu như ta còn yêu! Chắc chắn hạnh phúc sẽ đến với những người kiên trì và biết chờ đợi. (From Mi Mi’s blog)

Tự nhiên nhớ đến phim Love actually, ngày Noel muốn xem lại phim đó, vui tươi và rộn ràng, cùng một niềm tin vào actual love

—————
copy từ blog của chị Vân
—————
mình chưa bao giờ xem phim yêu thật sự! và ko hiểu vì sao chị Vân lại muốn xem, và nó với chuyện chia tay thì có gì quan hệ với nhau! Nhưng trước hết là thấy bài này hay!
————–
chia tay ư? mình đã nhiều lần nói 2 tiếng chia tay này quá rồi! có lúc nghĩ, sẽ ko bao giờ lấy lí do là Ko hợp nhau, nghe mà giả giả! Nhưng tới khi break up, tự nhiên buột miệng nói ra lí do đó, và cũng thật ko biết phải dùng lí do gì nữa! Tự nhiên, chỉ bùng nổ, rồi chia tay, giật mình như tỉnh ra và nhận thấy điều mình đang làm thì mới hiểu, tất cả ko phải là giấc mơ, ta đã xa người ấy thật rồi, dù thật ra ta tự hỏi, trong lòng ta … hình như vẫn còn yêu!
Nhưng mình là đứa may mắn! Lúc nào cũng thế, mình đã kịp làm lại, kịp sửa sai, và kịp quay trở lại với tình yêu của mình! Và h nếu nhắc tới 2 tiếng chia tay, giống như điều gì xa lạ, mình ko nghĩ tới, hay ko dám nghĩ tới! Ko chắc chắn đi cùng ai đó tới hết cuộc đời thì mình sẽ hạnh phúc, và là lựa chọn chính xác, nhưng chia tay, ko ở bên ai đó, ko phải là người được chia sẻ buồn vui, thậm chí ko còn được là người gọi a dậy mỗi sáng, cảm giác thật kinh khủng! Dù thật sự, nhiều khi muốn có một lựa chọn khác, … đôi khi ta cũng ko hiểu nổi ta!
yêu? phải chăng là ngay cả lúc ta chán vẫn muốn ở bên nhau? dù đi bên nhau chẳng có việc gì làm, có thể ko đúng với người khác, nhưng lại đúng với mình! Nhiều lúc (như lúc này) chán chán, và muốn gây nhau, cũng muốn ở bên a, cứ cãi nhau, chí chóe cũng dc, đánh nhau luôn cũng dc, giận nhau cũng dc, đừng break up là dc! my beloved, can u understand that simple thing?
muốn có một cái gì để đập vỡ quá hà!

————————————
đó, đọc chừng đó mà viết dc chừng này cảm nhận là biết khả năng văn chương của mình dạo này í ẹ tới mức nào rồi!

Blog Y!360

từ sau khi đọc Cửa tiệm giặt là, mỗi khi nhắc tới giáng sinh là mình lại nhớ noel, và Noel, trong cửa tiệm giăt là! Hình ảnh một cô gái yêu hình bóng của một chàng trai và yêu cuộc sống của một chàng trai khác – hình như ám ảnh, ám ảnh cả cái icon về noel trong trái tim mình! Nhớ Cửa tiệm giặt là thì ko thể ko nhớ bánh kép – dù chưa được ăn bao giờ, nhớ cái dư vị ấm áp khi có ai đó bên ta, và nhớ cả cái đau đớn khi ta chỉ có thể đứng nhìn chứ ko làm gì được!
Noel – trong mình thật mờ nhạt. Ngày còn bé, mỗi khi tới noel, ở trường các bạn được nghỉ để đi lễ. Hồi đầu, người ta không cho nghỉ đâu, nhưng những đứa bạn đi lễ nhà thờ thì vẫn tự ý nghỉ. Mình lúc nào cũng là lớp phó, mà ko phải là lớp phó kỉ luật, lớp phó học tập thui, nhưng lúc nào cũng là đứa chỉ đạo lớp phó kỉ luật, là đứa hay đưa danh sách vắng nghỉ, danh sách nói chuyện trong lớp cho thầy cô! Thế nên … hình như ai muốn nghỉ ngày noel mà ko bị báo cáo thì chắc phải thân với mình, hê hê! Nhưng mà ngày đó chưa thấy noel vui hay rộn ràng, vì chẳng bao giờ có quà, chẳng tin rằng có ông già noel (bé thế mà còn ko thèm tin có ông già noel nhá, vậy mà lớn lên thì lại tin, lạ thật!). Noel bao giờ cũng gần kỳ thi, lúc nào cũng hẹn “uhm, năm sau đi chơi noel bù vậy!” Vậy nên thú thật là chưa bao giờ ra khỏi nhà vào đêm noel, cho tới tận bây giờ! Mà hình như noel năm nay cũng thế …
Có một năm, không biết buồn chuyện gì, mà gần tới noel, theo lẽ thường là mua thiệp tặng bạn bè, năm ấy, mình dốc hết xiền trong túi, ko thèm mua thiệp tặng bạn, mua một đống đĩa nhạc giáng sinh! (nói dốc hết cho oai, chứ hồi đó được khoảng gần 30k chỉ đủ mua 2 cái đĩa – đĩa nhạc hồi ấy rất chi là đắt) Về nhà, nghỉ học bài một hôm, tự thưởng cho mình ngồi nghe liền tù tì hết 2 cái đĩa, bị ba mẹ la vì ko chịu học bài! Rồi khóc ấm ức, nghĩ trong lòng, mình học thế này, nghỉ một hôm đã chết ai, thế mà cũng ko cho nghỉ noel nữa, bạn bè còn được ba mẹ viết đơn xin nghỉ học ở trường để đi lễ kia mà, nghĩ mà thương … cho cái thân mình quá! 😛
Rồi hết noel này tới noel khác! Lần đầu tiên có một noel có một thằng bạn – nói thế cho biết nó là con trai – tặng quà noel cho mình, một cái khăn quàng cổ – nhưng rồi ko dám mang vì ngại, lúc tặng thì đã ko nhận, nó còn cứ giúi vào tay, ngại ơi là ngại! Nghĩ hồi ấy với bi giờ … sao mà khác nhau một trời một vực, h ai cho cái gì nhận liền, thậm chí ko cho còn đòi nữa, hic! Chả lẽ thần kinh xấu hổ của mình bị chai rùi!?
Nhớ một năm noel, trời lạnh lắm, ở nhà đắp chăn nằm ngủ, nghĩ trong lòng, ko ai sướng bằng mình, lạnh thía này ko phải ra đường (vì đã từ chối hết lời mời của tất cả bạn bè rủ đi chơi noel!)
Nhờ một năm khác gần đây, lúc mới vào đại học, qua noel, thi học kì xong, trời vẫn còn lạnh, cả lớp rủ nhau đi Hội An, chuyến đi chơi xa đầu tiên một mình – ko có ba mẹ, và từ lần đó mình và anh thân nhau!
Cuộc sống của mình thay đổi nhiều, ko biết là vì từ lúc yêu anh, hay từ lúc lên đại học, ba mẹ ko còn quản lí nhiều như trước, và cũng bắt đầu ‘công nhận độc lập chủ quyền của mình’? chỉ biết là h thì noel thật sự là một ngày quan trọng, vì chắc chắn có quà! Và vì những lí do ko hiểu vì sao, thích cảm giác ngóng đợi ông già noel tới! Không phải ngóng ông già noel mang quà tới cho mình, chẳng ông già noel nào chịu công nhận rằng mình rất ngoan cả! Chỉ là gần nhà có nhìu con nít, ba mẹ chúng nó năm nào cũng có ông già noel tới cả, noel ở nhà, ngắm ông già noel hết ra lại vào, tặng quà rối rít, ánh mắt tụi nhỏ ánh lên niềm vui và hạnh phúc, ko biết tụi nó có tin không, còn mình … hưởng lây cái sự hạnh phúc ấy – không một chút ghen tị nào!
Mình qua rồi cái thời ngồi đợi một ai đó mang quà tới, qua rồi cái thời chỉ biết nghĩ đến mình và tự cho phép mình là trung tâm của mọi chuyện, nhiều lúc sống vì người khác nhiều hơn là vì mình thì mới thấy hạnh phúc! Thế nên ko bao giờ buồn vì noel ko được đi chơi, ko có quà! Ngày noel, nhà mình vẫn bình thường, ba mẹ không có thói quen tổ chức những sự kiện quan trọng, và mình thì cũng quen với việc thôi mong đợi một cái gì khác vào những ngày lễ. Hiểu rằng, ba mẹ quá vất vả để đảm bảo cuộc sống hàng ngày, lo cho 2 chị em, lo cho một gia đình trước hết là êm ấm, đủ đầy cũng đã quá khó khăn, không một sự giúp đỡ, nội cũng ko, ngoại cũng ko! Hiểu để mà biết rằng, chính cảm giác có nhà để được ở nhà vào những ngày như hôm nay đã là một hạnh phúc, để mà không ghen tị với bất kì điều gì, bất kì ai, để hài lòng và cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có, mơ cao ta sẽ bay cao, nhưng nếu rớt xuống sẽ rất đau!
Noel năm nay, a về quê, cảm giác a ở rất xa tự nhiên thấy buồn buồn, lạnh lạnh. Nhưng rồi cũng quen, mai a lại ra í mà!
Vào đêm noel, chỉ mong được nghe một bài hát giáng sinh rộn ràng là đủ…
chúc mọi người một đêm giáng sinh an lành, chúc ai ai cũng thấy ấm áp trong những vòng tay thân yêu, chúc niềm vui và hạnh phúc có ở mọi nơi!

Blog Y!360

Nếu nói về chuyện Trung Quốc qua đòi giành HS, TS thì chắc ai cũng bít cả rồi.Còi thì cũng chỉ biết thông qua việc đọc blog của mọi người mà thôi (nghĩ mà thấy mình lúc nào cũng đi theo sau hít khói hết!) Điều làm mình thất vọng nhất là phản ứng của những người cầm quyền của nước mình trong vụ này! Vì sao phải giấu, vì sao phải tỏ ra nhân nhượng, vì sao ko nói rõ cho dân biết là nhà nước đang làm gì, dù ít dù nhiều trong việc này, để giành lại HS, TS? Ít nhất nhà nước cũng phải tỏ ra rằng, uhm, tôi sẽ chịu trách nhiệm, sẽ quan tâm, sẽ lưu ý chứ!?
Những cuộc biểu tình là có thật, và truyền hình ko đưa tin, báo đài ko đưa tin… sự im lìm đó làm mình thấy rõ có gì đó chẳng ổn chút nào1
Hiểu rằng, biểu tình là trái pháp luật, và ko tham gia vận động hay làm bất kì điều gì kích động mọi người biểu tình … nhưng những điều thấy trước mắt tự nhiên thấy thất vọng, thất vọng về cái mà mình từng tin tưởng, thất vọng ở cái lí tưởng mà mình vẫn nuôi giữ bấy lâu! Tự nhiên nhớ lời sếp, “đã từng muốn trở thành một Đảng viên, nhưng h thì ko muốn nữa!”. Tới bây giờ thì mình mới hiểu …

Blog Y!360

Liệu Trung Quốc đã chùn tay ???

Theo BBC Việt Nam, quan chức Hải Nam đã bác bỏ chuyện có việc lập Tam Sa trong nghị trình công việc của họ.
Báo Hong Kong, tờ South China Morning Post hôm 19.12.2007 đã đăng tin này, mang tựa đề “Kế hoạch quy hoạch các hải đảo thành thành phố đã bị bác bỏ” nói “cuộc tranh cãi ngoại giao giữa Trung Quốc với Việt Nam về các quần đảo tranh chấp nay có diễn biến mới”.

Vẫn theo nguồn tin này, chính quyền địa phương nói họ không có kế hoạch thành lập thành phố cấp huyện Tam Sa để quản lý các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Và một quan chức khác ở Hải Nam nói họ không nhận được văn bản chính thức gì từ chính quyền trung ương để quy hoạch khu vực nói trên thành một thành phố.

Liệu Trung Quốc đã chùn tay, hay Trung Quốc chưa bao giờ có ý định lập Tam Sa. Theo tôi nghĩ, rất có thể điều này đã được Trung Quốc thông qua trong tin nội bộ của họ. Tin về chuyện Bắc Kinh thông qua kế hoạch lập thành phố Tam Sa để quản lý cả Hoàng Sa, Trường Sa đầu tiên được truyền thông Việt Nam đăng, sau đó được báo chí tiếng Việt ở hải ngoại tiếp tục đưa.

Rất có thể đây là nguồn tin trong nội bộ của Trung Quốc và chính phủ nước ta khi biết đến điều đó, quyết định rằng nên công bố cho toàn thể nước Việt Nam ta biết.

Vậy liệu chúng ta có thể thở phào nhẹ nhõm được không??? Không nên, đây rất có thể chỉ là một chiêu mềm nắn rắn buông của Trung Quốc. Với một chân trong Hội Đồng Bảo An, Trung Quốc có đủ quyền phủ quyết bất cứ quan điểm nào của quốc tế về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa.

Vậy chúng ta phải làm gì: Hãy Bình Tĩnh và Luôn Tăng Cường Cảnh Giác. Đây sẽ là phút giải lao cho một hiệp đấu còn quyết liệt hơn giữa đất nước Việt Nam và Trung Quốc. Hãy tăng cường chuẩn bị.

Nguồn (thanhbk85dn’s blog)