em …
giống như những vệt màu loang trên nước, mong manh! có khi chẳng biết nổi mình đã từng là màu gì, và sẽ loang ra hoài, ko biết dừng ở đâu
em. ….
giống như con thiêu thân, cứ lao hoài tới trước, dù biết chẳng ai đón đợi mình ở đó
em …
tự hỏi còn có ai yêu quý mình vô điều kiện, còn có ai coi trọng những gì mình đang có, hay mọi thứ chỉ đơn giản có mà ko cần như người ta vẫn nghĩ
em …
buồn và khóc chỉ một mình, tự thấy mình thật đáng thương!