Blog Y!360

tự nhiên muốn nghe, dù đã post một lần rồi. “phút s này một mình tôi thôi, nước mắt tràn ngập lòng chơi vơi, …”

Trái Tim Gần Nhau

Artist: Phương Anh
Composer:
Hồ Hoài Anh Huy Tuấn

music.yeucahat.com © 2006-2007

Chia tay nơi đây những đêm dài vui bất tận

Nơi kỉ niệm trong ta khó quên,nơi buồn vui ta có

Bao điều giản dị cho nhau

Nơi tình yêu sáng trong từng con tim.

Chia tay nơi này một mình tôi thôi

Xa nhau rồi nghẹn ngào trong tôi

Vì cuộc vui này sao qua mau ngày ta có nhau.

Phút giây này một mình tôi thôi

Nước mắt tràn ngập lòng chơi vơi

Dù hôm nay rời xa nhưng trái tim luôn gần nhau.

Ngày chia tay sẽ nhớ mãi nhớ mãi những ngày gần nhau

Nơi kỉ niệm trong ta giờ sao khó quên

Ngày chia tay sẽ nhớ mãi nhớ mãi từng phút giây này

Và từ hôm nay trái tim đã dành cho nhau mãi mãi.

Chia tay nơi này một mình tôi thôi

Xa nhau rồi nghẹn ngào trong tôi

Vì cuộc vui này sao qua mau ngày ta có nhau

Phút giây này một mình tôi thôi

Nước mắt tràn ngập lòng chơi vơi

Dù hôm nay rời xa nhưng trái tim luôn gần nhau.

link down
http://music.yeucahat.com/listen/29514-Trai-Tim-Gan-Nhau/

Blog Y!360

[N] gày xưa còn bé, bạn bè giận nhau chỉ cần chu miệng “bo bo xì ”, ngoảnh mặt đi là xong, chỉ vài phút sau là quên béng đi mất, chơi với nhau rồi lại giận nhau, nhẹ nhàng như không.

[N] gười lớn giận không như trẻ con. Giận là không thèm nói chuyện, không thèm nhìn mặt. Là xóa hẳn nhau ra khỏi cuộc đời. Giận là giận thật lâu có khi là mãi mãi.

[N] gười lớn tự cho mình hiểu biết thế nhưng lại dở hơn trẻ con rất nhiều.

[N] gười lớn thậm chí không hiểu được cái ý nghĩa rất đơn sơ của tình bạn :

BẠN NGHĨA LÀ LUÔN THA THỨ !

óe, một ngày một mớ entry!

Blog Y!360

[hưởng ứng cuộc thi của Q&S]

Lòng khoan dung? cách đây 4 năm, còi đã từng viết một bài để đi thi thuyết trình, về lòng khoan dung, sự tha thứ! Ở cái tuổi 15, 16, vậy mà đọc những điều người ta đã viết về lòng khoan dung, mình hiểu ra rằng, điều quan trọng trong cuộc sống và làm cho cuộc sống đẹp hơn đó chính là tình cảm con người … lòng khoan dung ko hẳn là điều gì to tát, mỗi người trong chúng ta hàng ngày luôn phải đối mặt với nó, có điều chúng ta nghĩ rằng nó bình thường nên ko để ý thôi!

Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có lỗi lầm, thậm chí nhiều lỗi lầm. Vì thế khi tiếp xúc với mọi người, có người dễ tính thì cho qua, người khó tính để lại trong lòng, lâu dần thành hiềm khích cá nhân. Đó chính là vì chúng ta ko tha thứ cho nhau. Nếu nghĩ rằng, lỗi lầm của mọi người cũng như của mình chỉ là một điều bình thường, bình thường như hàng ngày ta vẫn thức dậy vào buổi sáng, và lỡ chân bước xuống giường, giẫm nát một con kiến mà ta ko hề cố ý ấy! Và vì ko ai muốn làm nguời khác buồn, ko ai muốn mình trở nên xấu xa, nên ta hãy luôn rộng lòng mà tha thứ cho nhau. Nếu hôm nay ai đó làm bạn buồn, hãy nghĩ rằng, cuộc sống có nhiều lúc như thế, nhưng hãy viết điều đó ra … trên cát, và để gió cuốn đi … còn những khi người đó làm bạn vui, hãy khắc lên trên đá, để nó lưu giữ mãi bạn nhé!

Nhiều người trong chúng ta, vô tình mà luôn nghĩ rằng mình thật thế này thật xấu xa thế kia … bạn có nghĩ rằng, ai trong chúng ta cũng cần tha thứ, bạn có thể cần tha thứ cho người khác, và cũng cần tha thứ cho mình nữa … Những nguời tự tử là minh chứng cho việc họ ko thể tha thứ cho bản thân mình, họ nghĩ rằng họ đã phạm quá nhiều sai lầm, và ko thể thay đổi được nữa … nhưng con người ai cũng như ai, nhiều sai lầm lắm, nếu ai cũng ko tha thứ cho thất bại của mình thì ai cũng có thể rơi vào tâm trạng chán chường và trở nên yếu đuối ko tự tin vào chính mình. Điều đó sẽ ko có tác dụng tích cực cho cuộc sống của bạn, cũng như cuộc sống của mọi người xung quanh bạn! Thất bại chỉ có ý nghĩa, khi mà nó làm bạn trở nên mạnh mẽ và biết rằng, mình thật sự ko giỏi giang về lĩnh vực đó, và mình cần cố gắng hơn thay vì ngồi ủ ê chán chường vì một lựa chọn sai lầm trong quá khứ!

Nhưng tha thứ hay khoan dung ko có nghĩa là bạn phải lúc nào cũng là đức mẹ, lúc nào cũng mở lòng, lúc nào cũng đối tốt với người khác, lúc nào cũng hiền lành, với cả những người không hề tốt với mình … cuộc sống rất phức tạp, ko ai có thể rút ra một công thức áp dụng cho tất cả mọi người, nhưng theo còi, cuộc sống vốn dĩ rất công bằng, ai nhận được nhiều thì mất cũng nhiều, ai cho đi nhiều thì nhận lại cũng nhiều, điều đó có thể ko rõ ràng, có thể ko xảy ra vào hôm nay, nhưng bạn sẽ nhận lại được vào một lúc nào đó … ko ai có tất cả mọi thứ, và ko ai mất tất cả mọi thứ! Mình ko đối xử xấu xa với ai cả, những ai ác độc với mình sẽ tự nhận hậu quả, mình chẳng cần trả thù làm gì! Chỉ đơn giản, mình ko nên để ai làm hại mình, người xưa đã dạy “sống mà ko nghĩ cho mình thì trời tru đất diệt” là vậy! Tránh xa điều xấu xa cũng là một cách để sống tốt kia mà!

Viết về lòng khoan dung ko hề khó, nhưng viết sao cho hay thì thật ko dễ dàng! Còi viết ko phải để đi thi, vì hiểu rằng, mình cũng chưa từng là một người giỏi văn bao giờ! Biết mình biết ta và ko bắt chính mình phải làm những việc quá sức cũng chính là lòng khoan dung, lòng khoan dung với chính bản thân mình! Thật đơn giản phải ko?

Blog Y!360

Hin nay lc lượng online ca lp 04 DT1 khá là hoành tráng, ti nào trong friendlist ca còi cũng c m người online, đng thi vì thế vic share tài liu cũng như hc nhóm trên mng khá là ph biến! Theo ý kiến ca bn L, chúng ta có th tp hp li đ hc nhóm trên mng. Theo ý ca bn Nghĩa, chúng ta cũng có th tp hp các file tài liu, up lên mt host nào đó, rùi share link đ tt c các bn cùng có th share tài liu mình có, mà vic down cũng thun tin, ko phi send qua YM rt mt. Vy trước mt chúng ta s active li blog ca lp đã b b xó lâu nay, link đây là blog ca lp

http://360.yahoo.com/profile-gEAgeiQjfqIwH61E1CvDqCY6LqI-?cq=1

các bn add vào nha, ch nhng ai là friends mi được xem blog mà thui. Ai ko biết lp blog liên h còi, còi s ch cho 😀
Mi bn trong lp s được bn Nghĩa invite cho mt cái tài khon box net, ri up lên đó, ly link b vào blog đ share. Blog hoc 1 trang web riêng cho lp thì còn phi bàn đã, trước mt mi ngui vào blog ca lp đ tho lun xem nên chn hình thc nào cho nó xôm t!
Thanks vì đã đc bài này, thông báo này đã thêm page view cho còi, hehe!

Blog Y!360

tờ sinh viên mới ra, vẫn như thường lệ, với tờ sinh viên mình ko đọc ngược từ sau ra trước như những tờ báo khác, lúc nào cũng mở tới mắt bão đầu tiên. Nhiều lúc mình nghĩ, lẽ ra nên đặt tên truyện là lựa chọn, toàn bộ truyện là những lựa chọn, nhiều lúc khó khăn, nhưng cái khó khăn đó ko hề rõ ràng. Có thể trong cuộc sống có những lựa chọn mà ta nghĩ rõ ràng ta đúng, và ta theo đó, mà lựa chọn giữa đúng và sai, còn ở đây, những lựa chọn nửa đúng nửa sai, nửa có lợi cho ta, nửa có lợi cho nguời khác – một người khác mà ta hông yêu quý!
Đặt tên truyện là mắt bão, mình nghĩ thế này, bão thì lúc nào cũng ầm ĩ, khủng khiếp, nhưng mắt bão thì như người ta nói, tâm bão bao h cũng thật yên bình. Mỗi nhân vật trong mắt bão với vẻ ngoài lúc nào cũng trầm tĩnh, như thế họ đang được đứng trên những tảng đá vững chắc, nhưng thật ra trong họ là một cuộc đấu tranh … vì nó như thế, nên mình ko nghĩ tiêu đề đó phù hợp …
Đọc mắt bão luôn làm mình ngộp thở, tin ko? vậy mà mình vẫn đọc nó mỗi ngày, mình là vậy, luôn biết cái gì đó trong mình làm hại mình, nhưng ko thay đổi. Hôm nay lúc xem phim Uyên ương hồ điệp, nghe Quỳnh Như nói rằng “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” khi sư bá của cô í bảo nếu cứ thế sẽ chẳng ai iu cô ấy đâu! Tự nhiên mình hiểu, uhm, sống là cũng phải biết chấp nhận mình nữa, nếu mình chấp nhận mình, thì người khác cũng sẽ chấp nhận mình, thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, ko phải đi tìm câu trả lời cho câu hỏi vì sao mình lại thế này hay thế kia, chỉ đơn giản, uhm, mình là thế đó! Quỳnh Như nghĩ đúng, ko thể sống cùng một người muốn mình thay đổi dù người đó có yêu mình tới mức nào, chỉ đơn giản hãy yêu tôi trước, yêu bản thân tôi y như tôi đang yêu chính tôi vậy, rồi hãy nghĩ tới chuyện khác!
Quay lại với chuyện Mắt bão, hôm nay, đọc xong, ko hiểu sao mình lại thấy nhẹ nhõm, và thật hả hê. Cái cảm giác thật dễ chịu! Nhã Thư cuối cùng cũng nói được một câu đúng, “sống thực tế ko phải là từ bỏ mọi giá trị, từ bỏ mọi niềm tin” Và mình đoán, chắc rồi tác giả cũng để cho cô ấy quay về với tình yêu thật sự trong Vĩnh, khi mà Vĩnh đã hiểu ra rằng, trên đời điều quý nhất ko phải là đạt được điều gì đó mà là có một người có thể hiểu và cảm thấy bình yên khi ở bên… tình yêu chưa phải là tất cả, chỉ là điều kiện cho điều đó xảy ra, còn điều quan trọng là cả 2 phải có một sự thấu hiểu, nói cách khác, phải yêu theo cách mà đối phương muốn! Nhưng mình biết chắc, kì sau, Nhã Thư sẽ chưa quay về với Vĩnh, cô ấy sẽ sống một mình, con gái ko cần phải có một ai đó làm chỗ dựa, ko cần phải sống bên cạnh ai, dù yếu đuối, trên đời, người cần chỗ dựa là người ko có niềm tin, chứ ko phải người yếu đuối!
Vậy là thêm một lựa chọn khó khăn … y như lựa chọn của Thái Vinh kì trước, chết cũng là một lựa chọn khó khăn đấy!
Take it easy, mình sẽ phải cố gấp nhiều lần thời gian tới, nhưng mình phải mạnh mẽ, ít nhất luôn có một nguời bên mình, phải ko? Thanks a lot, my friend, for talking with me and giving me more strength!