Blog Y!360

Hin nay lc lượng online ca lp 04 DT1 khá là hoành tráng, ti nào trong friendlist ca còi cũng c m người online, đng thi vì thế vic share tài liu cũng như hc nhóm trên mng khá là ph biến! Theo ý kiến ca bn L, chúng ta có th tp hp li đ hc nhóm trên mng. Theo ý ca bn Nghĩa, chúng ta cũng có th tp hp các file tài liu, up lên mt host nào đó, rùi share link đ tt c các bn cùng có th share tài liu mình có, mà vic down cũng thun tin, ko phi send qua YM rt mt. Vy trước mt chúng ta s active li blog ca lp đã b b xó lâu nay, link đây là blog ca lp

http://360.yahoo.com/profile-gEAgeiQjfqIwH61E1CvDqCY6LqI-?cq=1

các bn add vào nha, ch nhng ai là friends mi được xem blog mà thui. Ai ko biết lp blog liên h còi, còi s ch cho 😀
Mi bn trong lp s được bn Nghĩa invite cho mt cái tài khon box net, ri up lên đó, ly link b vào blog đ share. Blog hoc 1 trang web riêng cho lp thì còn phi bàn đã, trước mt mi ngui vào blog ca lp đ tho lun xem nên chn hình thc nào cho nó xôm t!
Thanks vì đã đc bài này, thông báo này đã thêm page view cho còi, hehe!

Blog Y!360

tờ sinh viên mới ra, vẫn như thường lệ, với tờ sinh viên mình ko đọc ngược từ sau ra trước như những tờ báo khác, lúc nào cũng mở tới mắt bão đầu tiên. Nhiều lúc mình nghĩ, lẽ ra nên đặt tên truyện là lựa chọn, toàn bộ truyện là những lựa chọn, nhiều lúc khó khăn, nhưng cái khó khăn đó ko hề rõ ràng. Có thể trong cuộc sống có những lựa chọn mà ta nghĩ rõ ràng ta đúng, và ta theo đó, mà lựa chọn giữa đúng và sai, còn ở đây, những lựa chọn nửa đúng nửa sai, nửa có lợi cho ta, nửa có lợi cho nguời khác – một người khác mà ta hông yêu quý!
Đặt tên truyện là mắt bão, mình nghĩ thế này, bão thì lúc nào cũng ầm ĩ, khủng khiếp, nhưng mắt bão thì như người ta nói, tâm bão bao h cũng thật yên bình. Mỗi nhân vật trong mắt bão với vẻ ngoài lúc nào cũng trầm tĩnh, như thế họ đang được đứng trên những tảng đá vững chắc, nhưng thật ra trong họ là một cuộc đấu tranh … vì nó như thế, nên mình ko nghĩ tiêu đề đó phù hợp …
Đọc mắt bão luôn làm mình ngộp thở, tin ko? vậy mà mình vẫn đọc nó mỗi ngày, mình là vậy, luôn biết cái gì đó trong mình làm hại mình, nhưng ko thay đổi. Hôm nay lúc xem phim Uyên ương hồ điệp, nghe Quỳnh Như nói rằng “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” khi sư bá của cô í bảo nếu cứ thế sẽ chẳng ai iu cô ấy đâu! Tự nhiên mình hiểu, uhm, sống là cũng phải biết chấp nhận mình nữa, nếu mình chấp nhận mình, thì người khác cũng sẽ chấp nhận mình, thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, ko phải đi tìm câu trả lời cho câu hỏi vì sao mình lại thế này hay thế kia, chỉ đơn giản, uhm, mình là thế đó! Quỳnh Như nghĩ đúng, ko thể sống cùng một người muốn mình thay đổi dù người đó có yêu mình tới mức nào, chỉ đơn giản hãy yêu tôi trước, yêu bản thân tôi y như tôi đang yêu chính tôi vậy, rồi hãy nghĩ tới chuyện khác!
Quay lại với chuyện Mắt bão, hôm nay, đọc xong, ko hiểu sao mình lại thấy nhẹ nhõm, và thật hả hê. Cái cảm giác thật dễ chịu! Nhã Thư cuối cùng cũng nói được một câu đúng, “sống thực tế ko phải là từ bỏ mọi giá trị, từ bỏ mọi niềm tin” Và mình đoán, chắc rồi tác giả cũng để cho cô ấy quay về với tình yêu thật sự trong Vĩnh, khi mà Vĩnh đã hiểu ra rằng, trên đời điều quý nhất ko phải là đạt được điều gì đó mà là có một người có thể hiểu và cảm thấy bình yên khi ở bên… tình yêu chưa phải là tất cả, chỉ là điều kiện cho điều đó xảy ra, còn điều quan trọng là cả 2 phải có một sự thấu hiểu, nói cách khác, phải yêu theo cách mà đối phương muốn! Nhưng mình biết chắc, kì sau, Nhã Thư sẽ chưa quay về với Vĩnh, cô ấy sẽ sống một mình, con gái ko cần phải có một ai đó làm chỗ dựa, ko cần phải sống bên cạnh ai, dù yếu đuối, trên đời, người cần chỗ dựa là người ko có niềm tin, chứ ko phải người yếu đuối!
Vậy là thêm một lựa chọn khó khăn … y như lựa chọn của Thái Vinh kì trước, chết cũng là một lựa chọn khó khăn đấy!
Take it easy, mình sẽ phải cố gấp nhiều lần thời gian tới, nhưng mình phải mạnh mẽ, ít nhất luôn có một nguời bên mình, phải ko? Thanks a lot, my friend, for talking with me and giving me more strength!

Blog Y!360

everything seems to be so easy …
it takes lots of days and nights to think …
but only one second to decide!
I really still …
but I can’t continue …
why everything comes so hard for me????????????

Blog Y!360

everything is clear, so clear!
and it makes me exhausted!
how can you live with no love? no money? no dream? and nothing to be target?
I wish that I can do all … again …
I wish I have a chance, to choose all, again …
I wish …
too much for today!

Blog Y!360

Tự nhiên lăng xăng làm việc nhà, rồi lại nghĩ vẩn vơ, tự nhiên nghĩ, mình vẫn cứ chống đối kịch liệt chuyện ba mẹ thích mình học xong ở lại trường. Nhưng nếu ko thế, thì thật sự mình muốn làm gì?
Mình vẫn thường đổ lỗi cho nguời khác, khi mình buồn, mình cố tìm ra lỗi, và đổ cho ai đó, ko thừa nhận rằng tất cả đều là lựa chọn của mình! Chuyện học hành cũng vậy, lúc nào cũng đổ lỗi là tại ba mẹ mà con phải khổ ri nè, phải học cái mà mình hông thích ri nè, nhưng mà tại ai? Tại hồi nớ mình nghĩ thích học bách khoa nữa chớ, tự mình đăng kí chớ! 🙁
H cũng thế, nếu mà mình buồn là vì người này người kia, vì bạn bè, vì anh, chứ hông phải tại mình lựa chọn làm cái này cái kia rồi bùn!
Quay lại với chuyện đi làm, hông hiểu sao tự nhiên thích làm cô giáo, tới lúc đó mình sẽ làm một cô giáo thật tốt, sẽ ko bắt học sinh phải học những điều khô khan cũ kĩ, sẽ cho học sinh được quyền nói, được quyền phê bình, được quyền lựa chọn điều mình muốn học hay ko muốn học … nói chung tự nhiên muốn được là một nguời ảnh hưởng tới nhiều người, chắc là do đi học Mr Tiền, và thích cách dạy của thầy quá, thích cách thầy ảnh hưởng tới mình, tới suy nghĩ của mình, thân thiết như một người bạn lớn vậy!
Nói cho cùng, làm cô giáo là cái mà mình hiểu rõ nhất. Sống và thân thiết với trường BK từ khi còn nhỏ xíu, lang thang chơi cũng đó, ngày ba còn làm cả ở xưởng, mình suốt ngày chơi với mấy thanh sắt quấn biến áp chữ E chữ I, lớn lên đi học, gặp thầy cô cứ quen chào cô chào chú, từ lao công tới bảo vệ, ai ai cũng quen mặt khoanh tay ra chào …
Nhưng vì hiểu rõ nhất, nên biết cả những điều chẳng tốt đẹp gì ở đây! Mình đổ lỗi là do môi trường làm việc hông phù hợp. Nói cho hay rứa, chứ thật ra là chán ghét những tư tưởng già cỗi, cổ lỗ của những người đi trước. Cứ nghĩ tới lúc phải làm việc với những nguyên tắc chán ghét đó thì mình … thà chết còn hơn! (nói vậy chứ chết răng hơn dc, thua hết cả!)
Mình ước chi làm được như thầy chủ nhiệm, vạch cho mình một con đường đi riêng, ko phải chịu đựng những tư tưởng cổ hủ ấy! Nhưng … liệu mình có làm được như thế hông?
Nhưng nếu có một lựa chọn khác, thì mình sẽ lựa chọn cái gì? Nói là thích làm cho Intel, nhưng đó là vì nghe Mr Việt ca ngợi nó thế thôi, chớ có biết chính xác vô làm cái gì đâu! Ko biết là sẽ làm cái gì, công việc đó có phù hợp với mình ko? Mà mình có vô nổi đó ko mới là vấn đề nghiêm trọng!
Nói cho cùng, học xong, như bao người, mình muốn đi làm, muốn có xiền, muốn tự mình nuôi sống bản thân, và ra sống riêng, tự lập! Nhưng … lựa chọn hay nhất có lẽ vẫn phải đi học tiếp, bằng mọi giá, vì thật sự vẫn chưa sẵn sàng lựa chọn một công việc! Chẳng lẽ, đi học tiếp, tốn một mớ xiền chỉ vì một lí do chẳng phải lí do như thế hay sao?
Những lúc thế này, ước gì mình có một người chị, hoặc một người anh cũng được, nói cho mình biết mình phải làm gì? Cho mình một lời khuyên, để đi đúng hướng! Dù gì cũng sắp lựa ngành rùi, nếu muốn vào mobi, thì phải học viễn thông, muốn làm sds thì phải học điện tử. Chả lẽ mình chỉ biết được có thể thui sao!? hic hic!
can anybody help me?