cuối cùng cái ngày mà mong đợi cũng sắp tới, sắp thi xong! dạo này ra khỏi phòng thi, học được vài câu triết lí ghê gớm, kiểu như “ra khỏi phòng là biết chắc … thi xong rồi, còn điểm thế nào thì … do thầy cô quyết định, mà điều gì mình ko làm chủ được thì … đành chịu thôi!”
nhẹ nhàng thật, thế là đi tong gần 15k tiền thi lại rùi!
vật vã, thấy cái môn học một kì, thi ra cũng giống môn học một buổi, thiệt pó chíu, chả biết sau này đi làm có vật vờ cho xong như bây giờ ko? dạo này, hay nghĩ tới chuyện đi làm này nọ, chắc là ảnh hưởng mọi người xung quanh sắp ra trường hết rùi! Nếu mà ngày trước rớt bk, đi học sư phạm Anh, có khi bây giờ cũng sắp có xiền lương khao bạn rùi í chứ!
thoai, nhật kí hôm nay chỉ có thế thui, phải vào phố bách khoa xem nó có cái rì hay ko đã, ăn cắp về dtvt.org! hehe!
Month: December 2007
nhật kí online ngày 14,12 , 2007
hôm nay lắm người đi làm thế ko biết! cũng chả phải thứ 2, mà sao lắm người bắt đầu vào một ngày ko lấy làm gì tươi sáng thế nhỉ?
dù sao đi nữa, chúc những-ai-đi-làm sẽ hài lòng với công việc của mình, và … có lương nhớ để dành khao em! (anh Tuấn với anh Long nhớ đó, em phải nêu đích danh kẻo sau này lại chối! khà khà!)
còn mình thì …
hôm nay thi môn Mr Việt, thiệt ra là học cũng nhiều, nhưng làm chả được bao nhiu, chỉ dòm vô đề giải sẵn rồi tìm câu giống giống tick là chính, còn lại thì chép của bạn ![]()
tự nhiên hiểu ra, chính xác cái việc mình đang làm, good tester, ko phải good student! và … mình thì hài lòng với vai trò đó, ko hơn ko kém!
tự nhiên bùn chán, và thất vọng, vì cái gì cũng ko muốn nói nữa
nhưng hiểu ra … hiểu … và hiểu rằng … mình thật ngốc trong tất cả mọi chuyện, ko có gì dành cho mình đâu, ảo tưởng vừa thôi ngốc ạ!
con đường phía trước thật rõ ràng, đối mặt là cách duy nhất, đi xuyên qua núi thì sẽ bớt kéo dài thời gian dắn vặt, mệt mỏi…
mai lại thi, mệt lắm rồi, chỉ muốn nghỉ thôi, nhưng chiều nay, làm một mớ test trong khi vẫn tiếp tục nghĩ lan man, 2 đứa bạn cắm cúi giải, mình ngồi giở giở, rồi đánh dấu, rồi giở, cứ thế, hiểu thêm được rằng, những lúc thế này, tốt nhất là ko nên ngồi ko., mai thi ko được thì mệt lắm, phá kỉ lục của chính mình, học kì có nhiều môn thi lại nhất!![]()
có lẽ bận rộn và làm linh tinh vô nghĩa thì hợp với mình hơn, một quyết định sai lầm đã được đưa ra, giờ thật khó để làm lại, nên sẽ ko nói hối hận hay tiếc nuối gì nữa, chăm chỉ lên để bù vào cái đã mất.
vấp ngã có nghĩa là ta sẽ phải cố gắng gấp đôi để đuối kịp những người đang chạy phía trước!
i’m ready to face to all the difficulties!
Niệm khúc cuối
![]() |
Niệm Khúc Cuối Sáng tác: Ngô Thụy Miên – Thể hiện: Lê Hiếu |
|
Sáng tác: Ngô Thụy Miên
Trình bày: Lê Hiếu Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời |
||
|
NIỆM KHÚC CUỐI Nhắc đến tình yêu, là nhắc đến những định nghĩa đẹp đẽ và sâu sắc. Tôi nghe và cảm rất nhiều ca khúc về tình yêu mang âm điệu buồn và khơi gợi những tâm trạng đau đớn, mỏi mệt. Nhưng “Niệm khúc cuối” đem lại cho nhiều người, và cả tôi trong đó,cái cảm giác trái tim đã thắt đau mà tâm hồn vẫn nhẹ bẫng. Và nếu một lần nghe “Niệm khúc cuối” sẽ là một lần để cho tâm hồn ấy được tự do, một lần tự giải thoát nỗi lòng và để nhớ một thời đã yêu… Người ta dễ phải lòng nhau bằng ánh mắt gần gũi, một nụ cười dễ mến, và có thể bằng tiếng sét ái tình. Rồi gắn bó, trọn vẹn một lời thề thì phải dành nhiều thời gian nhiều lần, để khoảnh khắc ấy là mãi mãi. Một khi đã hiểu từng nhịp tin yêu, đã biết rằng dù bất kì điều gì có thể lay động, thì tình yêu sẽ vẫn cận kề, người ta sẵn sàng để bảo vệ tình cảm ấy. Như trong một khoảnh khắc, người ta có thể thốt lên rằng …
Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời Cuộc đời là một ca khúc bí ẩn, và người ta biết rằng muốn nó hay và ý nghĩa thì chắc phải tìm cảm hứng nơi tình yêu. Thế nên vượt qua thách thức cuộc đời, tình cảm vẫn trọn vẹn dành cho một người dường như là điều kiên định nhất.. Chẳng thế mà, dù mang nặng nỗi lòng hờn tủi, lời nói yêu thương vẫn muốn trao đi thật nhẹ, thật khẽ. Lời đầu cho ca khúc mở ra như thế, và cho dù có thế, “..vẫn yêu em”! Khi yêu người ta thường hay mơ mộng lãng mạn, rồi ngay cả lúc tình yêu không trọn vẹn, vẫn ước ao về nhau. Như trong lời ca khúc, “giấc mộng” phải chăng chỉ đơn giản là yêu và được yêu lâu dài. Nhưng chính khi điều tưởng đơn giản đối với những người yêu nhau mặn nồng ấy không thể thành hiện thực, một lần nữa vết thương lòng càng như bị cắt sâu thêm. Yêu dù khó khăn và trắc trở đến đâu nhưng chỉ một phút giây bên nhau cũng thấy êm ấm và bình yên. Và ai cũng biết rằng, hạnh phúc nhất cho cả cuộc hành trình dài một đời người là tìm được nửa yêu thương của mình, với cái kết có hậu là trọn vẹn bên nhau. Nhưng chữ ngờ ở đời đâu ai có thể dự đoán được. Cũng trong hoàn cảnh trái ngang như thế, mà trong một ca khúc khác, “Bản tình cuối”, Ngô Thụy Miên đã chiêm nghiệm rằng: Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say Dịu dàng và đắm say, những phím nhạc của “Niệm Khúc Cuối” dẫn dắt người nghe quên đi cảm giác về nỗi buồn u uẩn mà lướt nhẹ trên những dòng cảm xúc ấy và gây xúc động bằng chính âm hưởng dịu êm, tha thiết. “Niệm khúc cuối” được viết vào đầu thập niên 70 cùng với một loạt các ca khúc cùng thời của tác giả Ngô Thụy Miên như “Dấu tình sầu”, “Bản tình cuối”,.. nên mang ít nhiều phong cách lãng mạn và hướng về những câu chuyện tình buồn ướt át. Riêng ca khúc “Niệm Khúc Cuối” đã được rất nhiều ca sĩ nổi tiếng hải ngoại (Dalena, Khánh Ly, Elvis Phương, Ái Vân ..) và trong nước (Đàm Vĩnh Hưng, Lam Trường, Khánh Ngọc, Lê Hiếu, Hồng Ân,..) thể hiện theo nhiều bản phối và theo các phong cách khác nhau. Nhưng đọng lại trong các bản thu âm ấy vẫn là chất nhạc ấm áp, giai điệu lắng đọng du dương thể hiện cảm xúc về một thứ tình cảm lãng mạn nhất: tình yêu! Ở những lời cuối của bài hát, tâm sự về một tình yêu quá nhiều mong ước được thổ lộ một cách chân thành. Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời Nếu như ở những phần đầu của ca khúc, người ta chỉ nhận thấy nỗi niềm day dứt nhớ, và mong ước quá đỗi giản dị nhưng không thực, thì ở khúc cuối bài hát sự thật trước mắt trở lại hiện thực. Cái hiện thực “.. dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời, cũng đã muộn rồi..” chỉ được nhắc đến khi người ta hiểu, ước mơ và kỉ niệm chỉ thật đẹp khi mọi thứ đã qua. Nếu con người ta đã dắt nha Chữ tình ở đời, xét cho cùng làm người ta hạnh phúc nhất và cũng làm con người ta đau khổ nhất. Con người thăng hoa khi được yêu đến ngập lòng, mặc định mình là kẻ hạnh phúc nhất, sẵn sàng vì niềm vui chứa chan ấy mà trải nghiệm gian truân. Và rồi một khi tình yêu cất cánh bay đi để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi, người ta đau đấy, không tin đấy, mà vẫn hoang mang trong nỗi ước mong người mình yêu thương quay trở lại. Người ta có thể đếm được từng kỉ niệm ngọt ngào đã qua nhưng sẽ chẳng bao giờ tự hỏi có bao nhiêu phần nỗi buồn phải chịu đựng. Chính vì thế, ước mơ hoài rồi cũng phải chấp nhận, đau quá nhiều để mà vượt qua, con người sẽ lại tiếp tục hành trình cuộc đời mình bằng những niềm tự ủi an. Cũng như một lần nào đó, ngồi ngẫm lại, như lời một ca khúc nổi tiếng khác của Ngô Thụy Miên, rằng: Mưa đã rơi và nắng đã phai |
||
I love you!
Mạng là ảo? Từ lúc bắt net, cái gì làm mình luôn cảm thấy được an ủi khi sign in vào YM, và nhận được một offline mes của một nguời bạn? Luôn là thế, những lúc mình yếu đuối nhất, những lúc nản lòng nhất, có thể những nguời bạn ko đủ thời gian để chia sẻ, cũng ko thể lúc nào cũng tìm gặp anh iu, thì chính những người bạn mà bình thường chẳng bao giờ gặp mặt, hay ít ra là rất ít khi thân thiết ở lớp lại làm mình thấy vui trở lại!
Mình may mắn lắm! Ông trời luôn cho mình nhiều thử thách, nhưng cũng cho mình đủ cơ hội, và đủ đầy những thứ mình cần, vào những lúc mình cần sự giúp đỡ nhất!
Từ lúc có net, ko còn viết nhật kí một mình, buồn và lúc nào cũng tự ti! Giờ viết ra một điều gì, mình phải nghĩ, vì có thể suy nghĩ buồn chán của mình sẽ làm nhiều người lo lắng, dù ko phải lúc nào họ cũng nói ra, nhưng thật vui vì biết rằng mình được quan tâm!
Cám ơn cái giây phút nào đó mà mình đã nán lại và chat với đứa bạn cùng lớp, để biết rằng chat chít ko có nghĩa là vô bổ! Bởi từ lần đó, mình đã biết rằng, ở đâu đó trong con người ta là một tình cảm chân thành, dù sự chân thành đó chỉ được bộc lộ khi người ta chat – vì người ta ko tự tin lắm khi nói chuyện với mình, mà mình cũng có bao giờ đủ thời gian nói chuyện với người ta đâu chứ!
Cám ơn giây phút nào đó đang lướt web, và chị thấy được 360 của em, và dừng lại, em biết mình có thêm một người bạn, một người cho em những lời khen đúng vào lúc em tự ti về bản thân mình nhất, một lời khuyên đúng vào lúc em confused nhất!
Cám ơn một giây phút nào đó, một ai đó send cho mình một cái offline mes, có thể tình cờ, có thể cố ý, nhưng từ đó, mình hiểu ko phải điều gì trên đời mình biết cũng phát huy tác dụng, triết lí đó có thể rất cũ, nhưng vào đúng lúc bạn send cho mình, mình hiểu nó đúng với mình nhất!
Cám ơn những giây phút nào đó bạn bớt chút thời gian, ngồi đọc entry của một con bé ngố ngố như mình, vô thưởng vô phạt, nhưng rồi có thể những cment của bạn lại mang đến cho mình những niềm vui nhỏ nhỏ! Nhiều niềm vui nhỏ thì tạo nên niềm vui lớn!
Cuộc sống đầy rẫy những lúc ta buồn chán, thất vọng, bối rối … nhưng nhờ đó, ta biết ta thật hạnh phúc, vì quanh ta luôn có bạn!
thi cử … có những điều ta tự hỏi liệu ta có thể nghĩ khác đi ko?
Thi môn đầu tiên, cái cảm giác gì đang trong mình đây nhỉ? Nhiều cảm xúc quá, những cảm xúc xen lẫn lộn, mình nhiều lúc muốn thấy đáp số như để thỏa cái sự tò mò, hơn là làm hết bài toán xem nó khó dễ thế nào?! Mình đã rất nhẹ nhàng, học hành chăm chỉ, thử một lần ko phải là người lười biếng. Vào phòng thi thật thoải mái vì nghĩ tự tin vào những gì mình đã học, vậy nhưng … sự tự tin ko giúp ta chiến thắng! Đó là sự thật!
Nhưng rớt thì sao? Thời khắc khó khăn thường rất đau đớn, nhưng ta ko thể nào mãi sống với thời khắc đó! Rồi ta sẽ phải đi qua, nếu ko thời gian cũng sẽ trôi qua. Có thể một điều gì đau đớn vào thời điểm hiện tại, qua rồi, nhìn lại ta thấy nó cũng tầm thường thôi, ko còn to tát nữa! Ta sẽ ko phải chịu đựng mọi điều quá lâu, vì mọi người sẽ nhanh chóng quên, nhanh chóng loãng ra, nỗi đau sẽ thôi dằn vặt! Và ta sẽ lại thôi nghĩ và thôi buồn đau!
Và mình thì đang nghĩ quá nhiều đến một thời khắc khó khăn!
Tại sao luôn phải là mình? Luôn cố gắng để trở thành một điều gì đó? Cho dù mình biết là mình ko cần phải trở thành bất kì điều gì, luôn là mình, thế là đủ!
Mình phải cố gắng, đó là tính cách của mình, nhưng ko phải để làm vừa lòng người khác, ko phải cố gắng xây dựng một cái gì đó, chỉ làm điều mình muốn, chỉ thế thôi! Uhm, chỉ thế thôi!

