Mẹ vẫn ko thể tin là điều này lại xảy ra với mẹ. Mẹ ko thể tin rằng mình vẫn chưa đủ trưởng thành để trở thành mẹ của con. Sáng nay, mẹ chợt nghĩ ngày con quyết định rời bỏ mẹ, thật buồn, lại là ngày của mẹ. Mẹ mải lo lắng quên mất rằng đó cũng là ngày của mẹ. Sẽ là tuyệt hơn biết bao nhiêu nếu con còn bên mẹ, và mẹ sẽ nhớ tới ngày của mẹ đầu tiên khi mẹ vẫn còn con …
Mẹ muốn tìm một điều gì đó để đổ lỗi. Mẹ muốn xin lỗi con vì đã ko đủ cẩn thận, ko đủ sức khỏe, ko đủ niềm tin, ko đủ mạnh mẽ để giữ con lại với thế giới này. Điều gì đó khiến mẹ linh tính rằng con sẽ ko ở bên mẹ lâu, nhưng lẽ ra mẹ nên có niềm tin ở con nhiều hơn nữa. Mẹ xin lỗi vì đã ko làm gì để giữ con lại. Mẹ xin lỗi vì ko buồn vì con nhiều hơn quá 1 ngày. Mẹ vẫn muốn khóc khi nghĩ về con, nhưng rồi mẹ lại muốn mình mạnh mẽ. Bởi vì cuộc sống này là vậy, mình phải đứng lên và lo cho chính mình, nếu ko, sẽ bị bỏ lại phía sau.
Có thể con ko đến cuộc đời này nữa, con đã quyết định rằng kiếp con người thật sự rất mệt mỏi. Mẹ đồng cảm với suy nghĩ của con. Và bởi vì con vẫn chưa thể nói cho mẹ điều con mong muốn nhất, mẹ nghĩ là mẹ sẽ thay con quyết định những điều còn lại. Có thể con đã quyết định trở thành một cái cây, một bông hoa, hay một đám mây. Hay con đã quyết định trở thành một thiên thần ở đâu đó … Mẹ mong con bình yên với lựa chọn của mình. Và dù con có lựa chọn nào, mẹ cũng vẫn yêu thương con bằng tất cả trái tim của mẹ …