Có phải mùa gió lạnh về thì con người ta trở nên lãng mạn hơn?
Tự nhiên tâm trạng u tối như có nắng tràn về, rực rỡ, vui tươi lạ lùng!
Đôi khi con người ta thật lạ, có thể chợt buồn, chợt vui mà ko cần có lí do …
Giống như đôi khi tình yêu cũng thật lạ, chợt yêu đó, rồi ko yêu đó … đôi khi cũng ko cần lí do!
Bởi vì giống như người ta sống ở trên đời, có thể ko cần lí do cho một việc gì đó, chỉ là muốn làm – ko có lí do!!!
Bởi vì em không muốn trả lời vì sao, vì sao??? hay vì em không có lí do, em cũng ko biết nữa …
Hay như người ta nói, yêu là cảm giác tìm được cái gì thuộc về mình, mình nâng niu nó, yêu chiều nó — mà ko cần lí do!
Em thử một cuộc sống mà e tưởng e ko thể trải qua…
Thử một mình đi lang thang dọc con đường thân quen – mà hàng ngày em vẫn đi – thử nghe gió thì thào gì đó em ko rõ – thử ngửi mùi muối và cảm thấy thơm của không khí, của mùi biển lạ lùng – thử ngắm nhìn những thứ thân quen bằng đôi mắt lạ lẫm … Bất chợt nhận ra cuộc sống nào cũng có niềm vui riêng – đâu cần ta phải băn khoăn những lựa chọn – chỉ cần chiều cảm xúc một chút – đâu mất gì đâu phải ko?
Thử nghe bài hát mà e đã nghĩ mình ko nghe – hóa ra nó cũng hay đó chứ, có ai đó cưng chiều nó, chau chuốt cho nó từng phím nhạc, từng lời hát … hẳn ai đó đã có cảm xúc giống em bây giờ …
Thử trò chuyện và để cảm xúc bay xa hơn, đôi khi ta ko biết những mảnh ghép của ta ở ngay bên ta mà ta ko nhận ra …
Em yên bình trong chiếc kén của mình, với chăn ấm xung quanh, vòng tay gia đình an toàn, giữ cho em không lạnh giá đôi tay, ko cảm thấy sợ hãi trong tim, và ko u tối …
Em thấy mình đơn giản và nhẹ nhõm …
Dù em không hiểu tại sao???
Đôi khi đừng hỏi mình tại sao, tại sao???
Vì ko có lí do gì cả!!!
Đôi khi con người ta lại có những phút giây như thế, muốn lạ đi một chút, muốn khác đi một chút, có cái gì đó là lạ… cũng chẳng có lý do gì cả…
thanh thản và cảm giác nhẹ nhõm cho entry này ^_^