Blog Y!360

Trong cuộc sống,
Có 2 điều ko nên giữ, đó là sự thù hận và nỗi đau
Ai giữ sự thù hận, người đó sẽ mãi mãi ko bao giờ thanh thản. Nói cách khác, khi mình chấp nhận tha thứ cho ai đó, ko có nghĩa là mình lãng quên, đơn giản là cho chính mình cơ hội được suy nghĩ một cách khác, được trở lại là chính mình, nguyên vẹn và tinh khiết!
Còn nỗi đau, khó bỏ qua hơn, khó lãng quên hơn, nhưng lại thường làm cho con người ta mạnh mẽ hơn. Nhiều người sống với nỗi đau chứ ko bỏ nó đi, nên họ lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống của mình ko hạnh phúc, họ sống với nỗi đau ko chỉ trong tim, mà trong cả suy nghĩ, để rồi lúc nào cũng cảm thấy mình tổn thương …
Nhiều khi, người ta đứng ngoài hết mọi chuyện, tưởng như ko quan tâm, nhưng rồi bất chợt ta nhận ra, ai cũng khôn ngoan và giỏi giang, chỉ mình ta là khờ dại …
Nhưng ai bảo khờ dại là xấu? Đôi khi ngốc nghếch cũng là điều hay, nó làm cho mọi người ko ghen tức với điều mà ta có, còn ta, ta ngạc nhiên bằng lòng chấp nhận những gì thuộc về mình, ko so đo, tính toán, ko quá coi trọng những điều mà người khác nghĩ là quan trọng, người khác là người khác, còn ta … chỉ cần là ta là đủ!
Lang thang, ta đọc được từ một người ko lạ, nhưng cũng ko thân quen, tự nhiên thấy cuộc sống bất chợt đẹp trong cái ko hoàn hảo mà nó vốn có, của những điều lo toan, của những tiếng cằn nhằn, của những “bông hồng đắt tiền” ko bao giờ được tặng … Nhưng ta bất chợt cảm thấy, chỉ cần có được một cuộc sống đơn giản và ko hoàn hảo như thế, với ta là quá đủ!
Bạn hỏi, như thế nào là đủ?
Đủ là khi bạn cảm thấy mình ko còn đủ nhỏ nhen để ghen tức với thành công hay hạnh phúc của người khác, đủ là khi trái tim bạn quá hạnh phúc với những điều bình dị quanh mình, hạnh phúc tới nỗi ko thèm quan tâm có ai đang hạnh phúc hơn mình hay ko, đủ là khi bạn thức dậy vào sớm mai, và nhận ra quanh ta còn biết bao điều để làm, để nghĩ, hơn là nghĩ về những chuyện của ngày hôm qua …
Đôi khi, ta muốn mình thôi triết lí, vì những điều nói ra cũng chẳng phải lời vàng ý đẹp. Nhưng tự nhiên viết ta, để nhận được 1 dòng cm của bạn, của anh, của ai đó quen và ko quen … tự nhiên thấy vui vì đôi khi, có những ánh mắt vẫn dõi theo ta, lo lắng và ko lo lắng, quan tâm và ko quan tâm, nhưng luôn mỉm cười khi biết, ta vẫn bình an!
Ta có và ta ko có
Ta làm được và ta ko làm được
Ta hơn ai và ta ko hơn ai

một ngày kia sẽ ko còn nhiều ám ảnh như ta đã từng bị ám ảnh nữa
….
đơn giản, ta biết mình có nhiều hơn ko có
mình làm được nhiều hơn mình ko làm được
mình hơn ai nhiều hơn mình ko hơn ai

vì ta ko phải là vật để có thể bỏ lên cân, và so sánh, và biết …
phải ko ta?