
Đôi lúc mình tự nhận thấy mình nghĩ quá nhiều, quá nhiều cho một con bé ko có nhiều năng lượng như mình … nhưng nghĩ tự nó là một chuyện ko thể bắt đừng, ko thể bắt tiếp tục … đôi lúc có ai đó mệt mỏi, mệt mỏi tới mức ko nghĩ nữa, ko muốn nghĩ nữa!!!
Đôi lúc, còi ngĩ, mình phải chạy trốn, chạy đi tới một nới nào đó, đề nghĩ … về tất cả, đề quên và đề ko bị cuốn đi quá nhanh, nhanh tới mức ko kiểm soát được con đường mình đang đi …
Uh, còi ko sợ mình lựa chọn sai, còi sợ mình đi sai, vì lựa chọn đơn giản là khoảng khắc, ta ko sống bằng khoảng khắc, ta sống bằng những điều ta có và ko có sau khoảnh khắc đó …
Không hiểu sao dạo này mình sống rất vội … vội làm, vội nghĩ, vội quyết định … đôi khi sự vội vã cũng tốt, cuốn mình đi và ko chậm chạp bò đi với những suy nghĩ vẩn vơ, vớ vẩn … Nhưng vội cũng sợ, sợ sẽ vấp té, sợ ko đứng dậy nổi, sợ rủi ro … dù biết là có những điều sẽ ko tránh được
Nhìn quanh đi, mọi người đang vận động, ta lớn rồi, ta cũng nhận ra điều đó!!! Có đôi khi tự dưng thấy mình lẩm nhẩm ” … đủ lớn đề mong bé lại ” đôi khi, ta nhận ra mình ngẩn ngơ, chỉ ngẩn ngơ ko nghĩ gì … chợt nhận ra, mình vĩ đại và nhỏ bé … ko hiểu sao, tự thấy mình bật cười khi thấy cậu bạn luôn gọi mình là Alan vĩ đại …. và Alexandre super stupid!
Bọn nhỏ (từ lúc nào đó mình đã lớn, đủ lớn đề gọi tụi nó là bọn nhỏ!) làm mình thấy tiếc, dù cuộc sống của mình đã gần như hoàn hảo, gần như đạt được, và thử làm được tất cả những gì mình muốn, kết quả ko hề tệ! nhưng vẫn tiếc, … khó hiểu!
Đôi khi mình cũng phải chạy trốn, như thời gian vừa rồi, nói như những gì người ta hay nói mấy ngày gần đây, vesak 2008 với thiền tịnh, với những điều ta biết và ko biết về “ngã”, … những khi phải dừng lại ” đề sống chậm”, như người ta thường phải đọc “cà phê chiều thứ bảy” đề tỉnh táo ngay cả khi ko uống cà phê trước những điều đang và sẽ đến trong đời! Đôi khi lựa chọn ko phải tất cả, nhưng cũng rất khó khăn … hoặc là người ta tưởng là nó khó khăn ….
Đang là 2h sáng, và đang nghe behind blue eyes! Người ta là thế, luôn nghĩ rằng người khác ko biết! người khác biết đấy! ít nhất biết rằng, đôi khi ai đó có thể buồn, có thể xấu xa, nhưng họ cũng có những lúc tốt lắm!
Ngủ thôi!
I want to sleep! Do not disturb! 😀
Đại ca muốn ngủ, đừng có phá, biến! (sặc! lũ nhỏ! nhớ!)