Blog Y!360

1. Anh lúc nào cũng thik làm mọi chuyện theo ý mình, ko quan tâm gì tới việc em nghĩ như thế nào! Chẳng phải yêu nghĩa là phải chia sẻ mọi chuyện với nhau à? Tại sao lúc nào a cũng muốn e kể mọi chuyện cho anh, còn anh thì luôn giữ những vấn đề của a cho riêng minh?

2. Anh lúc nào cũng nói dối e là anh đã bỏ được thuốc lá rồi, hoặc là hứa sẽ bỏ thuốc lá! Chẳng phải e đã nói rất nhiều lần về việc thuốc lá có hại cho anh và cho cả e như thế nào à? Chỉ một việc cỏn con như thế mà anh cũng ko làm được vì em, thì làm sao e có thể tin là anh sẽ làm mọi điều vì em kia chứ!

3. Em ghét anh khi luôn đợi e nói chia tay mới cuống quýt lên làm mọi chuyện, anh luôn bắt em trở thành bà phù thủy xấu xí mà e ko hề muốn! Sao anh bảo mang lại hạnh phúc cho em mà lại luôn làm e bắt em phải nói ra điều mà e ko hề muốn kia chứ???

4. Em ghét anh khi ko chịu nghiêm túc ngồi nói chuyện, luôn tỏ ra bực bội khi e nói ra sự thật. Nếu cứ như thế, ko chịu thừa nhận khuyết điểm thì làm sao có thể tiến bộ được chứ, làm sao để ở bên nhau được chứ?

5. Em ghét anh mỗi khi em giận, anh cứ làm thinh như thế ko hề hay biết, làm em càng tức điên lên! Nếu sau này em già và xấu thì tất cả là tại anh, tại anh đã làm e tức điên lên quá nhiều!

6. Em ghét anh mỗi lần nhắn tin hay chat chit đều viết sai chính tả! Chẳng lẽ em lại ko xứng đáng để anh bỏ nhiều thời gian quan tâm hơn để mà viết đúng chính tả à!?

7. Em ghét anh mỗi khi đòi đi chơi đều bảo đi cà phê, chẳng bao giờ sáng tạo điều gì để e bất ngờ. Nếu e luôn từ chối thì tất cả là tại anh, bởi vì đi chơi cùng anh chả thú vị gì cả!

8. Em ghét anh khi e nói bóng nói gió thì bất chợt ko thông minh đột xuất, ko bao giờ hiểu ra điều em muốn nói, ko bao giờ nghĩ ra là phải bật dậy mà lên trường đi học khi e bảo e bùn, ko bao giờ nhận ra e đang chán anh để mà refresh lại tình yêu của mình, cũng ko bao giờ biết đường đưa em đi chơi cho giải tỏa xì trét khi e bảo e đang chán điên lên dc!

9. Em ghét anh mỗi khi anh chúc ngủ ngon đều như nhau, tới nỗi chỉ cần nhìn thấy tin nhắn là ko muốn đọc nữa, bởi đã thuộc lòng hết từng ấy chữ rồi!

10. Em ghét anh vì luôn đợi e khóc mới chịu làm lành, im lặng lúc em muốn nói chuyện, ghét anh khi bỏ mặc em với những rắc rối của mình, ghét anh vì đôi khi ko thể hết yêu anh nổi! Tức chết đi được!

Blog Y!360

băn khoăn …
mấy hôm nay mình nghĩ hoài, về câu nói của ai đó, rằng thì mình ích kỉ, rằng thì sống phải biết chiều theo ý số đông! Tự hỏi bản thân, phải chăng cứ sống là nhất định phải giả dối, ko có chính kiến, ko nên làm những điều mà số đông ko ai làm? Tại sao mình thì phải giống mọi người kia chứ??? Tại sao vì đó là điều mọi người muốn, và mọi người ko ai có lí do thỏa đáng, thì mình lại phải theo mọi người kia chứ!???
mình tự hỏi, cái gọi là tình cảm, tình thân hay cái gì tương tự như thế, là ở đâu trong mọi điều mà mình thấy! Rõ ràng, ko ai lo cho người khác, ko ai quan tâm liệu người khác sẽ thế nào nếu mình sắp đặt mọi thứ như thế! Cái họ quan tâm chỉ là, bản thân họ có được khỏe, được an nhàn hay ko? Hay nhiều hơn, rộng hơn, những người bạn thân của họ, những người thân của họ có vui vẻ hay ko! Những người họ thik có được hưởng lợi ích gì về việc họ sắp xếp hay ko … nếu mình ko phải là một trong những người đó, ôi trời, ai mà quan tâm là mình đau khổ, mệt mỏi hay chịu bất công như thế nào!?
mình cũng băn khoăn, phải chăng, khi mình ko làm được, mọi người cười nhạo rằng ôi giời, con bé ấy thì làm được gì! ( đó là chuyện đã xảy ra, chứ ko phải tượng tưởng đâu nhé! trí tưởng tượng của mình cũng ko phong phú đến mức ấy!) nhưng khi mọi thứ trót lọt, và mình làm được, mọi người nghĩ rằng mình may mắn! và tệ hơn, họ nghĩ mình ko xứng đáng với những điều mình có được! (ối, thế còn bao đêm thức khuya, bao ngày lo lắng của mình thì sao ấy nhỉ?)
thất vọng …
có khác gì đâu khi có hay ko có một điều gì đó, chỉ đơn giản, có thì có nghĩa là yên tâm rằng mình có, ko có nghĩa là thêm nỗi lo rằng mình ko có điều nên có …
đôi khi, mình tin tưởng một điều gì, nhưng phút cuối mới nhận ra, tất cả đơn giản là sự lừa dối mà mọi người dành cho nhau! người ta cười với nhau, giả lả trước mặt nhau để rồi sau lưng nói xấu nhau, người ta hỏi han nhau, để rồi quay đi xì môi chê bai ko tiếc lời! người ta sẵn sàng nịnh nọt, để rồi khi thỏa mãn điều họ muốn, họ sẵn sàng quay lưng đi, ko thèm cảm ơn!!!
tin hay ko tin …
mình phải thừa nhận, đôi khi tin rằng mọi chuyện vẫn ổn thì dễ dàng hơn rất nhiều là tin rằng nó ko ổn! Dù trong lòng vẫn biết, điều mình tin ấy, có khi còn cái gì ko ổn trong đó! Thà rằng cứ giả vờ ko biết còn hơn!
ko cần quá tuyệt đối niềm tin, mình tin những có ai đó thật sự tốt, thật sự quý mình như họ nói, cũng có những người ko nghĩ như họ nói, nhưng đâu có đáng để mình quan tâm! Cũng có đôi khi mình thất vọng, thất vọng để hiểu ra, ko phải thứ gì lấp lánh cũng là vàng ròng hay kim cương! Và đôi khi cũng phải thất vọng một chút để đủ sự ngờ vực, để niềm tin ko bao giờ trao lầm chỗ nữa …

Blog Y!360

thôi ko băn khoăn nữa
thôi ko nghĩ nữa
thôi ko suy diễn về những điều người khác làm và ko làm nữa …
… cuộc đời có bao nhiêu mà hững hờ …

Blog Y!360

2 Tuần, lần đầu tiên biết tới sự lo lắng khi thấy 1 điều quá sức với mình! Nghĩ lại, thấy mình liều kinh khủng,… Làm sao 1 con bé ko hề giỏi lập trình, thậm chí cả thầy cũng chưa bao giờ nói mình có chút xíu khả năng lập trình nào, thầy từng nói là nếu giữ suy nghĩ như thế, mình sẽ ko bao giờ lập trình được. Và mình đã luôn tin rằng lập trình ko phải là khả năng của mình … Ngay cả khi làm assembly, biết là thuật toán của mình tệ hại, biết là mình suy nghĩ mọi thứ ko tốt, nên mình đã làm theo cách sơ đẳng nhất, và bằng lòng với những thứ mình có, đơn giản chỉ là ko lập trình tốt thôi mà, chỉ là cũng có nhiều cái mình sẽ ko giỏi, cũng được!
Nhưng cái gì xui khiến mà mình lại chọn 1 đề tài mà mình hoàn toàn ko biết gì về nó, ko có cơ sở gì để tin là mình làm được, thậm chí từ java mình còn phải hỏi lại “java dùng để làm gì?”.
Mình chỉ liều thôi, liều vì ko còn đường lùi, liều vì sự hãnh tiến mà mình luôn đeo trên mặt, liều vì nghĩ, mình ko có đường lui cho tất cả những gì mình đã thể hiện, đã nói, … như vẻ ta đây giỏi giang lắm!
2 tuần – chưa bao giờ mình lo lắng nhiều như thế!? Nghĩ về thất bại, nghĩ về ánh mắt của mọi người, nghĩ về niềm vui sướng của ai kia khi thấy mình thất bại và kém cỏi như thế nào!? Nghĩ đến ngày bảo vệ, nghĩ tới ánh bắt thất vọng như ko thể thất vọng hơn của thầy hôm xin đổi đề tài … Mình đã ko thể ngủ được! Đã cảm giác như ko còn muốn tiếp tục làm gì nếu ko thành công lần này!
Nhưng … biết làm sao với đống kiến thức đồ sộ mà mình chưa từng biết, biết vật lộn thế nào với cả đống công cụ mà mình thậm chí … chưa từng nghe nói! Giống như vứt người ta vào sa mạc, và bắt đi tới đích, cầm chắc cái chết trong tay … nhưng ko đi cũng ko được, giống như có kẻ nào cầm cây đánh sau lưng tới nơi! 2 tuần, ko thể nói được là mình đã căng thẳng như thế nào … căng thằng tới mức ko cần giữ cả bạn bè, ko có đủ nghĩ suy cho tình yêu, ko có chỗ cho gia đình …
Nhưng mình đã rất may mắn! Bên mình luôn có ai đó giải tỏa giúp mình những lúc buồn phiền và căng thẳng tưởng như ko thể tiếp tục. Bạn bè ở bên cạnh, lúc người này, lúc người khác thay nhau là chỗ dựa, là nơi cho mình kể lể … Anh ở bên, và sẵn sàng vỗ về, sẵn sàng thức khuya cùng để mình ko cô đơn, chỉ để mình vững tin là luôn có ai đó ở bên! Và đủ can đảm để ngã về phía sau, vì biết chắc có ai đó đỡ!!!
Mình cũng phải cảm ơn, cảm ơn anh T đã giúp mình rất nhiều, giải đáp những thắc mắc chả đâu vào đâu của mình, cả những hôm khuya lơ khuya lắc vẫn ngồi sửa code cho mình. Dù code ấy rồi cũng dùng, nhưng nhờ đó mình nghĩ ra được nhiều ý tưởng để làm cho code của mình sáng sủa hơn, nhờ thế mà nó chạy cũng nên …
Cám ơn Z, bày cho mình những điều đầu tiên, giúp mình tìm ra được phần mềm, rồi lại cả ebook, rồi còn giúp sửa bug nữa (h thì A biết bug là gì rùi!).
Cám ơn N, người cuối cùng còn đủ kiên nhẫn ngồi giúp A, và cũng là người giúp A nhiều nhất. Những giai đoạn cuối khó khăn, đến lúc cuối cùng còn ko tạo được file jar, ko biết làm thế nào, chỉ biết cầu cứu N. Ko có N chỉ thì mò mãi cũng chả xong. Rất may là cuối cùng mọi chuyện trót lọt, ko còn làm phiền N tới lúc N nổi cáu! :p
Mình h biết thêm một thứ, ko chắc là giỏi giang hơn ai, nhưng chắc chắn khi nói tới java, ko còn mù tịt và cũng ko còn mơ hồ xa xăm như một chuyện gì đó của ải của ai nữa. Qua tất cả, hiểu ra, cuộc sống đủ rộng lượng, cho dù mình xấu xa thế nào cũng luôn có ai đó yêu quý, cũng sẽ luôn có ai đó sẵn sàng rộng lượng với mình, cũng luôn sẵn sàng chìa tay giúp đỡ. Mình thật may mắn, may mắn từ đầu chí cuối như mình vẫn nói!
Mình ko dám nói là mình tự tin, nhưng bây giờ mình cũng tự tin hơn HA cách đây 2 tuần nhiều lắm!
Cám ơn tất cả, cám ơn những ai đã giúp mình, cám ơn những ai đã ở bên mình, cảm ơn ông trời vì đã mang may mắn tới cho mình đúng lúc!

Share luôn code cho trò chơi made by HA: Trò chơi đố vui đơn giản, gồm 1 câu hỏi và 3 phương án trả lời, trả lời hết 15 là winner, trong 15 câu được đổi câu hỏi 3 lần. Hy vọng của HA là phát triển trò chơi này thành 1 phần mềm luyện thi toefl iBT dùng cho di động

link to source code

Share luôn cho ai ko quan tâm tới code mà vẫn muốn chơi trò chơi, chỉ cần có máy, cùng công cụ để nạp game vào máy qua cáp, hoặc ai ko có cáp có thể liên hệ HA, HA sẽ truyền game qua máy cho theo kiểu hồng ngoại hoặc bluetooth.

link to put in your mobile for playing