Tinyvirgo's dairy

Tự dưng cảm xúc như một quả bóng xì hơi, ko còn muốn làm những việc phải làm, muốn phá tung lên những gì đang phải dồn nén …

Nếu người ta nhìn vào mình, có thể đôi lúc chợt nảy sinh câu hỏi, có gì mà phải buồn? Đôi lúc, mình cũng phải tự hỏi mình câu đó. Có điều, mình ko có câu trả lời. Mình cảm thấy cuộc đời yêu thương mình, cảm thấy mình may mắn có một người chồng thương yêu và thấu hiểu hết mực, có bố mẹ lo lắng cho, có em gái thương, có gia đình chồng thương … Mình cảm thấy cuộc đời mình may mắn, những chuyện giông tố bão bùng đều đến rồi đi, để lại mình cứng cỏi và trưởng thành như bây giờ! Mình cảm thấy rất nhiều khi mình ko phải đối mặt với những tình huống sinh tử hay khó khăn, chỉ đơn giản là bão trong lòng thôi!

Nhưng mình ko cảm thấy cuộc sống này đáng sống. Nói cách khác, mình thất vọng vì thế giới. Thất vọng vì bản thân mình quá nhỏ bé để làm một điều gì đó. Thất vọng vì mình ko đủ khả năng để thay đổi tình thế của bản thân và của nhiều người khác xung quanh. Thất vọng vì một thế giới đầy rẫy những xấu xa, tội ác, và những con người được trao quá nhiều quyền năng để hành xử ngu ngốc. Thất vọng, vì bản thân mình cũng là một phiên bản lỗi, khi nhận ra có rất nhiều thứ mình đã ko còn khả năng để thay đổi, dù đã cố gắng đến bây giờ. Mình nhận ra, mình đã ko còn kiên nhẫn để chờ đợi một sự đổi thay, mình đã thôi mong ngóng một ngày mai mọi thứ sẽ theo ý mình muốn. Thay vào đó, mình bắt đầu nghĩ rằng mình PHẢI chấp nhận những gì mình đang có, phải chấp nhận cuộc đời là như vậy, và điều khiến mình đau đớn là mình ko muốn chấp nhận.

Mình ko muốn chấp nhận một cuộc sống chỉ dành cho bản thân, chỉ nghĩ đến bản thân, ko cần lo cho ước mong của cha mẹ, của ba má, của ngoại. Mình cũng ko muốn chấp nhận sống một cuộc đời êm ả, đơn giản như bao bà mẹ, bà vợ khác. Mình vẫn muốn làm được một điều gì đó to lớn, làm được những điều khiến mình phải tự hào. Mình ko muốn sống ở nước người và tìm cho mình một giải pháp an toàn. Mình muốn trở về, muốn được làm một điều gì đó cho nơi mình sinh ra. Mình ko muốn chỉ sống, mình muốn thực sự được sống với những giá trị mà mình tôn thờ, được làm những điều mà mình mong ước. Mình ko muốn chỉ là cô bé làm những điều đúng. Mình cần được thoát ra khỏi cái vỏ bọc đúng đó và sống đúng. Nhưng … mình ko đủ can đảm. Và mình thất vọng về bản thân!

Mình sẽ vẫn ổn. Mình chỉ là thất vọng, và mình muốn chạy ra ngoài, chạy xe máy 80km/h trên đường biển, để biết mình còn có thể khiến mình đau, để thấy sợ mất mình trong cuộc đời này. Tiếc là, mình đã đi quá xa, và dù có làm gì, mình cũng ko thể quay lại …

Tinyvirgo's dairy

I laughed at myself. In any situation, my efforts were just wasted. Nobody wants them. Don’t even mention about appreciating them.

Or I just cannot be loved. I should just go to hell.

Only one thing: I don’t know what I did wrong!

Tinyvirgo's dairy

Lại bắt đầu một năm mới, lại là những lời “đe dọa” đến từ sup, và mình lại mơ những giấc mơ để có thể kiên cường đi tiếp chặng đường sắp tới …

Mình chỉ mơ có một gia đình nhỏ, có bếp lửa ấm, mỗi tối về nhà có người cùng ăn cơm, có người cùng chia sẻ câu chuyện, có thời gian để xem một bộ phim mới, có cuối tuần rảnh rỗi đạp xe đi chơi, hay chỉ đơn giản có thể chạy ra khỏi nhà mỗi buổi sớm để hít thở cái không khí yên bình hàng ngày.

Mình mơ một căn nhà nhỏ, có vườn, có một cái bếp đủ rộng cho mớ đồ bếp của mình và mình có thể mua thêm nhiều những dụng cụ làm bếp đẹp và tiện khác nữa.

Mình mơ có một công việc đủ khó để mỗi ngày đến công ty có thể say mê, nhưng cũng đủ nhàn để có thể làm thêm một nghề tay trái.

Mình mơ có một công việc thứ hai với văn phòng riêng, một văn phòng nhỏ xinh ở một góc nào đó của thành phố, nơi có thể trốn mọi điều và ngẫm nghĩ trong yên lặng.

Mình mơ có một cô công chúa nhỏ, hay hai cũng được, và một cậu con trai cũng nhỏ xíu, và mơ mình có thời gian để mỗi khi mình muốn đều có thể nằm nhà, kể những câu chuyện không đầu không cuối, mấy mẹ con rúc vào nhau, hít hà cái hơi từ làn da đầy mùi sữa của tụi nhỏ.

Mình mơ thực hiện được hết những mong ước trong mắt mẹ cha, được một lần làm người đầy quyền năng giúp cho những ánh nhìn vô vọng của người xung quanh.

Ở tuổi 20, người ta sống vì tràn trề hi vọng những điều có thể làm được. Ở tuổi 30, hi vọng tắt dần, ánh nắng đã sang chiều, ngày sắp hết. Đôi lúc, chỉ có thể sống thực sự trong những giấc mơ …

Tinyvirgo's dairy

Cuối năm 2016 – những ngày cuối của một năm dài, mình vẫn đến lab, anh vẫn đi làm, những việc cần làm của năm vẫn tiếp tục cho đến ngày 31/12 …

Mình nghĩ là mình đã có một năm dài, với nhiều điều làm được hơn là những điều không làm được. Mình đã có một năm buồn nhiều hơn vui, dù những khoảnh khắc hạnh phúc vẫn xuất hiện thường xuyên, và mình đã biết thôi tự vấn mình cho mỗi lúc lơ ngơ hay buồn nản. Cuộc đời không phải là một chuỗi ngày cố gắng, phấn đấu, đạt được ước mơ và hạnh phúc mãi mãi về sau. Cuộc đời chính là một chuỗi những cố gắng, thất bại, cố gắng, thất bại, cố gắng, thành công, cố gắng cho thành công lớn hơn … mệt mỏi đến không ngừng nghỉ!

Nhưng mình hạnh phúc, vì ít nhất bao nhiêu điều còn cần cố gắng, mình đã có những điều mà mình tin là mình đã luôn ao ước. Một người bạn đời thấu hiểu, chịu thương chịu khó và có thể một ngày nào đó hết yêu nhưng sẽ thương mình hết mực. Một cái đầu đủ kiến thức để nghĩ ra điều đúng và tránh điều sai. Một xuất phát điểm đủ cao để sống đàng hoàng với lương tâm của mình. Một gia đình đủ khá giả để không là gánh nặng của mình. Cuộc đời con người biết nhìn lên nhưng cũng nên biết nhìn xuống, và tự bằng lòng …

Mình nghĩ là mình cùng anh có một ước mơ. Và mình rất tin rằng chúng mình là người phù hợp để được cho may mắn thực hiện được mơ đó. Điều ước duy nhất của mình trong những ngày còn lại của năm nay là điều ước đó có thể trở thành hiện thực … Ngoài ra, mình mong rằng gia đình lớn của mình sẽ luôn mạnh khỏe, gia đình nhỏ sẽ luôn êm ấm và chúng mình mãi còn yêu thương nhau, như những ngày đầu tiên …

Tinyvirgo's dairy

Ở tuổi 30, người ta bất chợt nhận ra rằng người ko còn trẻ nữa. 40, 50 đang trên đường đến rất gần. Và chợt nhận ra chỉ 1-2 bước nữa thôi, khi có con, việc sống cho riêng mình bất chợt khó khăn hơn. Vậy nên ko là giờ thì là lúc nào? Phải yêu thương lấy bản thân, phải biết dừng khi vai nhức mỏi, phải biết nằm xuống ngủ khi mắt mệt, phải biết ăn khi bụng đói, và phải biết sức mình có hạn, ko thể lo cho quá nhiều người.

Trong cuộc đời mình, có rất nhiều người take it for granted. Và mình luôn muốn làm cho ai ai cũng hài lòng, cũng vui vẻ. Nhưng một lần trong đời, mình sẽ dành cho bản thân 1 tuổi 30 không sống cho bất kì ai khác, và cho phép mình được từ chối …