Tin ở hoa hồng, Tinyvirgo's dairy

Đọc một bài báo xuất hiện kha khá lâu, hôm nay mới rảnh rỗi để tìm hiểu. Đúng, sai, thật, hư, người trong, người ngoài cuộc … Ai cũng cần chứng tỏ là mình biết.

Dòng tin tức hôm nay nói về vụ khủng bố ở Manchester. Người ta nghi ngờ đứng sau người đàn ông ấy là những tên khủng bố dã man. Uh, đã từ lâu rồi mình ko còn gọi họ là khủng bố nữa.

Ko phải mình trơ với thương cảm, những con người vô tội kia cớ sao phải chết tức tưởi như vậy. Mình ko có câu trả lời. Nhưng đằng sau sự độc ác của phù thủy, chính là sự ngược đãi của người đời. Đằng sau lòng tham, chính là sự thiếu thốn. Đằng sau của ác tâm, chính là ức chế. Không phải ai cũng là Đức Phật. Không phải ai cũng sinh ra là đã có bản lĩnh của kẻ có thể vượt qua cám dỗ, vượt qua tham sân si, vượt qua chính những điểm yếu của bản thân mình.

Những ngày này, mình luôn tự hỏi, vậy ông trời cho người khác nhiều thứ như vậy, thì đã cho mình thứ gì? Tiền bạc, tài năng, sắc đẹp? Nhưng mình ko dám so đo. Và ko dám đòi hỏi. Mình tự cho mình tin vào những điều kì diệu, tin vào những gì mà tạo hóa, ông trời, chúa đã vẽ ra cho mình. Mình chỉ biết và có thể cố gắng hết sức. Đôi lúc, mình mệt mỏi và mình cho phép bản thân bỏ cuộc. Ngủ một giấc, dậy và lại tiếp tục đi, chẳng cần chiến đấu, tranh giành bất kì điều gì. Chỉ cần sống, làm những gì lúc này có thể làm được, nghĩ xem còn có thể làm tốt hơn nữa ko. Bớt đi cái tính hở ra là muốn phải có ngay, làm ngay. Bớt đi trách móc người khác. Bớt đi đòi hỏi quyền lợi của mình. Xét cho cùng, cả cuộc đời mình đến nay mơ ước được sống ở nước ngoài, được đi du học. Mình đã hoàn thành nó. Việc tiếp theo là sống cuộc đời mà mình có thôi.

Thôi thì, con người ta phải biết lấy bình an làm trọng. Đôi lúc những gì mình có chính là những gì mình xứng đáng được nhận, ko hơn, ko kém. Bớt đi so đo, bớt đi ganh ghét, bớt đi chọc khoáy kẻ khác.

Mình ko hiểu tại sao người ta phải gây phiền hà cho người khác. Như khi bạn bảo mình “mi nhanh làm một đứa cho bằng bạn bằng bè”, hay cứ khăng khăng cho rằng mình ko bằng lòng với thực tại là một biểu hiện của lòng tham. Hoặc khi đồng nghiệp cứ hở ra là phải hỏi lương mày bao nhiêu, khi nào đẻ con, thế mày có muốn tiếp tục làm phd hay ko? Mình giận. Và mình viết ra đây ko phải để tha thứ. Nhưng nếu những điều kì diệu xảy đến với mình, mình biết là mình cũng ko quan tâm mấy tới cuộc sống của người khác. Đơn giản vì mình sẽ bận rộn với những dự định, những điều mình muốn làm hơn kia. Và khi đã viết được ra như thế này, mình cũng biết mình chẳng còn phải khiến bản thân phải sôi máu vì sự tầm thường của người khác nữa. Họ tầm thường, và sống với sự tầm thường của họ. Rất nhiều con người chẳng xứng đáng có những gì họ có. Nhưng mình là ai mà phán xét. Chỉ là nói lên ý kiến của mình vậy thôi. Mình bình an, và yên ổn với những suy nghĩ của mình. Thôi thì như vậy cũng là giúp cho cuộc đời này rất nhiều rồi! Ít ra, mình ko trút giận lên người khác giống như khủng bố vụ Manchester.

Nếu mình tin ở những điều kì diệu, liệu mình có thể trở thành thiên thần hay ko?

Tinyvirgo's dairy

Mất cả ngày để kiểm tra lại bài cho cậu sinh viên thiếu 0.005 là vừa đủ điểm đậu. Mình thấy mình trong đó, đã từng kiện thưa từng điểm mỗi khi thầy cô phát bài. Khi đã đi dạy, mình mới nhận ra chẳng có thầy cô nào tự nhiên muốn trừ điểm học sinh cả. Nhưng mối quan hệ giữa thầy cô – học sinh, nó cũng là một mối quan hệ phức tạp bao gồm bao nhiêu thứ cảm tính khó đoán và khó xác định thiệt hơn. Mình thấy mình trong cậu học sinh ấy, khi con điểm 6 trở nên quá quan trọng, quan trọng hơn cả một sự thật là khi bạn ko được điểm 6, dù là chỉ vì 5.745 ko phải 5.75 để làm tròn thành 6, nó đơn giản là một dấu hiệu cho thấy kiến thức của bạn ko đủ để đậu. Con người tạo ra những ranh giới, những quy chuẩn, để mà làm khó nhau vậy rồi!

Cũng tương tự như chuyện hôm nay cô giáo thảo luận làm thế nào để tránh procrastination. Mình tự nhiên có một suy nghĩ ko liên quan là tại sao con người ta cứ phải làm những việc mà mình ko thích? Tại sao phải dậy sớm mỗi sáng rồi gà gật suốt tuần, chỉ mong đến thứ 7 để mà ngủ nướng. Tại sao chúng ta phải có kỷ luật? Tại sao phải sống có ích? Tại sao mục đích sống của mỗi người ko phải là “mỗi ngày đều cảm thấy hạnh phúc”.

Giống như lúc đi ngang mẫu giáo của trường, nhìn tụi trẻ con được đưa ra ngoài chơi vì hôm nay trời nắng đẹp, ồn ào, lộn xộn, và chỉ là tự nhiên nở một nụ cười ko phải nhưng mà gì hết. Có thể, mình chỉ đơn giản thu hẹp sự quan tâm của mình vào một điểm rồi tự cho rằng mình phải bó chặt bản thân vào không gian chật hẹp mà mình biết. Có thể, điều mà mình nên làm chỉ đơn giản là mở rộng tầm nhìn hơn, kiếm một cái helicopter view nào đấy để nhìn cuộc đời của mình n năm trước và n năm sau, để thấy được rằng việc của mình ở thời điểm hiện tại chỉ có mỗi là phải cảm thấy mỗi ngày đều hạnh phúc …

Tinyvirgo's dairy

Bạn kể ngày xưa, khi sinh mệnh của một linh hồn bắt đầu, chúa trời đã cho linh hồn đó được chọn lựa: làm thiên sứ để sống cuộc đời vô tư vô lo, nhưng ko được quyền tự quyết, hay làm con người để có quyền tự quyết và phải đi qua thử thách và sống cuộc đời ko thể vô lo. Linh hồn của mình đã chọn làm con người. Mình băn khoăn, không biết sự lựa chọn đó có đúng ko? Mình muốn hỏi linh hồn của mình tại sao lại quyết định như vậy? Để giờ đây, mình kẹt giữa thế giới này, và mình đôi lúc hối hận về lựa chọn của linh hồn …

Mình muốn hỏi chúa trời, vậy thử thách của mình là gì? Và nếu mình ko vượt qua được thử thách đó, thì sao? Bởi vì mình muốn buông tay, mình muốn bỏ cuộc. Một lần trong đời, mình ko muốn cố, lo lắng, dự định, tính toán. Mình muốn hỏi chúa trời, nếu người thật sự ở đó, và thấy nỗ lực của mình, thì tại sao lại ko tin tưởng mình, tại sao phải thử thách mình? Mình muốn hỏi chúa trời, vậy sau tất cả cố gắng của mình, bao giờ là đủ, bao giờ thì mình có phần thưởng cho những nỗ lực ấy? Mình muốn hỏi chúa trời, sống như thế này có đáng hay ko?

Mình chỉ là mệt mỏi, và mình muốn buông tay …

Tin ở hoa hồng, Tinyvirgo's dairy

Bài hát này tình cờ được bật lên khi mình chia tay người bạn lâu năm ko gặp tại sân ga. Đạp xe đến trường sau khi chia ly, bất chợt cảm thấy mọi thứ trong đời cũng đầy những cơ duyên và những “linh cảm” đúng đến mức khó giải thích.

3-4 ngày vừa rồi, hội ngộ những người bạn từ thời cấp 3, mình giống như cá về với nước, những gì đã từng thuộc về mình, kí ức khó phai mờ, những người bạn đồng cảnh ngộ, thế giới của mình lại trở về. Nó gợi nhớ cho mình những kỉ niệm, những tự hào rất riêng, những ngày vui … Mình gợi nhớ cho bản thân một mình rất khác, ko khô khan, ko hời hợt, ko phải chỉ có tính tính toán toán những con số, hay ko hẳn là mình của những kế hoạch. Mình được là mình, yếu đuối, là mình vô tư, là mình đằm thắm, điều đà rất thật! Đó là mình, mà mình đã quên!

Nhưng những ngày đầy những phức hợp buồn vui đó cũng gợi cho mình nhớ về những phức tạp đã khiến mình buông tay, nhắc nhở mình rằng mình đã ko sai khi quyết định buông tay. Có những người bạn vẫn mãi là người mình trân quý nhất, nhưng mãi mãi ko bao giờ có thể bớt e sợ mà cho mình len lỏi vào trái tim đó. Có những người bạn đã ko thể hợp nhau từ cái nhìn đầu tiên, và mãi mãi cũng sẽ ko thể hợp nhau dù cả hai có cố gắng bao nhiêu. Có những người bạn cách mình quá xa, và ko bao giờ thật sự muốn là một phần của cuộc sống của mình cả.  Những dòng lưu bút tiếc nuối tự hỏi “tại sao chúng ta ko là bạn của nhau?” sẽ vẫn ở đó …

Mình nhận ra rằng những gì mình đang có chính là những gì thuộc về mình, là những gì mình thật sự xứng đáng nhận được, và nên trân quý giữ gìn. Còn lại chỉ là những giá như, giả sử ko bao giờ thành hiện thực, dù thời gian có quay lại và mình có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa!

Mình mừng vì một lần nữa cuộc sống đã chứng minh cho mình thấy tài năng thật sự của mình chính là một linh cảm đặc biệt để cảm nhận những điều đúng sai, mà ko cần bất cứ sự giải thích nào. Mình mừng vì những quyết định đã giúp mình có ngày hôm nay, để mình thật sự bình an và có thể tĩnh tâm lựa chọn cho mình một cuộc sống mà mình thật sự yêu thích. Mình nhẹ nhõm vì cuộc đời đã ưu ái mình thật nhiều, và mình nghĩ mình sẽ còn được ưu ái hơn nữa …