Tinyvirgo's dairy

Nhân Đường lên đỉnh Olympia vừa có quán quân mới, và feed của mình lại đầy những “lời chúc mừng” dành cho nước Úc, bất chợt mình có câu hỏi “tại sao ngày càng nhiều những người ra đi không trở lại?”, “có cái gì ở những miền đất hứa ấy đã khiến con người ta quên đi quê hương?”.

Mình đã từng (và bây giờ cũng) nghĩ rằng không có nơi đâu mình muốn sống hết phần đời còn lại ngoài Việt Nam. Nhưng mình đọc đâu đó rằng con người ko phải là cái cây, chúng ta sinh ra, lớn lên, dòng máu di cư đã thấm sâu trong tâm tưởng. Đôi lúc, mình nghĩ được chọn nơi mình sống chính là một đặc quyền của con người, chính là quyền con người, chính là lợi thế đã giúp cho con người sinh tồn qua bao nhiêu biến cố của trái đất và đến được hôm nay. Nhưng cuộc sống ngày càng phức tạp, có nhiều thứ ko thể theo ý muốn của bản thân là được, giữa việc đúng – cần làm, và việc muốn làm đôi khi là một khoảng cách khá lớn. Mình ko đổ lỗi, coi thường quê hương – vì dù đó là vùng đất đầy khó khăn thì cũng như câu “con ko chê cha mẹ khó”, đó là quê hương – là một – là duy nhất đối với mình. Mình chỉ biết có rất nhiều lí do để người ta ra đi và ko trở lại, và mình chỉ đưa ra một vài lí do từ góc nhìn của mình.

Lí do thứ nhất chính là sự bình yên. Mấy năm gần đây, khi bắt đầu bước vào tuổi 30, mình thường nhắc đến bình yên, mình coi đó chính là dấu hiệu của tuổi già. Cái tuổi 20 lúc bắt đầu nhìn cuộc sống hào hứng, muốn khám phá, muốn đi đây đó, muốn mỗi ngày là một trải nghiệm, giờ đã khác rồi. Mình thèm một ngôi nhà của riêng mình, một cuộc sống với những chuyện đơn giản xảy ra theo trình tự nhất định, hàng ngày đi làm, tối về ăn một bữa cơm có vợ có chồng, cùng nhau xem ti vi, đọc sách trong tiếng nhạc nhè nhẹ, cuối tuần có thể cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng, và cầm tay nhau đi dạo, nhìn cuộc sống chậm rãi trôi. Mình ko còn thích mỗi ngày là một thử thách, cảm thấy quá mệt mỏi cho nó. Thậm chí, cảm thấy những cuộc tụ tập bạn bè đôi lúc cũng trở nên quá sức. Chỉ muốn mọi thứ đừng thay đôi chu trình hàng ngày vốn có của nó, sáng 8h dậy, tối 11h đi ngủ, ngả lưng, cảm thấy hạnh phúc!

Chính bởi vậy, cái cuộc sống mà mình biết ở Việt Nam tự nhiên khiến mình cảm thấy bất an.

Sự bất an đến từ những điều ko ai dự định. Ví dụ đi ra đường và gặp tai nạn. Chuyện đáng ra chỉ xảy ra hi hữu đôi lần và đã lên báo đài ngay ở xứ mình đang ở, thì lai là chuyện cơm bữa ở Việt Nam.
Sự bất an đến từ chế độ an sinh xã hội kém. Ví dụ ốm đau bảo hiểm ko lo, ung thư thì sẽ tán gia bại sản, nhà cửa cháy ko ai đền, con cái đi học thì tốn kém, và muốn có tương lai thì phải có tiền, thật nhiều tiền – tiền để đi du học, tiền để đi xin việc, tiền để cho nó mua nhà, cưới vợ cưới chồng và lo cho con của nó. Nếu sống ở nước ngoài, đau ốm, cháy nhà đã có bảo hiểm lo, con cái đi học gần như miễn phí, khi đủ 18 tuổi, chính phủ sẽ cho vay tiền đi học, nếu ai cần mua nhà, chỉ cần có việc làm thì sẽ được vay tiền mua.
Sự bất an đến từ nền kinh tế yếu kém. Ví dụ lương ko đủ tiêu, ngoài nghề tay phải còn phải làm nghề tay trái, chân trái, chân phải, chân trong chân ngoài. Muốn làm như vậy, lại phải cắt xén bớt năng lượng và thời gian của nghề tay phải, phải biết làm láo, làm dối, kê khống. Đôi lúc mình nghĩ ko về nước để làm “con sâu làm rầu nồi canh” cũng chính là giúp ích đất nước lắm rồi! Cuộc sống ở phương tây, tuy làm 8 tiếng hoặc hơn rất vất vả, nhưng một người đi làm thì đủ nuôi cả nhà, nếu lương thấp thì sẽ có trợ cấp cho chồng/vợ/con. Người ta có thể yên tâm chú tâm vào một công việc và ko có lí do để làm dối, làm láo.
Sự bất an đến từ khủng hoảng niềm tin. Khi mà  xã hội mà thiếu tiền, con người dễ suy đồi, dễ sa ngã, dễ vì tiền mà làm mọi thứ. Họ bán cả niềm tin của người thân, bán cả đạo đức của con người. Một bà bán phở cũng có thể giết người vì một vài đồng tiền lợi nhuận. Bác sĩ nhận tiền để tăng sự quan tâm với bệnh nhân. Người ta vì tiền có thể lừa dối nhau. Vì thế không ai tin ai, ai cũng phải dành nhiều thời gian, giấy tờ, công sức để đảm bảo mình ko bị lừa. Thế nhưng chúng ta có thể bị lừa mà ko hề hay biết cho tới khi quá muộn. Sống mà nơm nớp lo sợ, tiền của mình trong tài khoản liệu có cất cánh bay, miếng cơm ăn vào miệng liệu có đảm bảo vệ sinh, bó rau mua ngoài chợ liệu có gây ngộ độc. Ít ra, ở các nước phát triển, niềm tin còn nhiều, đơn giản vì họ có tiền. Một bó rau có giá 2e, tương đương 60k ở Việt Nam, họ ko có lí do để bỏ thuốc vào rau, vì lợi nhuận từ bó rau 2e đủ lớn để ko cần làm điều gian dối, và nếu bị phạt sẽ gấp nhiều lần lợi nhuận ấy, thậm chí vĩnh viễn ko được hành nghề nữa. Xã hội vẫn đầy người xấu và người tốt, nhưng người xấu không có quá nhiều động lực để làm chuyện xấu xa – vì dù sao họ cũng vẫn được chu cấp đầy đủ, còn người tốt thì nỗ lực hết sức để đảm bảo người xấu ko làm chuyện xấu xa. Những sợi dây cương níu nhau, để ko làm xã hội sụp đổ.

Mình biết sẽ có những cái nhìn của những đối tượng khác nhau. Không phải ai đi nước ngoài cũng có bảo hiểm y tế, cũng làm một công việc đúng chuyên môn, và cũng được hưởng chế độ xã hội tốt. Tuy nhiên nếu sống và làm việc như dân sở tại, thì ngoài một chút khó chịu khi ko được ăn những món khoái khẩu, sự lo lắng khi ko được ở bên cạnh người thân thì cuộc sống rất bình yên, nhẹ nhàng. Nhờ đó, có thời gian để yêu đời, yêu người, yêu quê hương đất nước từ xa, và ko làm phiền tới cha mẹ.

Đừng hỏi lí do khiến người ta ra đi. Hãy hỏi làm sao để khiến người ta ở lại?

Tinyvirgo's dairy

Một buổi tối mùa hè, những buổi tối mùa hè ở xứ này, trời vẫn còn se se, đắp tấm chăn mỏng để thấy hơi ấm ôm lấy mình và nghe tiếng hát vừa da diết vừa nhẹ như thở của Chuyện của mùa đông …

Chuyện của mùa đông, chuyện về những ngón tay đan, chuyện về hơi ấm thân quen … làm ta chợt cảm thấy lòng ấm lại, bên cạnh bạn cùng nhà chợt dựa vào, hơi ấm và một thoáng mùi áo vừa sấy khô mà mình thích ko kém gì mùi nắng những ngày còn ở nhà …

Rồi sáng thức dậy, vẫn thấy chông chênh lòng mình, trái tim còn như trào dâng ước muốn … giờ ước muốn duy nhất là hoàn thành những việc còn dang dở, khi mà chặng đường đang đi cứ kéo dài ra vô tận, đôi lúc muốn hoàn thành không hẳn là đã chán con đường đang đi, chỉ là muốn bắt đầu một cái gì đó mới mẻ. Nếu giờ, được ở trong một ngôi nhà của riêng mình, vẫn là cuộn tròn trong tấm chăn này, trên chiếc ghế sofa này, nhưng tâm trạng thì sẽ ấm hơn rất nhiều …

Chợt nhớ khoảng trời những chiếc lá rơi, và nhớ lần hẹn hò nơi quán quen … mình nhớ cái cảm giác của những ngày vô lo, cảm giác trái tim chỉ làm một việc là yêu, cảm giác bình yên của những điều “ rồi sẽ  xảy ra” và mình ko phải giằng xé giữa “ta là ai” và “sứ mệnh của ta là gì”. Đôi lúc những mệt mỏi khiến mình chỉ muốn lùi lại, muốn được là mình bé bỏng và vô tư ngày ấy …

Hãy xích lại, những ký ức xưa, cất giữ nơi con tim chưa một lần ngủ quên … một ngày nào đó ko xa, mình rồi sẽ bình yên, những điều “rồi sẽ xảy ra” sẽ đến, mình sẽ vẫn như là mình muốn, classy, calm, warm and nice …

https://youtu.be/qX3PAIhxM3o?list=PLsIRiRj6jaw47FKk52SDSuenhFcQoGYPC

Tinyvirgo's dairy

Một lần trong đời, mình cho phép bản thân được làm điều mình muốn mà ko cần suy nghĩ đến hậu quả của nó, ko cần phải tính toán phương án 2, phương án 3.

Một lần trong đời, mình cảm thấy bản thân có quyền được ko trả lời email đã chờ quá 1 ngày, ko cần phải nhất thiết có trách nhiệm với những câu hỏi của người xung quanh, ko cần phải hoàn thành những gì người khác yêu cầu, và cũng ko cần phải cố công tìm kiếm giải pháp cho mong muốn của người khác – dù đó là ai!

Mình cho phép bản thân được nghỉ khi mình muốn, được lười nhác khi mình muốn, và ko cần lí do. Mình cho phép bản thân được thỏa mãn với những điều mình cảm thấy muốn làm, và ko làm những việc mình ko có hứng làm.

Tại sao ko?

Mình đã cố gắng. Và mình xứng đáng được sống theo nhịp của chính mình. Mình đã nỗ lực đủ để được hạnh phúc. Mình chưa từng vô trách nhiệm, chưa từng đặt bản thân lên trên hết, chưa từng ích kỷ, và chưa từng gây hậu quả nghiêm trọng cho ai. Và chưa có ai lo lắng hay phải bỏ tiền ra giúp mình. Tại sao mình phải quan tâm? Tại sao mình phải cố gắng cố gắng nữa?

Tại sao ko?

Mình chỉ sống theo cách mà mọi người vẫn sống thôi mà …

A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Mình tưởng là mình đã già, khi những ước mơ thời bé, những tham vọng tuổi trẻ lần lượt bỏ mình ra đi. Và mình mơ ước một ngôi nhà nhỏ, một tấm chăn ấm, tiếng bi bô của con trẻ và muốn mỗi ngày đều là chủ nhật.

Mình tưởng là mình đã già, khi bắt đầu biết chán những gì đã từng là đam mê, nhìn thấy những điều ko thể làm được và thôi dằn vặt bản thân, và đôi khi, nhìn thấy quá nhiều những chuyện đau lòng để thôi mong muốn thay đổi thế giới …

Mình tưởng là vậy. Nhưng hôm nay, khi mình vừa trải qua hơn 2 tuần làm một điều mà mình tâm đắc, làm việc hiệu quả ko nghĩ vẩn vơ, ko chán thường, và lòng đầy rộng mở với những ý tưởng, những cuộc nói chuyện – vẫn dễ dàng kết bạn, vẫn là một cô bé dễ hòa đồng, tự nhiên, ko ủ dột, ko ngu dốt và vẫn trẻ con …

Mình chợt nhận ra, thật ra thì mình vẫn đang đi trên con đường mình đã lựa chọn, vẫn rất yêu và rất thích những gì mình đang làm, vẫn còn đó những đam mê và vẫn muốn thay đổi thế giới – dù cách làm có thể khác đi, ước muốn hiện tại có thể thực dụng hơn, và mình đã biết thế giới chẳng cần mình – hay bất cứ ai cứu vãn hay thay đổi nó.

Mình chợt nhận ra, mình vẫn là mình đâu đó, giữa những toan tính và lo lắng rất tủn mủn đời thường, mình thoát ra, và đắm chìm vào không gian này, giữa những con người cùng đam mê, cùng tầm nhìn, và cùng mục đích muốn đóng góp một chút gì đó.

Mình chợt nhận ra, mình vẫn vậy như khi mình nói “ra đi là để trở về”, nhưng mình đã ở một vị trí khác, một tâm thế khác, một suy nghĩ rất khác.

Rất lâu rồi mình mới nói câu này: cảm ơn cuộc đời vì đã đưa mình đến đây, cảm ơn mình vì đã ko bỏ cuộc, và cảm ơn người vì đã ko bỏ mình ra đi …

Blogging, Tinyvirgo's dairy

FB tràn ngập những câu chuyện đủ thể loại về buồn vui ngày họp phụ huynh năm nay. Tự nhiên làm mình nhớ những ngày này của nhiều năm về trước. Mình lúc nào cũng sợ chết khiếp ngày họp phụ huynh, dù mình chưa bao giờ là học sinh cá biệt, cũng chưa bao giờ làm điều gì sai quá sai …
Mình nhớ những ngày trước khi họp phụ huynh bao giờ cô cũng sẽ kêu vài đứa học khá hay cán sự lớp đi viết điểm vào sổ liên lạc giùm. Mình cũng thường nằm trong số đó. Và lúc nào mình cũng sợ sệt khi cô bảo “viết hết các điểm có trong sổ điểm vào sổ liên lạc”. Đó là lúc con 6 môn văn ko giấu được với ba mẹ nữa, là lúc con 9 môn toán sẽ bị ba bảo “ko bao giờ được 10, lúc nào cũng phải sai một cái gì đó”… Nỗi khiếp đảm ấy khiến mình lúc nào cũng ủ dột trước mỗi mùa hè. Đến nỗi mình nhớ cậu bạn học chỉ được loại khá ngồi gần mình đã phải hỏi “mi được loại giỏi thì mắc chi phải lo, ta ko được giỏi mới sợ nè”. Chính mình cũng đã chẳng hiểu tại sao!
Nhiều năm sau, khi mình ở HL và biết đến khái niệm “6 điểm là đậu, nghĩa là đủ”, mình mới bắt đầu thôi ghét những con 6 trong bảng điểm. Mặc dù những tháng năm học thạc sĩ, khi nhận được con 6 là mình ko vui, và kiên quyết sẽ retake để được điểm cao hơn. Đôi lần, khi bắt đầu làm trợ giảng, sinh viên tới để kì kèo lên 1-2 điểm/20 hoặc thậm chí /70 điểm để lên được 0.06/10, để được đậu, mình bảo (với giọng rất kẻ cả): sao mày ko retake để được điểm cao hơn, chứ 6 chỉ là đậu thôi mà! Cậu sinh viên nhìn mình ngạc nhiên, giống như mình chính là sinh vật lạ trên hành tinh này!
Ngẫm lại, hình như mình ko phải là sinh vật lạ, mình là một sinh vật lỗi của hành tinh này. Một sinh vật được đào tạo để vâng lời, ko ý kiến ý cò, với những nỗi sợ có phần nhiều vô lí mà ko bao giờ “được phép” tự hỏi tại sao mình lại sợ vô lí như vậy. Mình dành suốt mấy năm học tiến sĩ để rèn luyện một thói quen luôn tự hỏi việc mình làm đúng hay sai, ai đó đưa ra một câu hỏi thì câu hỏi đó đúng hay sai trước khi gân cổ lên cãi, và đến tận giờ nếu hỏi thầy điểm yếu nhất của mình là gì, thầy vẫn bảo là “not critical enough”. Mình vẫn lâu lâu sợ những con điểm xấu, không thoải mãi khi đứng ở vị trí thứ hai, thường chạy theo những thành tích mà quên đi “mình đã học được gì, đã tiến bộ thế nào, đã thật sự làm chủ được kiến thức và những công cụ mình đã được học hay chưa”. Mình nhớ những tháng năm học thạc sĩ, khi cậu bạn người Hà Lan băn khoăn nên bỏ 1 môn để tập trung cho môn còn lại của kì đó, mình đã chẳng hiểu nổi tại sao nó học có 2 môn mà còn đòi bỏ 1 môn. Trong khi mình lúc đó ôm một lúc 5 môn mà vẫn có ý định sẽ ôm thêm một môn nữa. Và mình mãi mãi cũng chỉ là một cô kĩ sư biết mỗi thứ một tí mà chả giỏi cái gì nên hồn, mãi mãi ko thể hài lòng với bản thân, mãi mãi ko thể tự tin trả lời một câu hỏi giữa khán phòng đông đúc cho dù câu trả lời của mình chắc chắn 100% là câu trả lời đúng.
Nhìn quanh những gia đình có con nhỏ thời nay, có lẽ bố mẹ đã được trải qua một nền giáo dục lỗi hệt như mình, nên hầu hết đều có quan điểm tránh cho con được từng nào hay từng đó. Ai cũng cố gắng để con có một tuổi thơ hồn nhiên, vui vẻ, thỏa sức sáng tạo và tìm kiếm niềm vui trong chính đam mê của mình. Mình thấy đó là một điểm sáng. Nhưng mình lại luôn tự hỏi, suốt bao nhiêu năm ấy, khi những người bạn nhỏ năm xưa giờ đã là những thầy cô, những người có quyền lực thay đổi hiện tại, vì sao giáo dục vẫn luôn cũ kĩ như vậy? Vì sao cuối cùng cha mẹ lại chỉ có thể tìm cách đối phó và dạy con thêm ngoài giờ học để biết những giá trị đúng sai? Liệu rồi những gì bố mẹ dạy cho con đó có đúng phương pháp hay ko, bởi vì mình tin ba mẹ mình ngày xưa bắt mình phải ko được điểm 6 cũng bởi vì tin rằng đó chính là điều tốt nhất cho mình, nhưng ko hề biết những “tác dụng phụ” của việc dạy ấy? Dạy một con người thật sự ko dễ, những người được học để dạy một con người lại càng ko thể dễ dãi với phương pháp và kiến thức mình truyền đạt. Vậy mà, đôi lúc, mình cảm thấy dường như sự nghiệp trồng người còn dễ dãi hơn cả sự nghiệp trồng cây. Vậy thì, đừng hỏi tại sao đất nước đi xuống, tại sao thế giới lại ở trong hoàn cảnh này. Chúng ta – những sinh vật lỗi của hành tinh này, đã tạo ra hoàn cảnh này!