Tinyvirgo's dairy

Mình gọi suốt mấy năm vừa rồi cho tới thời điểm này, là khủng hoảng tuổi 30. Cái tuổi dở dở ương ương, chợt nhận ra rằng mình thật ra ko còn bé dại để có thể vô tư vô lo, nhưng ko đủ trưởng thành để dám nhận những trách nhiệm …

Thật ra, trách nhiệm và gánh nặng là có thật. Nhất là sau tất cả những gì đã trải qua và làm được, một ngày chợt nhận ra thế giới nếu mình ko gánh vác, người thân nếu mình ko lo, sẽ chẳng có ai lo lắng hộ mình. Chợt nhận ra, đôi khi những lo lắng ấy có phần thái quá, và khiến những người xung quanh có phần ỉ lại. Nhưng đạo lí khiến mình ko thể làm khác được.

Đôi khi, những sáng thứ 2 đầu tuần, ngồi bực dọc sửa từng dòng trong cái paper và nhận ra rằng mình ko thuộc về nơi này. Nhưng băn khoăn quá vẫn ko biết nơi nào mới là thuộc về mình, giữa những công việc quen thuộc, và những hoài bão có phần to lớn và đòi hỏi sự dũng cảm để bứt phá ra, mình vẫn còn e dè.

Những ngày chỉ muốn im lặng, ko muốn nói bất kì điều gì, bỗng chốc thấy mình lạ lẫm với chính bản thân mình. Có cái gì đó đã thay đổi, có cái gì đó khiến mình bất chợt cảm thấy cái lòng vui sống giữa cuộc đời có vẻ hoàn hảo của mình.

Cảm thấy, mình cần rất nhiều thứ, mà cũng ko cần bất kì thứ gì. Thấy mọi thứ xung quanh trở nên vô nghĩa, khi tình yêu chỉ có nói mà ko có hành động, khi nhận ra trong lời nói cũng có sự phân biệt của yêu thương, nhận ra rằng mình thật sự có ích, nhưng ko phải là quý giá đối với bất kì ai, có đau lòng một tẹo, nhưng đã cạn những nước mắt để khóc. Dặn lòng mạnh mẽ, bởi vì trên đời ko có ai thật sự quan tâm, yêu thương, như cái cách mà mình luôn mong ngóng, và cũng đã thôi những ngóng trông có phần mệt mỏi vô vọng.

Tự nhủ lòng, rằng cuộc đời vô thường và mình muốn trả hết nợ nần. Kiếp sau, xin làm một chiếc lá, một nhành hoa, vô tư, vô lo, và ko còn phải trả món nợ đời này. Tự nhủ, rằng mình phải mạnh mẽ, để có thể yêu lấy bản thân mình, có thể bước ra tự mình mua những cái mình thích, hơn là chờ đợi ai đó tặng cho. Tự nhủ, rằng mình phải tiếp tục có ích, bởi vì đó là lí do duy nhất mọi người còn cần mình. Tự nhủ, rằng cuộc đời còn dài, có lẽ, món nợ ấy còn lớn, nhủ tâm thân mình phải cố gắng, bất chợt, thấy ngẹn đắng ở cổ họng, ko muốn nói nên một lời nào.

Có lẽ, nói ít lại thôi.

Tinyvirgo's dairy

So many questions just popped up in my mind:

Why is there a person who was born with beauty, talent, money and whatever happens, they will become a princess?

And why me who was born without any specials, and will never get what I want?

Is that better correct to become a wife of somebody that is capable, or fight for my own living and feel desperate sometimes …

 

No, I don’t complain anything. I think I’m blessed enough. I just wonder. Is there anything called fairness that I should count on?

Blogging, Tinyvirgo's dairy

Bất kì cô gái nào cũng mong mình là công chúa. Chí ít nếu ko phải là công chúa, hoặc chẳng may là lọ lem giữa đời thường này, thì mong mỏi lớn nhất là sẽ gặp được hoàng tử của mình. Hoàng tử là ai? Thật ra là cũng chẳng cần phải cưỡi bạch mã, chẳng cần quyền cao chức trọng như hoàng tử William xứ Anh, chỉ cần đó là một người đàn ông thực thụ, đủ dũng mãnh để che chở cho mình, đủ ấm áp để yêu thương mình, thế thôi. Và như những câu chuyện cổ tích thời thơ bé, chỉ mong sau bao nhiêu khó khăn, cô gái ấy có thể cùng hoàng tử sống happily ever after, hạnh phúc mãi mãi!

HAT có một lần nói: hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi. Từ mãi mãi nó làm cho người ta sợ, nhất là thời đại bây giờ, khi mà con người ngày càng trở nên ít kiên nhẫn hơn, ít chịu đựng hơn. Cuộc sống có mấy đâu mà phải làm điều mình ko thích, phải ko?

Mãi mãi cũng là một phạm trù khó để thực hiện. Đương nhiên là cô gái ấy sẽ rất hạnh phúc khi nghĩ đến một đám cưới trong mơ với hoàng tử, nhất là khi điều ấy chỉ hiện thực hóa được sau rất nhiều chông gai. Nhưng hạnh phúc ấy có lẽ sẽ ko kéo dài được lâu. Đằng sau một đám cưới hoành tráng là nỗi lo về tiền, là tính toán ko nguôi. Một ngày nọ, cô gái về ở cùng hoàng tử, nhưng hóa ra hoàng tử ko phải chỉ có một mình, cưới hoàng tử chính là cưới cả gia đình hoàng tử, quyền lực hơn cả còn có cả hoàng hậu và đức vua, và ngôi nhà của hoàng tử còn mấy trăm hoàng thất trông mong chờ đợi … Những cô gái lẻ loi trong chính tổ ấm mới của mình, ko tìm thấy mình trong đó, mà cũng ko thể hòa nhập vào đó dễ dàng. Những cô gái dù cố gắng đến đâu thì cũng luôn là một sinh vật đến từ hành tinh khác. Đôi khi, những cô gái cảm thấy mình chỉ có thể thoải mái ở hành tinh của mình, nhưng chỉ có thể trông ngóng và chờ đợi.

Điều duy nhất những cô gái học được là hai chữ: chấp nhận. Chấp nhận những gì hoàng tử có thể làm, chứ ko thể trông mong những gì hoàng tử đã hứa hẹn. Chấp nhận cuộc sống mới, chứ ko thể mong chờ sự thay đổi của những điều cố hữu đã lâu. Chấp nhận cuộc đời mình nằm trong tay một kẻ khác, và chấp nhận từ nay cuộc sống của mình ko thể chỉ là “muốn, cố gắng là được”.

Đôi khi, các cô gái chưa kịp “hạnh phúc mãi mãi”, thì đã phải va vào cuộc đời trần trụi của những lo toan, những lời nói dối mỗi khi muốn quay về hành tinh của mình, và mệt mỏi, cô gái ấy ngồi thụp xuống, khóc một mình, hoàng tử còn ko hề hay biết, và chắc là chẳng thể thấu hiểu và thông cảm. Trang Hạ nói “bạn tin những gì bạn muốn tin”. Bạn muốn tin rằng đó là tình yêu, cho dù họ năm lần bảy lượt bỏ qua cảm xúc của bạn. Bạn muốn tin rằng họ đã cố gắng hết sức, khi lời hứa “sẽ làm em hạnh phúc” chỉ như gió thoảng mây trôi …

— Viết để nhớ rằng ở trời tây, mình tranh đấu với người ngoài, về VN có thể là một cuộc tranh đấu khác, với chính những người luôn nói rằng yêu thương mình hết mực —

 

Tinyvirgo's dairy

Những ngày mà niềm vui nối tiếp niềm vui, mình dù bận rộn từ sáng sớm tới tối mịt, vẫn thấy biết ơn cuộc đời và người lắm!
Cảm ơn cuộc đời cho mình những khó khăn, nhưng cũng cho mình những cơ hội, để lớn lên.
Cảm ơn người vì những khoan dung.
Cảm ơn những yêu thương đủ lớn để làm mình quên mệt mỏi.
Cảm ơn mình vì đã luôn cố gắng.
Và ngày mai sẽ là một ngày vui mới … cứ tin vậy đi
Blogging, Tin ở hoa hồng, Tinyvirgo's dairy

FB nhắc lại bức ảnh dịp này năm ngoái, mình lần đầu tiên được thưởng thức món chân gà rút xương ngâm mắm bạn chồng làm. Năm nay, chồng ko làm chân gà rút xương cho mình nữa. Chỉ biết mỗi ngày, mình lên trường mở cặp ra là có cơm ngon ăn. Những bữa ăn quá muộn giờ căn tin, nhưng sực nhớ cặp lồng cơm chồng đã tốn công dậy sớm chuẩn bị, mình thường ngẩn ra một lúc rồi quyết dẹp bút sách xuống ăn. Tình yêu của tuổi 30, nó chỉ xôi thịt như thế đấy!

Tình yêu tuổi 30, đôi lúc là chỉ là cái cảm giác mọi thứ đều bình dị trôi qua. Mỗi ngày những công việc cứ trầm lặng, đơn giản. Công việc của mình ko lặp đi lặp lại, nhưng nếp ngày thì cứ thế, sáng vội bước ra, chiều thong thả đạp xe về. Dạo này, mình ít mất ngủ, ít cáu gắt, và ít buồn phiền. Có đâu đó trong mình là một chút niềm vui, khe khẽ, hạnh phúc, lặng lẽ …

Mình nhận ra là mình thôi cảm thấy mình đáng thương. Mình nhận ra là cuộc sống của mình thôi những tiếng thở dài. Mình nhận ra hóa ra mình chẳng cần quá nhiều tiền để cảm thấy hạnh phúc. Một ngôi nhà nhỏ, một bờ vai để dựa vào … Thế là đủ!

Nói đến nhà, hôm nay chính thức lần đầu tiên trong đời mình cảm giác có một nơi là nhà. Một nơi thuộc về mình. Một nơi mà mình được làm bất kì điều gì mình muốn. Một nơi mà mình và anh đã mơ ước mấy tháng nay. Kể ra hôm qua mơ ước ấy đã bị dập tắt một nửa. Nhưng hôm nay lại bùng lên. Sự kiên định của chồng, và mình lặng lẽ một lần tin theo anh. Mình đã đúng, mình biết, đó vẫn là bờ vai ngày nào mỗi chiều đi làm về, mình lại ngồi sau, được chở đi khắp phố và hít hà cái mùi của nắng trên áo anh. Nó làm mình tin rằng rồi một ngày nào đó, mình sẽ được tự hào, mình sẽ thong thả ở phía sau một người, được làm hậu phương vững chắc của người ấy … Mình tin mình chờ được!

Cuộc đời, có mấy khoảnh khắc mà người ta cảm thấy hạnh phúc? Còn mình, hôm nay, mình hạnh phúc tròn đầy!