A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Muôn đời …

Tình yêu vẫn là một điều khó  giải thích, nó khiến người ta tin vô điều kiện, điều khiển con người làm rất rất nhiều thứ điên rồ cũng như vĩ đại …

Tuy nhiên …

Nó cũng gây ra lắm phiền toái, mệt mỏi …

Giống như muôn đời, đàn ông cũng ko bao giờ hiểu được đàn bà.

Mọi rắc rối và mâu thuẫn trong tình yêu là điều không tránh khỏi.

Đôi khi, nhẫn nhịn cũng là một điều tốt!

Đứng lên và nói thẳng ko hẳn là điều xấu!

Giống như 2 vòng tròn, muốn sát vào nhau, đương nhiên phải chịu méo đi một chút … chỉ cần vẫn là vòng tròn, và vẫn ở bên nhau …

Cuối cùng, nếu đã là tình yêu, thì đừng nói “nhưng”, hãy nói “cố gắng” …

Blogging

Dạo quanh blog vài người, đọc suy nghĩ của vài đứa bạn và em, để rồi thấy hình như tâm trạng trống rỗng, buồn bã và bi quan ko phải là một điều j đó hiếm hoi, hay là một nét đặc trưng của riêng mình.

Nhiều lúc mình đã tự hỏi, vì sao cuộc sống của mình lại như vậy? Vì sao luôn là những điều ko như ý khi mình đã cố gắng hết sức? Vì sao luôn là điều thiệt thòi khi mình đã luôn làm những điều tốt đẹp? Vì sao luôn gặp khó khăn khi mà mình chưa bao giờ là một người từ bỏ dễ dàng và thật sự ko cần trui rèn thêm nhiều như thế? Vì sao những người xấu xa thì luôn tồn tại và sống thoải mái tốt đẹp hơn mình rất rất nhiều lần? Và mình buồn lòng, cô đơn, chán nản, cáu gắt với bạn bè người thân – những người thật sự quan tâm tới mình, và đôi khi làm họ buồn lây hay phiền lòng!

Thời khắc đó đúng là rất khó thoát ra! Chính bởi vậy khi đứng trước một dòng status chán nản, thật sự ko biết comment gì hơn! Bởi mình hiểu quá rõ, lúc đó, mọi lời khuyên giải đều chỉ đơn giản là ngụy biện, dối trá, là những điều ko hề thực tế, là vô ích!

Mình thật sự may mắn! (và chưa bao giờ chối bỏ điều đó). Bởi vì những lúc như vậy, mình còn có 1 người ko bao giờ chịu buông tay, một người nắm chặt lấy mình, cho mình dựa vào dù mình nguây nguẩy vùng vằng khó chịu, hay hờn dỗi, và thậm chí là nói linh tinh cho đỡ tức, một người nhẫn nhịn chiều, nhẫn nhịn lo lắng cho mình dù biết mình sai, một người chờ lúc mình bình tĩnh để tìm cho mình một phương cách … Mình đã bảo là mình may mắn!

Bệnh “buồn” ko phải là bệnh hiếm. Và chính mình cũng ko rõ ràng là tại sao? Chỉ biết cs của người trẻ thật sự ko dễ dàng như mọi người vẫn nghĩ. Người lớn nghĩ rằng cuộc sống đủ đầy, cha mẹ lo cho cái ăn cái mặc, bạn bè đề huề, gia đình êm ấm và có đủ thứ hỗ trợ – thật sự là sướng hơn người lớn ngày xưa rất rất nhiều! Điều đó đúng, nhưng ko phải là tất cả. Nỗi buồn có thể rất vu vơ – một người mình yêu quý, kính trọng, bất chợt trở nên xấu xa kì lạ hay khó hiểu vô chừng – nỗi buồn bắt đầu từ sự nghi ngờ – buồn vì thật sự ko biết nên tin điều ta nghĩ, hay tin điều ta nhìn thấy! Nỗi buồn cũng có thể rất cụ thể – buồn vì ko biết ngày mai thật sự thế nào, người kia có còn yêu ta ko, có nản lòng dối chí, có bỏ rơi ta đi tìm một mảnh trời khác ko? Một nỗi buồn từ sự sợ hãi – người ta yên tâm khi người ta biết, mà tương lai là thứ ko biết, càng ko biết thì lại càng ko yên tâm! Cũng có thể nỗi buồn rất lớn – kiểu như đầy rẫy những điều ko hay ngoài kia, ta thương cảm một số phận, bất bình trước một điều gì đó – nhưng ko thể thể hiện, ko thể làm gì hơn là đứng “ngắm nhìn” – nỗi buồn ấy dù thật là rất vô lí, nhưng cũng đáng để buồn lắm chứ!

Nguyên nhân thì rất nhiều, nhưng điều quan trọng là có rất nhiều thứ trên đời có mang ra phân tích mổ xẻ trăm lần ngàn lượt cũng ko ích lợi gì. Điều cần phải làm là làm sao ta vẫn là ta và ta vẫn phải vui vẻ, nói cách khác, là làm sao để giải quyết cho trọn vẹn nỗi buồn “ko đau bụng” này?

Như tôi đã nói ở trên, tôi rất may mắn! Đó là một cách! Ở bên một người mình thương yêu và thương yêu mình – để trước hết giải quyết nhu cầu được chia sẻ và đồng tình, để cảm thấy ta ko cô đơn, đó là một cách để sống vui vẻ.

Làm việc là một cách. Người ta nói Lao động là vinh quang. Thật ra ko hẳn đúng, vì vinh quang là phải được ca ngợi, phải có bằng khen, dấu đỏ, có tiền thưởng phong bì và có huy chương… Tôi lại nghĩ Lao động là hạnh phúc. Người ta làm ra một thứ, dù rất nhỏ, hay làm được một điều, chỉ cần ko có hại cho bản thân, thì đó đã là hạnh phúc. Hạnh phúc vì ta là người có ích. Và hạnh phúc vì ta có thể làm được, ta khẳng định được bản thân ta. Và hơn tất cả, có 1 việc để làm – khiến ta có thể quên đi những suy nghĩ khiến ta buồn lòng.

Đi chơi cũng là một cách. Tận hưởng cuộc sống – rộn ràng hay yên tịnh là tùy từng người. Nhưng hãy đến nơi khiến mình đừng suy nghĩ linh tinh, hãy đến nơi mình muốn và nơi có ích cho bản thân.

Nhưng thường thì … khi đã buồn rất khó để bắt đầu làm gì đó cho hết buồn. Cách tốt nhất là đi ngủ, để thôi khỏi nghĩ và khỏi phải làm gì hết. Cứ nghĩ rằng mai sẽ khác, mọi thứ sẽ thay đổi, và mỗi sáng thức dậy, hãy đừng nhìn lại hôm qua, mà đơn giản là nghe xem xung quanh có tiếng gì, và hãy yêu thứ tiếng ấy, hít thở kk xung quanh xem có mùi gì, và hãy yêu cái mùi đấy … hãy sống – thật đơn giản trong sự phức tạp, bạn sẽ thấy hạnh phúc hơn!

Hà An

A&S, Blogging

Một người nói với em: “Mi có thể tặng ta bất cứ thứ gì mi thích, vì ta đã có thứ ta thích nhất rồi – anh iu ta về rồi!”.
Vậy tình yêu của em đang ở bên em, sao em lại ko biết trân trọng những tháng ngày vui vẻ bên nhau – khi mà chính em cũng biết rằng nó thật ngắn ngủi, em sẽ xa anh, rất dài, rất lâu, và anh thậm chí cũng ko chắc rằng anh sẽ ở bên em trong vài năm tới!

Em biết mình thất vọng vì anh, thất vọng vì tình yêu thật sự ko như em tưởng tượng. Mà thứ em tưởng tượng có khi là thứ ko hề có thật, em biết, nhưng vẫn hy vọng rồi thất vọng!

Tình yêu hoàn toàn ko phải là một lâu đài chỉ có hạnh phúc, em có khóc vì anh, khóc vì yêu anh và khóc vì muốn ghét anh nữa, cũng có thể khóc vì ko thể hết yêu anh!

Anh cũng ko phải là một người hoàn hảo, ko biết nắm lấy tay em khi em vùng ra muốn chạy, ko biết nói những lời khiến em nguôi giận dỗi, ko biết chiều em khi em või vĩnh, lại càng ko biết khi nào em thật sự nói có, khi nào thì chỉ giả vờ bảo ko mà thôi!

Anh chắc chắn là ko hề làm em yên tâm khi nghĩ tới tương lai. Anh ko hứa, ko trả lời em bằng sự chắc chắn rằng anh sẽ là một người chồng tốt, rằng anh sẽ ko giả lơ quên sửa đèn sửa quạt, anh sẽ giúp em việc nhà, anh sẽ quan tâm chia sẻ nuôi dạy con cái cùng em, anh sẽ ko bồ bịch trai gái, sẽ ko rượu chè thâu đêm suốt sáng, sẽ ko khiến em phải khóc một mình, lại càng ko đảm bảo là sẽ bênh vực em khi khúc mắc với mẹ chồng hay giúp e rửa chén mỗi khi nhà có giỗ…

Anh cũng ko hề thể hiện rằng em là tất cả, rằng anh rất sợ phải mất em, phải xa em, hay nói cho em biết rằng chỉ cần có em, mọi thứ khác anh có thể ko cần nữa!

Anh cũng ko nói cho em biết rằng trái tim anh cũng đau, rằng anh xót ruột mỗi khi thấy em ốm yếu, sứt tay sứt chân hay đau ở đâu … Anh chỉ cười và chọc em hoặc ngó lơ khi em ngã, để em bất chợt cảm thấy mình ko phải là 1 cặp đôi gắn liền với nhau, mà đơn giản chỉ là những cá thể bên nhau nhiều hơn một chút mà thôi!

Nhưng …

Em chợt nhận ra là cuộc sống quá ngắn ngủi và quý giá để mà bắt bẻ nhau, và thời gian ta ở bên nhau thật sự ko nhiều để mà hờn dỗi …

Em cũng chợt nhận ra là dù anh có cầu toàn và bắt em phải thay đổi, phải tốt lên, thì em cũng sẽ vẫn nghe theo ko có điều kiện gì cả – hoặc là em ngốc, hoặc em thật sự như người ta nói “bị tình yêu làm mù mắt” thì ít nhất vẫn hạnh phúc vì đã yêu một người!

Em cũng chợt nghĩ rằng dù anh thật sự rất rất tệ, thì điều đó cũng ko ảnh hưởng tới việc em yêu anh, và càng nghĩ về điều đó chỉ càng khiến em buồn hơn mà thôi.

Em cũng chợt nghĩ rằng trái tim con gái đỏng đảnh của em thật sự rất rất khó chiều, và chính em đôi khi ko biết nên làm sao nữa!

Em chợt nhận ra rằng có rất nhiều điều quan trọng với em, những tiêu chuẩn, những lo lắng, sự đảm bảo và nhiều thứ khác nữa, nhưng có 1 điều thật sự rất quan trọng – là anh!

Em cũng nhận ra rằng em có thể thích những sự chiều chuộng, có thể cần những lời hứa, có thể mong những lời nói ngọt ngào nhưng em chỉ yêu mình anh!

Em cũng biết rằng sự xuýt xoa đôi khi cũng cần thiết, sự an ủi hay thấu hiểu cũng rất quan trọng, nhưng cs đâu chỉ có mình anh bên em, và nếu phải chọn thì cái cần thiết hay quan trọng cũng có thể bỏ qua một bên được!

Có thể … nỗi buồn trong lòng sẽ nặng nề nếu mình cứ giữ, nhưng điều đó ko giải quyết dc j cả, nên chăng cứ vui, cứ đi, cứ đến những nơi ta cần phải đến, làm những việc ta cần phải làm, ko đòi hỏi, ko nên trông đợi và ko nên ảo tưởng …

Sáng mai khi ngủ dậy, em sẽ chọn một niềm vui, để tất cả đều nhẹ nhõm …

Bởi cho dù thế nào, thì em vẫn yêu anh!!!

Như Nghiễm Hà An

Blogging

Có những lúc em chán anh…

Chán cái kiểu em luôn có thể dành thời gian để nói chuyện với anh, đi chơi cùng anh, ưu tiên mọi việc để bên anh còn anh thì bận hết việc này đến việc khác, và chỉ khi rảnh mới có thể dành thời gian cho em …

Có những lúc em chán anh…

Chán cái công việc lúc nào cũng bù đầu bù óc của anh, chán cái điện thoại của anh mà không lần nào đi chơi với em anh không kè kè ôm lấy nó.

Có những lúc em chán anh…

Chán cái môn thể thao anh thích, chán cầu lông vì nó mà anh có thể quên luôn việc em đang buồn hay mệt mỏi. Em chán các giải bóng đá, vì nó mà anh có thể để đồng hồ và thức thâu đêm, nhưng nếu em bảo online nói chuyện đến 1h sáng chẳng hạn thì chắc chắn là việc đó ko đủ quan trọng để anh thức đêm rồi.

Có những lúc em chán anh…

Chán những buổi tối khi mình nói chuyện mà chẳng đâu tới đâu, rồi anh cũng bỏ đi ngủ ngon vì anh rất mệt, bỏ em lại khóc một mình. Chán những khi giận dỗi rõ ràng mà anh cứ giả lơ như ko biết, vờ như mọi chuyện vẫn ổn khi em ko ổn chút nào.

Có những lúc em chán anh…

Chán mỗi  khi anh cười nói vui vẻ và  bảo em phải sửa cái này cái kia, mà anh ko bao giờ chịu nghĩ lại là anh đã yêu em trọn vẹn những điều xấu xí của em chưa? Và anh sao ko sửa những điều khiến em khó chịu đi?

Có những lúc em chán anh và chán cả em, chán rất nhiều thứ xung quanh mình, chán những cuộc tranh luận, anh giả vờ lơ khi thấy em mệt mỏi, chán những lúc em khóc một mình ko có bờ vai anh an ủi, chán những khi ngồi sau lưng anh mà lòng vẩn vơ anh cũng chẳng quan tâm, chán mỗi khi e bảo thôi là anh thôi ngay, em bảo về là anh về ngay …

Nhưng em sẽ rất buồn nếu như không có anh nữa, em yêu anh từ mỗi tin nhắn đều đặn đã trở thành thói quen khó bỏ, em yêu anh từ ánh mắt đến nụ cười, từ những câu chuyện hài hước anh kể để em vui sau những giờ làm việc mệt mỏi, căng thẳng và áp lực. Em yêu anh bởi những lời đề nghị, những bất ngờ nho nhỏ anh dành cho em. Em yêu anh bởi bờ vai vững chắc, bởi cách suy nghĩ chín chắn và thấu tình. Em yêu anh bởi trách nhiệm trong con người anh. Em yêu anh từ những điều nhỏ bé lắm, và em cũng chẳng biết sao em lại yêu anh…

Sao em chán anh thế mà em vẫn thấy nhớ anh thật nhiều mỗi lần vắng anh, yêu anh chẳng hiểu vì sao, chẳng có lý do gì để yêu cả, yêu anh nên em yêu cả những điều mà em đã chán ở anh. Vì em biết anh luôn cố gắng cho tương lai hai đứa, vì em còn biết là anh quan trọng nhất đối với em. Vì thế, em sẽ rất đau khổ nếu phải xa anh, và điều cuối cùng là vì em biết: Anh cũng rất yêu em!

Như Nghiễm Hà An

Blogging

Ordinary Miracle

Tặng anh thương yêu một giai điệu bình yên – cho một ngày bình yên và trái tim sẽ thôi buồn đau! :*

“Ordinary Miracle”

It’s not that unusual
When everything is beautiful
It’s just another
Ordinary miracle today

The sky knows when it’s time to snow
Don’t need to teach a seed to grow
It’s just another
Ordinary miracle today

Life is like a gift, they say
Wrapped up for you everyday
Open up, and find a way
To give some of your own

Isn’t it remarkable?
Like everytime a raindrop falls
It’s just another
Ordinary miracle today

The birds in winter have their fling
And always make it home by spring
It’s just another
Ordinary miracle today

When you wake up everyday
Please don’t throw your dreams away
Hold them close to your heart
‘Cause we are all a part

Of the ordinary miracle

Ordinary miracle

Do you want to see a miracle

It seems so exceptional
That things work out after all
It’s just another
Ordinary miracle today

The sun comes out and shines so bright
And disappears again at night
It’s just another
Ordinary miracle today

It’s just another
Ordinary miracle today

Chẳng phải là điều bất thường gì đâu
Khi mọi thứ bất chợt trở nên đẹp đẽ
Nó chỉ là một điều
Điều kì diệu bình thường của hôm nay mà thôi

Trời tự biết khi nào nên có tuyết
Hạt kia không cần phải học để có thể nảy mầm
Cuộc sống là một món quà
Được gói lại mang tới cho bạn mỗi ngày
Bạn chỉ cần mở nó ra và tìm cách nào đó
Để bỏ vào đó một phần của bạn mà thôi

Điều đó ko đáng trân quý hay sao?
Giống như mỗi khi một hạt mưa rơi
Đó chỉ là một điều
Điều kì diệu bình thường của hôm nay mà thôi

Những con chim luôn có đàn vào mỗi mùa đông
Và luôn biết đường về quê hương mỗi mùa xuân
Đó chỉ là một điều
Điều kì diệu bình thường của hôm nay mà thôi

Khi em mở mắt thức dậy mỗi ngày
Xin hãy đừng chối bỏ những giấc mơ của mình
Hãy nắm chặt nó gần trái tim em
Bởi chúng ta đều là một phần của

Một điều kì diệu bình thường

Một điều kì diệu bình thường

Em có muốn thấy một điều kì diệu không?

Đó dường như là một điều ngoài lệ
Khi mà mọi thứ sau cùng bất chợt sáng tỏ
Đó chỉ là một điều
Điều kì diệu bình thường của hôm nay mà thôi

Mặt trời lại mọc và chiếu sáng rực rỡ
Và biến mất mỗi đêm
Đó chỉ là một điều
Điều kì diệu bình thường của hôm nay mà thôi

Đó chỉ là một điều
Điều kì diệu bình thường của hôm nay mà thôi