Tinyvirgo's dairy

Hôm nay người cứ nhẹ bẫng đi, chẳng thấy cái gì quan trọng nữa …

Sáng thức dậy, thảng thốt vì trong giấc mơ có gì không nhớ nữa, chỉ nhớ giật mình rồi dậy. Chợt nhận ra lâu lắm rồi, mình ít cười. Về nhà, loanh quanh hết việc này đến việc nọ, cứ chưa xong hiện tại thì đã lo tương lai, lắm lúc chỉ muốn bật khóc chẳng hiểu vì sao? Vì thương bản thân, hay vì ấm ức?

Đạp xe trời vừa gió vừa lạnh ra ga, chân nặng nề bước, nghĩ đến việc đối mặt với những con người khó chịu ở văn phòng … Mình đã từng chẳng nói gì, ai bảo làm gì thì làm nấy. Và kết quả cũng chẳng khá hơn bây giờ là mấy. Suốt ngày họ cho rằng mình thế này thế nọ, cái gì cũng là mình sai. Giờ mình nói ra, mình nói đúng ko ai nghe, mình nói to một tí, là bị quy kết rằng mình nổi khùng. Nổi khùng thì đã sao? Bao nhiêu người nổi khùng và vẫn được trọng dụng đấy thôi. Tự nhiên mình muốn bỏ cuộc.

Cả cuộc đời này mình đã tìm sự công nhận của cuộc đời. Mình mệt mỏi, muốn bỏ chạy khỏi chốn này, nhưng ko có chốn nào để về. Bây giờ nghĩ về nhà, cảm thấy đó là thiên đường, nhưng mình biết chỉ cần đặt chân về, mình sẽ thấy đó ko còn là thiên đường nữa. Đôi lúc mình nghĩ mình sinh ra là để trả nợ cuộc đời này. Nợ kiếp trước vì sao nhiều quá đi, ko trả nổi. Đôi lúc mình nghĩ có lẽ mình mãi ko hạnh phúc được, cái suy nghĩ mãi luẩn quẩn trong đầu, cái nặng nề trong tim, dù có cho mình ngàn vàng triệu đô cũng ko làm mình vui được. Cái này là tại mình, tại trời, tại tính hay tại số phận?

Nghe chuyện anh bạn bị ung thư, nghe tiếp một đứa bé vừa chào đời đã mang cho bố mẹ khoản nợ mấy trăm ngàn đô Sing, thấy bất lực! Câu chuyện về – ko về lại một lần nữa lôi ra. Mình mang tâm thế của kẻ đã bỏ chạy, chỉ biết mình đã tìm ra con đường để trốn chạy … dù lòng nặng trĩu những ước mơ ..

Mình mơ tối qua có thể về nhà, có thể đến trường, được làm điều mà mình yêu thích: dạy lập trình cho các em sinh viên,  được áp dụng những kĩ năng mình đã học ở đây cho chính những con người mà mình đã từng một thời như thế. Được thảnh thơi ko bon chen, ko phải sống như một người nhập cư mãi mãi chỉ là công dân hạng hai. Mình mơ được chở bằng xe máy đi trên đường biển, đi ăn món ốc khoái khẩu mỗi chiều mà ko lăn tăn, được sống một cuộc đời bình yên ko bon chen …

Không, mình ko còn là mình của 5 năm về trước, cuộc sống cũng ko còn là cuộc sống của 5 năm về trước … mình chỉ càng ngày càng băn khoăn về những lựa chọn của cuộc đời này … và ko hạnh phúc với bất kì lựa chọn nào …

Bài hát của 2 năm về trước, hôm nay nghe lại, vẫn buồn như vậy …