Gom nhặt của đời

Họ là những cô gái rất xinh đẹp, thậm chí, cái đẹp ấy khiến người ta đáng ngờ vào cái nguy cơ hạnh phúc họ có được. Và chuyện ấy càng kỳ lạ hơn, khi họ đẹp dường ấy, lớn lên vẫn chẳng có cơ hội nào cho ra hồn.

Cứ đứng giữa Sài Gòn mà hỏi, đàn bà xứ này thật kỳ lạ, họ phải rời quê hương từ rất xa xôi tít miền Trung, miền Bắc để lặn lội đi bán hàng, kiếm tiền. Hỏi kỹ hơn, họ nói để chồng ở nhà nuôi con. Thật kỳ lạ, tới một ngày, đâu đó trên tivi người ta giới thiệu những ngôi làng xây lên bằng bàn tay nứt nẻ của những phụ nữ gồng gánh bán bưng xa quê này. Còn các ông chồng xa vợ, đã bận đi theo các cô gái mới, nên nhà nào cũng đóng cửa im ỉm.

Họ kỳ lạ hơn khi khi cứ lớn lên như hoa dại, đẹp trong sáng, tinh khôi khắp đất miền Tây. Rồi họ phải đem cái xinh đẹp vô ngần ấy ra tận xứ người, tít Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore, Campuchi, đánh đổi tuổi trẻ để làm con người xứ lạ, lấy miếng cơm gạo về nuôi cha mẹ già, có khi nuôi cả những ông anh trai, cậu em trai ở quê hương nên người. Sau khi nên người, những anh đàn ông hùng hồn ấy gọi họ ngon- ngoan – ngu. Các anh đã quên mất cơm trắng các anh ăn lấy từ da thịt và sự xinh đẹp của người chị, người mẹ tận quê nhà…

Sự kỳ lạ ấy đôi khi khiến người ta ngạc nhiên. Khi một người đàn bà bị đánh, anh công an phường đi qua, bà hội phụ nữ đi lại, nhòm ngó một cách dè chừng, rồi bỏ đi. Đàn bà bị đánh mà, có gì đâu ghê gớm…

Đàn bà xứ này kỳ lạ lắm. Nếu họ lỡ yêu và sống với 2, 3 anh đàn ông, họ sẽ bị coi là “người xấu”. Có kẻ còn đem cả tiểu sử của họ để đi bêu riếu khi cần nói xấu họ một việc chẳng liên quan. Nếu anh người yêu bỏ họ và họ chính chuyên độc thân, họ trở thành người phụ nữ được trọng thị và kẻ cả – để đi bình phẩm về những người đang yêu đương hạnh phúc khác.

Đàn bà xứ này kỳ lạ như một vũ điệu. Ngày xưa họ nhảy nhót cuống cuồng để có một tấm chồng. Đàn bà không chồng trở thành trò đàm tiếu (của vô vàn đàn bà khác). Thời nay họ nhảy nhót cuống cuồng để vinh danh “mẹ đơn thân”, “tôi không cần chồng”, “tôi sống khỏe không cần đàn ông”. Lúc nào cũng phải cuống cuồng, gồng gánh. Họ quên mất làm mẹ về cơ bản là cực khổ và thiêng liêng, nên không cần phải đem khoe mỗi ngày – vì chỉ có em bé ở nhà cần tình yêu ấy. Họ quên mất độc thân là niềm vui (hoặc nỗi khổ) của bản thân, cũng không cần phải gắn nhiều huy hiệu lên ấy làm gì. Có người còn bán cả huy hiệu cho những người khác, để đeo chung thành một hội, nơi những kẻ khác (gồm đàn ông và các phụ nữ đã có chồng) trở thành kẻ dị hợm bị chà đạp. Chỉ có người bán được tiền.

Đàn bà xứ này, xấu xí vì làm nông lam lũ để nuôi chồng con thì bị chê tởm quá và chồng bỏ theo em gái khác, còn lỡ xinh đẹp trong sáng thì bị chê là đĩ quá, thông minh giỏi giang thì bị chê là ghê gớm quá. Họ cứ phải gồng gánh một cái chức phận và không khí nào đó mà đàn ông và hằng hà sa số đàn bà khác ban cho. Người thì chăm chỉ gồng gánh. Người mệt quá ném gánh đập vô mặt người khác, chẳng cách gì bình tĩnh thản nhiên được.

Đàn bà xứ này kỳ lạ vô cùng, khi những buổi sớm mai ngoài đồng, trong công xưởng, họ cắm đầu vào cây lúa, dàn máy, cánh đàn ông cũng bận rộn với cuộc nhậu giữa trưa, chầu cá độ lúc chiều tối, hoặc bữa nhậu khuya với chiến hữu bạn bè. Ở nông thôn, lúc nào người ta cũng có thể gặp các cậu trai rảnh ngồi ngoài quán cafe đánh bài, rung đùi nghe nhạc, bất đắc chí vì đời sống. Chỉ có các cô gái đang miệt mài rời quê hương kiếm miếng ăn cho cha mẹ, và cả những người đàn ông trót trở thành số phận mà họ phải đeo mang.

Đàn bà xứ này kỳ lạ như vậy, bên cạnh những người đàn ông kỳ lạ không kém…

Tác giả: Phạm Lan Phương

Blogging

Mình vẫn thường nghĩ mình ngây thơ, ko phải ngây thơ như kiểu dễ bị bắt nạt, mà ngây thơ như kiểu vẫn nhìn cuộc đời qua lăng kính màu hồng, dễ tưởng lầm rằng xung quanh ai cũng là người tốt, và rồi dễ bị thất vọng vì một ngày nọ, chợt nhận ra mình chỉ là bị lợi dụng mà thôi!

Hôm nay thằng tàu cùng phòng cứ hỏi có nên mua vé mb đi hội nghị tháng sau hay ko. Thầy ko có ở lab để hỏi. Email thì ko trả lời. Hạn chót thì gần kề. Hai đứa đều ko biết nên làm thế nào. Tháng sau bận bịu, mình lại phải chuyển nhà nên buột miệng bảo nó “tao ko muốn đi, tháng sau tao phải chuyển nhà, thôi nếu 1 trong 2 đứa phải đi thì mày đi present hộ tao luôn”. Nó thẳng thừng từ chối, rồi nổi cáu bảo nó cũng ko muốn đi. Uh, chỉ mình là ngây thơ. Lần trước hội nghị lớn, nó ko có visa phải ở nhà, mình present cả 2 bài. Present rất nghiêm túc, mất bao nhiêu là thg để ngồi cùng nó, ngồi cùng thầy, tập dượt, đọc bài của nó, tường tận mọi việc để trình bày thật tốt. Mình ko muốn làm nửa vời, cũng ko muốn làm hỏng danh tiếng của lab, và lại càng ko muốn chơi xấu nó bằng cách nhất quyết ko trình bày để bài của nó rớt khỏi proceeding, và nó được vào blacklist của hội nghị. Ko phải mình ko nghĩ ra, cũng ko phải là mình được lợi gì, chỉ là mình muốn làm một người tốt. Và giờ mình cười khẩy cho bản thân mình. Nó từ chối 1 cách quá đơn giản. Uh, người nào sống đơn giản hơn thì người đó sướng!

Có rất nhiều lần, mình giận, mình muốn bỏ đi, muốn làm một con người bất cẩn, muốn mặc kệ tất cả những người xung quanh. Xong rồi mình lại lo, lo trong lúc mình bỏ đi, có ai đó cần mình, có ai đó ốm đau, có ai đó đang buồn phiền. Mình sợ những hậu quả nghiêm trọng rồi nén cơn giận, bỏ qua mọi việc, thôi luôn cả việc phải làm cho ra lẽ. Nên mình ko phải là ít giận, ít nghĩ, mà cứ nén lại trong lòng, rồi tự mình vỗ về mình, vì đâu có ai vỗ về đâu.

Mình sợ làm người khác tổn thương, ko dám góp ý nặng lời.
Mình sợ người thân buồn vì thiếu thốn, nên cố gắng ko để ai thiếu thứ gì.
Mình sợ cuộc đời trở nên buồn chán, nên cười mỗi ngày cho dù trong lòng là mớ bòng bong nặng trĩu.

Đi qua cuộc đời này, để thấy cuộc đời quá chán. Một mình mình thì làm được gì? Cố gắng chỉ thấy vô vọng!

 

 

Tại sao ko phải là một cuộc sống mà mọi người đều đối tốt với nhau, giúp nhau trong mọi việc, ko ganh ghét, ko phán xét hay chê trách chuyện gì. Mọi người nói cần phải critical, phải thẳng thắn chê nhau để cùng tiến bộ. Nhưng chúng ta có tiến bộ đâu? Xã hội ngày càng loạn, người ta ghét nhau, lắm lời về nhau, ko phải để cùng tiến bộ mà để ghét nhau hơn. Mình lại nghĩ cứ đừng có quá thẳng thắn, nói những lời tốt đẹp về nhau, cố gắng để sống tốt phần mình, giúp được người ta thì tốt, ko giúp được thì động viên người ta mới phải. Cuộc sống đã khó lắm rồi, cần gì làm khó nhau thêm?

Tại sao ko phải là một cuộc sống mà tiền ko phải là tất cả. Chết rồi đâu có mang đi được nhà, xe, tiền bạc, danh vọng, mà suốt ngày ai cũng phải nỗ lực để kiếm sống, nỗ lực để đi đến chức này chức nọ, rồi chém giết nhau, rồi hận thù nhau, và ghét nhau nhiều hơn. Bằng lòng với thứ mình có, cho đi thứ mình ko cần, và sống yên bình bên nhau. Có phải như vậy thì hơn ko?

Đôi lúc cảm thấy mình ko hợp với cả thế giới này. Khi mình mang một lọ hoa lên trường, mọi người nhìn mình bằng ánh mắt lạ lẫm. Tại sao phải phí tiền như vậy ở nơi làm việc? Bởi mình ko nghĩ đó là nơi chỉ để làm việc. Khi mình ko lấy điện thoại bàn ra để gọi một cuộc gọi, mọi người ngạc nhiên vì mình ko tranh thủ điện thoại của trường. Khi mình vui vẻ với giáng sinh, mọi người cho rằng điều đó là vô bổ, bất cứ cái gì ko phải papers đều là vô bổ hết. Khi mình ko mang quà về hay ko ghé thăm họ hàng, họ chê trách đủ thứ mà ko nghĩ rằng mình chỉ về được vài ngày, công việc ngập đầu. Những thứ lễ nghĩa kia ràng buộc con người vào quy tắc ko hợp tình và cũng ko hợp lí. Khi mình có những  sự lựa chọn cá nhân ko liên quan tới ai, nhưng ai cũng muốn chứng tỏ là mình đúng, mình có quyền và áp đặt suy nghĩ của họ lên mình mà ko nghĩ điều đó sẽ làm mình buồn…

Tại sao ko phải là một cuộc sống mà người ta nghĩ cho nhau, đứng trong đôi giày của nhau. Đòi hỏi nhau ít hơn một chút, khắt khe với bản thân nhiều hơn một chút. Tại sao phải so đo với nhau, mà ko so với mình ngày hôm qua để thấy mình đã làm được thêm điều gì tốt hơn hôm qua chưa? Tại sao phải luôn là lễ nghi, trong khi lễ nghi là để phục vụ cho con người chứ ko phải để ràng buộc con người? Tại sao ko là đặt lên trên hết sự tiện lợi, hợp lí, để ko ai phải buồn, ko ai phải mệt mỏi? Tại sao ko thật lòng chúc cho nhau những điều tốt đẹp, và làm mọi điều mình có thể để người khác được vui, mà phải luôn kì kèo so đo?

Giống như những ngày này khi phải chuyển nhà, ai cũng muốn phần hơn cho mình. Ko ai muốn thiệt thòi cả. Nhưng điều mà ai cũng biết, ko có kèo nào là ai cũng thắng, nếu mình được lợi thì người khác sẽ bị hại. Có lẽ họ hiểu hơn ai hết, cứ nắm kèo hơn, còn ai thua kệ người ta. Vậy nên người ta sẽ ngạc nhiên nếu tự nhiên mình bảo sẽ ko dùng nhà trong nửa tháng, người ta sẽ ngạc nhiên khi lòng tốt tự nhiên đến … Đó ko phải là thế giới mình muốn sống, hoặc muốn các thế hệ sau này con mình sẽ sống.

Mình muốn có một thế giới, mà người ta chấp nhận nhau, làm mọi thứ để người thân vui lòng, thiệt thòi cũng được. Nếu ai cũng làm được điều đó, thì ko ai phải tủi thân, ko ai phải buồn. Nếu thật lòng đối tốt với nhau, thì ko ai phải lo lắng so đo. Nếu luôn cố gắng để hoàn thiện bản thân, thì thế giới sẽ đẹp lên rất nhiều.

Điều đơn giản như vậy, một con bé ngây thơ ngốc nghếch như mình hiểu được, vì sao ai cũng ko chịu hiểu?

Blogging

Giật mình nhìn lại mình, tự hỏi mình muốn gì? Giữa những bộn bề công việc cứ trì trệ ko làm xong, và tâm trạng chỉ muốn ra ngoài kia, mua sắm cái này cái kia, vui vẻ chơi game hay chỉ cần đi dạo cùng anh cũng dc. 30 tuổi, phải chăng mình đã già? Già đến mức ko muốn làm gì chỉ muốn hưởng thụ. Có một thời gian, mình giật mình nhìn lại và thấy mình mệt mỏi quá, ko hề ngơi nghỉ, ko 1 phút bớt lo lắng. Từ ngày đó, mình tập quên bẫng đi để nhẹ lòng. Một phút cho mình được phép ko trả lời ai hết, ko lo cho ai hết – kể cả bản thân mình, để kệ cuộc đời muốn trôi đi đâu thì đi. Lâu lâu, một phút ấy kéo dài thành vài tiếng, vài ngày. Nhưng cuộc đời mình vẫn cứ well-organized như thế. Chỉ vài tiếng hay vài ngày sau, mình đã có thể xốc lại bản thân, chạy quanh dọn dẹp và tính toán.

Mình là vậy. Giờ thì đã biết chấp nhận lo xa trở thành một đặc tính của bản thân. Cũng thôi dằn vặt mình ko có cái này hay cái kia. Càng lớn, càng biết yêu bản thân hơn. Và mình chưa bao giờ hối tiếc vì điều đó. Đơn giản, nếu căng quá thì phải để mình thở, mình thở một chút rồi mình cũng sẽ làm được thôi.

Nhưng liệu mình có yêu chiều bản thân quá chăng? 30 tuổi – chưa làm được gì đáng giá. Vẫn nhìn cuộc đời bằng lăng kính hồng hào như hồi 20. Một vài vết xước ko làm mình hết niềm tin vào tình yêu, hay bớt ngây thơ đi để thực dụng. Trong khi bạn bè mải chạy theo tiền tài, danh vọng, mình ko biết bản thân đang chạy theo cái gì? Mình càng ngày càng chăm chỉ hơn, càng quyết đoán hơn, nhanh nhạy hơn và hài lòng với bản thân nhiều hơn. Dù tiêu chuẩn cho bản thân vẫn là cao như cái hồi 20 tuổi. Đôi lúc, cảm thấy mình handle cuộc đời này quá tốt, cũng có chút lơ là. Và chủ quan với mọi điều xảy đến.

Mình cảm thấy mình đã biết nhìn xa hơn để thấy mọi chuyện đơn giản, nhìn rộng hơn để ko thấy vấn đề trước mắt là quá bé. Như hôm nay đối diện với 500euro mất trắng ko có cách gì cứu vãn được, mình lại có cái suy nghĩ, uh thì to thật, nhưng rồi cũng qua, 10 năm nữa nhìn lại chẳng nhớ nó ở đâu, chẳng hề thấy mất mát.

Nhưng bù lại, mình thấy mình già. Già đến mức nhìn bạn bè ở nhà chỉ muốn chạy ngay về nhà, hàng ngày cắp cặp tới trường đi dạy, uh thì sẽ khó chịu trước bao nhiêu mặt nạ giăng ra khắp chốn, nhưng công việc nhẹ nhàng, ko phải căng não ngồi đọc mấy chục paper mà chả biết đang đọc gì. Đôi lúc, vẫn tự hỏi con đường này liệu là quá sức với mình ko? Tự hỏi rồi tự nhủ, quá sức hay ko kệ nó, miễn là kiếm được tiền, mua được nhà, giúp được gia đình. Nói rằng ở đây ko nặng cơm áo gạo tiền là ko đúng. Nhưng mình vẫn hàng ngày mơ mộng, một ngày nào đó mình ko phải lo lắng gì, có thể thả hồn theo gió theo mây, trồng cây nuôi cá, sinh một vài đứa trẻ đáng yêu …

Người ta bảo an cư lạc nghiệp, bao nhiêu năm rồi mình vẫn thấy lạc nghiệp là cái gì đó xa vời. Chắc tại mình mãi vẫn chưa an cư. Quẩn quanh với nhà cửa, nấu nướng, có lẽ một lúc nào đó rất gần ngoảnh lại, đã thấy mình 40. Liệu đến lúc đó có nhìn thấy mình quá già, mà vẫn chưa có gì ko nhỉ? Hy vọng là ko.

Mình muốn về nhà, làm một công việc dễ dàng, ko tranh đấu gì, ko khoa học khoa héo gì cả, sống cho bản thân, chơi với con, nấu nướng. Mình có tham lam quá ko?

Bởi mình biết cái giá của một cô gái có quyền lựa chọn, lựa chọn đi hay ở, lựa chọn người chung sống với mình, lựa chọn cả việc cần một người chồng hay ko, có một đứa con hay ko. Cái giá của sự tự do chính là tự lập. Tự lập từ tiền kiếm được, đến tự lập cái mình có và ko có. Liệu có thể nào có cả hai ko? Mình chưa thấy ai làm được, và mình chưa bao giờ là người tiên phong.

Tham lam, mình vốn rất tham lam. Chính cái tham lam ấy khiến mình đi đến điểm này. Liệu cái tham lam ấy có đưa được mình đến điểm mình muốn hay ko? Mai rồi sẽ rõ!