Blogging

Hôm nay, ngồi một lúc để nhớ ra cái cảm giác mình đang cảm thấy hiện tại, vừa quen, vừa lạ. À, là cái cảm giác thảnh thơi và một mình. Dạo này hay xem app On This Day của FB, nên mình hay nhớ ngày xưa, ngày xưa của những ngày còn ở VN, ngày xưa của thời master, ngày xưa của những ngày một mình. Mình nhớ mình đã yêu bản thân mình nhiều hơn những ngày đó. Bởi vì độc thân, mình tự cho phép mình ích kỷ, ít khi nghĩ về người khác, ít khi nghĩ rằng mình cần một ai đó, ít khi nghĩ rằng ai đó cần mình. Hôm nay, khi tự pha cho mình cốc trà, nhấm nháp chút chocolate vì mình thích chứ ko phải vì cần đường hay vì nghĩ rằng tâm trạng cần chút chocolate, mình mới cảm thấy cái cảm giác mình yêu bản thân ấy trở lại.

Mình có lẽ cũng như bao cô gái khác, lấy chồng và coi đó là thế giới của mình. Từ chỗ là một cô gái chỉ biết hưởng thụ và đề cao hưởng thụ, mình ngạc nhiên trước sự thay đổi của bản thân, khi mình bắt đầu tính toán cho tương lai, bắt đầu suy nghĩ đến tiết kiệm – một từ chưa hề có trong đầu trước đây, và bắt đầu nghĩ về cha mẹ, về nhà cửa … Mình tưởng mình ko như vậy, nhưng mình bất chợt nhìn lại và thấy mình như vậy suốt 1 năm qua. Và mình ngạc nhiên, vì sao mình cũng ko biết nữa, như thể chưa quen mình hiện tại bao giờ!

Nhưng hôm nay mình đọc một bài, cô gái đó hỏi “vì sao phải lấy chồng”, và cô ấy trả lời rằng có lẽ ko cần lấy chồng, bởi vì cô ấy phải đánh đổi rất nhiều để có một người chồng. Mình ko diễn tả được rõ ràng tâm trạng của mình khi đọc những dòng ấy, mình chỉ nghĩ “nên lạc quan hơn là bi quan”. Việc gì trên đời mà chẳng có hai mặt đúng sai, thiệt hơn. Quan trọng là lựa chọn của mình. Đã lựa chọn thì đừng quay lại tiếc lựa chọn còn lại. Lấy một tấm chồng, dù mình chưa bao giờ nghĩ là mình cần, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ ko lấy. Khi quyết định lấy chồng, mình cũng đã có những phút giây lưỡng lự, ko phải vì lấy ai, lấy thế nào, mà là sống tiếp thế nào. Với mình, đó cũng là một sự đánh đổi. Sự đánh đổi ấy có thể mình nhận biết được, nhưng cũng có thể mình ko nhận biết được – làm mình ngạc nhiên như nói ở trên. Nhưng mình thường nghĩ, mỗi quyết định của cuộc đời ở những thời điểm khác nhau, mình đã luôn làm hết sức để có quyết định đúng đắn nhất, và mình thường ko hối tiếc vì bất kì điều gì mình đã làm, hoặc chưa làm. Bởi vậy, mình ko nhìn lại và nghĩ nếu ko lấy chồng mình sẽ thế nào. Mình sẽ nhìn mình hiện tại, thấy điều gì chưa được để rồi thay đổi, để tương lai sẽ tốt đẹp hơn.

Có lẽ, những ngày uống trà một mình như thế này sẽ là một thay đổi với mình. Những nỗi buồn khi không có chồng bên cạnh, mình ko muốn cảm thấy nữa. Mình ko muốn cảm thấy mình cô đơn, dù thật ra mình chẳng mấy có cơ hội để một mình. Mình đã vẫn rất ổn những lúc cà phê một mình, lang thang đâu đó, đạp xe đi lòng vòng vô định để suy nghĩ trong đầu cứ vậy tuôn ra, mình đã rất thích những phút như vậy. Mình đã rất ổn mỗi khi ở lại lab làm việc, yên tĩnh, thư thái, và cái cảm giác mình đang chăm chỉ hơn người khác làm mình hài lòng.

Có lẽ, mình đã nghĩ rằng việc mình có một ai đó bên cạnh, và vì cả hai đã cố gắng rất nhiều để ở bên nhau, làm mình nghĩ rằng mình phải trọn vẹn dành thời gian cho họ. Vốn dĩ họ ko cần, và ko muốn, và có lẽ cũng ko có thg để mà nghĩ nhiều như vậy. Việc mình đơn phương cho rằng phải dành mọi thời gian cho nhau, có lẽ cũng khiến đối phương mệt mỏi. Và mình cũng mệt mỏi. Cũng giống như trong mọi tình bạn mà mình đã trải qua, việc mình coi họ là bạn, và cố gắng hết sức để dành thời gian, và cả những điều tốt đẹp nhất cho họ, lại một phần nào đó khiến họ cảm thấy áp lực. Và bởi vì mình đã có kinh nghiệm handle những tình bạn như thế, mình biết những khi nỗ lực ko khiến người ta vui hơn, mà khiến người ta chán nản hơn, thì chỉ cần buông tay. Những gì thật sự là của mình, sẽ ở lại bên mình, bằng ko, gió thổi cũng đi, mà gió ko thổi cũng ko giữ được.

Một ngày cn ở nhà làm việc, cảm giác vừa lạ lại vừa quen, có lẽ mình vẫn có thể tìm ra mình của những ngày yêu việc, và yêu những gì mình làm, dù đó là bất cứ việc gì.

A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Hôm nay dạo quanh một vòng FB như thường lệ, xem những người mình quan tâm có tin tức gì mới ko. Một dòng status cứ linger trong đầu mình mãi “đàn bà hơn nhau ở tấm chồng”. Câu này chẳng phải là mới, nhưng được thốt ra từ miệng một cô bé mới hai mấy tuổi khiến mình suy nghĩ. Dạo quanh FB của bạn bè, ko ít người than phiền về các ông chồng. Chồng chăm làm cũng than, vì ở nhà mình hoài buồn quá! Chồng nhác làm cũng than, vì mình phải lo hết tất cả. Chồng vô tâm cũng than, vì thấy chồng người ta sao mà chu đáo vậy. Chồng chu đáo quá cũng than, bảo sao ko được tự do …

Phụ nữ vốn nhạy cảm mà. Mình ko chối đẩy gì khẳng định đó. Mình ngược lại rất thừa nhận phụ nữ mà một sinh vật khó chiều, dễ động lòng, dễ xiêu lòng, dễ xúc động, lắm lời và đôi lúc nghĩ rất nhiều. Nhưng thừa nhận là một chuyện, nhận biết và tìm cách sống với những đặc điểm đó là một chuyện, nhưng đồng ý với nó lại là một chuyện khác.

Theo quan điểm của mình, sướng hay khổ ko phải do điều kiện sống. Sướng hay khổ là do suy nghĩ của bản thân. Biết sống với lựa chọn của mình, biết mình có gì, và chấp nhận những gì mình ko có, chính là đạt tới cảnh giới của sung sướng. Nếu cứ bảo đàn bà phải kiếm một tấm chồng tốt, thứ nhất là quá chung chung: thế nào là chồng tốt? Sau nữa là như vậy thì các chị/cô/em hóa ra quá ư là phụ thuộc, ko tự làm mình hạnh phúc được thì biết trông chờ gì ở chồng.

Mình ko nói là mình ko expect gì ở chồng mình. Ngược lại, mình expect rất nhiều, và thường expectations của mình đều meet what he has. Nhưng mình ko nghĩ đó chính là mấu chốt của hạnh phúc. Hạnh phúc với mình chính là được nói với chồng những điều mình expect, được chồng cảm thông và thấy sự cố gắng của chồng. Ngược lại, mình cũng mong chồng nói ra những điều chồng mong chờ ở mình, và khi mình đạt được những điều đó, mình cảm thấy mình làm được một điều gì đó. Cũng như công việc hay tất cả những mục tiêu trong đời khác, chứng tỏ ta có ích chính là hạnh phúc.

Có người nói mình may mắn gặp được một người đàn ông tốt. Mình ko dám nói mình ko may mắn, vì tự bản thân cảm thấy mình được “trời thương” rất nhiều! Nhưng trước khi trở thành của mình, anh ấy đã từng là một người đàn ông độc thân như bao người đàn ông độc thân khác, sao ko ai nhảy vào giành để rồi nói mình may mắn! =)) (hoặc chắc giành ko nổi thì phải nói là mình tài mới đúng chứ ko phải may mắn!).

Giống như em, em xinh xắn, dễ thương, và mình tin là em có thể làm được nhiều hơn việc “kiếm một tấm chồng”. Và kể cả việc kiếm 1 tấm chồng tốt là ko có gì sai, việc em nghĩ “đàn bà chỉ cần kiếm một tấm chồng tốt” khiến mình lo lắng. Bởi vì một người đàn ông có thể xiêu lòng một phút vì sắc đẹp, rồi sẽ xiêu lòng trước một sắc đẹp khác, nhất là sắc đẹp khác chắc chắn sẽ mới mẻ hơn cái sắc đẹp mà anh ta đang nắm giữ. Bởi vì một người đàn ông vốn có sẵn sự máu me chinh phục trong bản năng của kẻ đi săn, sẽ có thể dễ dàng chán khi đã nắm trong tay con mồi – trong khi con mồi lại suy nghĩ rằng “ừ, h ta đã thuộc về hắn, và hắn no nê thì ok”. Bởi vì nếu coi một tấm chồng tốt chính là mục tiêu của cuộc đời mình, thì có lẽ cuộc đời của em đã dừng ở tuổi hai mươi?

Đàn bà, cũng giống như mọi thứ đàn khác, là một con người có tự do, cần phải có rất nhiều mục tiêu trong cuộc đời. Mình phản đối suy nghĩ con gái chỉ cần lấy chồng, đẻ con là được. Bởi mình tin đàn bà làm được nhiều hơn thế. Bởi mình sợ đóng khung đàn bà vào một chuẩn mực nào đó sẽ làm tiêu tan hết khả năng của đàn bà. Ở tuổi 20, mình mừng là mình đã ko bị trói buộc vào bất kì “con đường định sẵn” nào, chỉ biết rằng mình có thể đã đi SG lập nghiệp ở công ty mà mình yêu thích, hoặc có thể đã lấy một tấm chồng ko hề tồi, hoặc có thể tung cánh đi xa thật xa khỏi biên giới đất nước … Nhưng mình có sự lựa chọn. Đó chính là điều khác biệt. Vì mình ko muốn trói cuộc đời vào một góc nào đó và tận hưởng, mình muốn dù ở bất kì đâu, thời điểm nào trong cuộc sống, mình cũng có những sự lựa chọn nhất định. Đó chính là lí do mình đi, và phấn đấu vì hôm nay, vì mai sau. Cũng giống như ngày mai, khi những cô gái có chồng coi việc chồng chung thủy với mình, bảo bọc mình là một điều đương nhiên – trong khi nó ko phải là một điều đương nhiên, thì mình luôn có sự lựa chọn một khi điều đương nhiên ấy hóa ra ko phải đương nhiên xảy ra …