Blogging

Cuộc đời vốn rất đơn giản: bụng phải no thì tâm mới sáng, mình phải cố thì việc mới dễ, đời phải khó thì lòng mới quý!

Mình vẫn rất ảm ảnh những việc xảy ra gần đây. Mình tự hỏi lúc kề dao vào cổ giết người, con người đó nghĩ gì? Mình tự hỏi lúc trầm uất phẫn nộ với những bất công, đã có ai đó chìa tay để con người kia có thể một phút nào đó cảm thấy một tia sáng xóa đi mọi tăm tối trong mình hay ko? Mình tự hỏi những con người sẵn sàng tử vì đạo kia liệu có một lúc nào nhận ra mình sai, mong muốn được quay lại, nhưng rồi họ nhận ra rằng họ ko hề có một sự lựa chọn – chỉ là tội ác hoặc chết?

Mình sợ thế giới này! Cuộc đời phũ phàng – ai cũng biết. Nhưng nó quá phũ phàng với một số người. Mình ko nói những người phạm tội là chủ quan hay khách quan. Người ta bảo ai cũng có quyền lựa chọn cuộc đời của mình. Nhưng ko ai nói cho chúng ta biết, có những sự lựa chọn dễ dàng hơn những sự lựa chọn khác. Dĩ nhiên là sinh ra trong một gia đình giàu có, bề thế, có truyền thống, có học thức, có cả danh tiếng và sắc đẹp thì tốt rồi. Đúng là lúc đó lựa chọn làm người hay làm bất cứ cái gì kể cả nửa người nửa ngợm cũng dễ hết. Nhưng hầu hết chúng ta ko có nhiều lựa chọn đến vậy. Mình ko có lựa chọn lùi lại, ko có lựa chọn để đứng lên làm điều mình muốn, phản kháng khi gặp điều mình ko thích. Tưởng chừng vô lí, nhưng đó là sự thật. Mình đã bảo có những lựa chọn dễ dàng hơn, nhưng nếu mình chọn lựa con đường dễ dàng, mình đã ko đứng ở đây. Và vì hiểu được điều đó, mình ko thể lựa chọn điều gì dễ dàng trong suốt cuộc đời còn lại của mình.

Nhưng mình ko phải là duy nhất. Ai nói rằng ngoài kia là sự công bằng khi rất nhiều người đang sống sung sướng hơn cả ông hoàng bà chúa, trong khi rất nhiều người khác đói khổ phải lượm rác mà ăn. Ai dám nói rằng bố mẹ mình đã ko cố gắng hết sức thời trai trẻ, liệu cuộc sống lúc về già của họ có hưởng thành quả trái ngọt, hay là vẫn đau đáu “rồi con sẽ thế nào?”, “để lại tài sản cho con có đủ ko?”. Lắm lúc mình hét lên với ba mẹ mình “ba mẹ lo sống cuộc đời của ba mẹ đi, ko cần phải lo cho con”, bởi sợ mình sau này cũng chẳng thể giúp được gì cho ba mẹ hơn, chỉ là những lời hứa hẹn rồi sẽ mua cho ba cái này, cho mẹ cái kia, mà lời hứa thì cứ nặng trong lòng, còn ba mẹ thì cứ gạt đi, sợ tốn tiền!

Đôi lúc bực bội với cuộc đời này, mình cũng cố tình nói những lời khiến mọi người tổn thương. Nhưng mình lại chưa bao giờ dám đi quá giới hạn. Bởi mình hiểu cái cảm giác đáng sợ ấy, và đã từng mong đừng ai trên đời phải trải qua cảm giác ấy – ít nhất là những ai mình có thể tác động được. Nhưng mình ý thức là một chuyện, còn mọi người ý thức lại là chuyện khác. Mình có thể cố gắng để ai cũng cảm thấy thoải mái, nhưng chính lúc đó mình lại là người suffer nhiều nhất, cảm thấy mình ko đối tốt với bản thân mình, lại thấy bất công. Nhưng trong khả năng có thể, có lẽ mình đã làm hết những gì có thể làm để cuộc đời này ít suffer nhất. Bởi tận sâu của mỗi người đều khao khát được yêu thương, khao khát được có ích, khao khát được trọng dụng và được tôn trọng. Điều ấy đối với bất kì ai cũng là đáng trân trọng và đáng được hưởng. Tại sao lại phải quá khó khăn với nhau?

Gom nhặt của đời

Nhan Uyên ham học hỏi, là một đệ tử của Khổng Tử, tính tình tốt bụng. Một ngày nọ, trên đường đi làm việc, Nhan Uyên thấy một đám đông ồn ào trước cửa tiệm vải. Anh bước đến hỏi, mới biết là đang có tranh chấp giữa người mua và người bán vải.

Chỉ nghe người mua hét lớn: “Ba nhân tám là 23, sao ông cứ đòi ta 24 đồng?”

Nhan Uyên đến trước mặt người mua, lễ phép nói: “Vị đại ca này, ba nhân tám là 24, sao có thể là 23 được? Anh tính sai rồi, không nên cãi lộn ầm ĩ nữa”.

Người mua không phục, chỉ thẳng mặt Nhan Uyên nói: “Ai cần ngươi phân xử hay sao? Ngươi biết tính toán sao? Muốn phân xử chỉ có cách tìm Khổng phu tử, đúng hay sai hãy để ông ấy định đoạt. Đi! ta hãy tìm ông ấy để phân xử”.

Nhan Uyên đáp: “Được. Nếu Khổng phu tử nói anh sai, vậy xử lý sao?”

Người mua nói: “Nếu ta sai, hãy lấy đầu ta. Nhà ngươi sai thì sao?”

Nhan Uyên trả lời: “Nếu tôi sai, tôi sẽ từ quan”.

Hai người đánh cuộc với nhau như thế, cũng đã tìm gặp được Khổng Tử.

Khổng Tử nói: “Ba nhân tám là 23”, Nhan Uyên lòng không phục.

Khổng Tử hỏi rõ tình huống, rồi quay sang Nhan Uyên cười nói: “Ba nhân tám là 23 đó! Nhan Uyên, con thua rồi, lấy mũ quan xuống đem cho người ta đi”.

Nhan Uyên trước giờ chưa bao giờ cãi lại sư phụ. Nghe Khổng Tử nói mình sai, anh đành tháo mũ xuống giao cho người mua kia. Người mua nhận mũ, đắc ý rời đi.

Đối với lời phân xét của Khổng Tử, Nhan Uyên biểu hiện là tuân theo, nhưng trong tâm lại không phục. Anh cho rằng Khổng Tử già rồi đâm ra hồ đồ, liền không muốn ở lại học tập Khổng Tử nữa.

Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay lại lấy cớ nhà có việc muốn xin nghỉ học…Khổng Tử rất rõ tâm tư Nhan Uyên, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.

Trước khi đi, Nhan Uyên quay lại cáo biệt Khổng Tử. Khổng Tử muốn Nhan Uyên trở về nhà bình an, cũng dặn dò hai câu:

“Cổ thụ nghìn năm không náu thân, sát nhân không rõ chớ động thủ”.

Nhan Uyên đáp lại một câu: “Con xin ghi nhớ”, rồi rời đi.

Trên đường về, gió thổi mây dâng, sấm rung chớp giật, trời muốn đổ mưa to. Nhan Uyên tiến đến một cây đại thụ mục rỗng bên ven đường, muốn tránh mưa.

Anh đột nhiên nhớ lại lời Khổng Tử đã nói: “Ngàn năm cổ thụ không náu thân”

Nghĩ thầm, sư đồ một lòng, anh nghe theo lời sư phụ, tránh xa khỏi cái cây rỗng. Vừa rời đi không xa thì nghe một tiếng sấm, sét đã đánh tan cây cổ thụ kia.

Nhan Uyên kinh ngạc: “Câu đầu sư phụ nói đã ứng nghiệm sao? Chẳng lẽ ta còn có thể sát nhân ư?”

Khi về tới nhà thì trời cũng đã khuya. Không muốn kinh động người nhà, Nhan Uyên dùng bảo kiếm mang theo bên người để đẩy chốt cửa phòng nơi thê tử của anh đang ngủ.

Đến bên giường, sờ lại thấy hai người nằm hai bên giường. Nhan Uyên vô cùng tức giận, giơ kiếm định chém, lại nghĩ đến câu nói thứ hai của Khổng Tử: “Sát nhân không rõ chớ động thủ”, bèn đốt đèn lên xem, hóa ra một người là thê tử, người kia là muội muội của anh.

Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay trở lại, thấy Khổng Tử liền quỳ xuống nói: “Sư phụ, hai câu người nói đã cứu ba người là con, vợ con và muội muội của con đó! Sao người lại biết trước chuyện sẽ xảy ra vậy?”

Khổng Tử có đúng là có thể nhìn trước được tương lai? Hãy cùng xem tiếp…

Nhan Uyên cảm thấy kính phục sâu sắc, cũng đã biết được ẩn ý của Khổng Tử

Khổng Tử đỡ Nhan Uyên dậy và nói: “Ngày hôm qua thời tiết khô nóng, đoán chừng sẽ có cơn dông, nên ta nhắc nhở con: “Ngàn năm cổ thụ không ai náu thân”, con lại mang khí bực trong người, trên thân đeo bảo kiếm, cho nên ta khuyên con “sát nhân không rõ chớ động thủ”.

Nhan Uyên vừa vái lạy vừa nói: “Sư phụ liệu sự như thần, đệ tử mười phần kính nể!”

Mạng người quan trọng hay địa vị quan trọng?

Khổng Tử lại nói tiếp: “Ta biết rõ con xin phép về nhà nghỉ là mượn cớ, thật ra cho rằng ta đã già nên hồ đồ rồi, không muốn học ta nữa. Con nghĩ xem, ta nói ba nhân tám bằng 23 là đúng, con thua, bất quá là thua cái mũ quan kia, nếu ta nói ba nhân tám bằng 24 mới đúng, người mua kia thua, đây là một mạng người đó. Vậy con nói xem, chức vị quan trọng hay mạng người quan trọng hơn?”

Nhan Uyên bỗng nhiên tỉnh ngộ, quỳ gối trước mặt Khổng Tử mà thưa: “Sư phụ trọng đại nghĩa coi nhẹ tiểu tiết, đệ tử còn tưởng rằng Sư phụ vì lớn tuổi mà thiếu minh mẫn, đệ tử hổ thẹn vạn phần”.

Từ đó về sau, bất luận Khổng Tử đi đến đâu, Nhan Uyên theo đến đó không rời sư phụ.

Trong một bài hát tuyệt vời của Khắc Lý Lâm: “Nếu như mất đi bạn, được cả thế giới cũng để làm gì?”

Cũng như vậy, đôi khi bạn tranh đấu giành được điều bạn cho là lẽ phải, nhưng điều mất đi có lẽ còn quan trọng hơn,

Luôn luôn phân rõ sự tình nặng nhẹ, đừng gắng sức tranh giành, rồi sau hối hận không kịp.

Rất nhiều chuyện không cần tranh giành, lùi một bước biển rộng trời cao.

Hơn thua với khách hàng, thắng ấy cũng là thua (khi sản phẩm mới cần đổi mẫu, bạn sẽ biết).

Hơn thua với ông chủ, thắng ấy cũng là thua (cuối năm lúc đánh giá thành tích, bạn sẽ biết).

Hơn thua với người già, thắng ấy cũng là thua (người ta không để ý tới bạn đâu, bạn vẫn phải tự mình làm thôi).

Hơn thua với bằng hữu, thắng ấy cũng là thua (làm không tốt sẽ mất đi một người bạn).

Lá trà nhờ nước sôi mới có thể tỏa ra mùi hương thơm ngát,

Sinh mệnh vượt qua bao trắc trở, mới để lại tiếng thơm cho đời…

Hiểu được điều đó sẽ luôn luôn cảm ơn cuộc đời… vậy là hạnh phúc nhất đấy.

Giáo dục là một vấn đề vô cùng trọng yếu,

Bất luận điều gì chưa rõ, hãy cùng nhau bàn bạc giải quyết.

Nếu không, sai một niệm có thể sẽ hỏng một đời…

Thật là những suy nghĩ sâu sắc!

 

(Sưu tầm)

————————————————————————————

Mình nghĩ mạng người quan trọng hay ko, đúng sai quan trọng hay ko, còn tùy trường hợp. Mình chỉ thấy nhận ra cái gì quan trọng để mà làm kim chỉ nan hành động làm mình có chút buồn. Chỉ sợ là mình có thể làm mọi thứ để những người xung quanh vui vẻ, nhưng liệu mình có được coi là quan trọng với mọi người xung quanh ko? Mấy câu “cho đi ko cần nhận lại” tự nhiên chỉ tìm tim thêm nặng trĩu …

Blogging, Tinyvirgo's dairy

Trong Happiness project, Gretchen nói hạnh phúc là cảm thấy mình trưởng thành/lớn lên/có gì đó mới mỗi ngày. Bất chợt nhận ra rằng càng lớn thì giấc mơ càng bé lại.

Kì lạ là giấc mơ ấy không thể lớn lên được nữa, vì mình đã biết sống thực tế hơn, bớt mơ mộng hơn, và đã thất vọng về cuộc đời, về con người đủ nhiều để biết giấc mơ sẽ không bao giờ thành hiện thực. Mình chỉ có 2 lựa chọn: một là cứ giữ giấc mơ đó như một tia sáng mỗi khi nghĩ về để có một thứ hạnh phúc – mà theo mình – là có phần hơi huyễn hoặc/ko thực, hai là phải tập sống với việc giấc mơ đó sẽ ko bao giờ trở thành hiện thực, và ko có hạnh phúc!

Lựa chọn nào cũng khó hết!

Nhưng ít ra thì mình đã tìm được lí do khiến mình cảm thấy không hạnh phúc đôi khi! Việc còn lại là làm sao để giải quyết vấn đề???

Blogging

Mấy hôm nay FB sùng sục chuyện cộng điểm thi đại học, chuyện về hay ở, rồi tượng đài, rồi vì một chút tiền hay một lời nói mà sẵn sàng chém giết chẳng chút tiếc thương. Mình chỉ thấy hoang mang!
Đôi lúc cũng có chút máu anh hùng bàn phím, muốn tham gia tranh luận thiệt hơn, nhưng rồi nghĩ lại, mấy ai ở trong hoàn cảnh của người khác mà phán xét, và nói nhiều, rồi được gì?
Chẳng ai dám nói cái bạn được cộng điểm đại học mà đỗ kia là ko xứng đáng. Với mình, kết quả là kết quả, y như trong bóng đá, hết trận thắng là thắng, cho dù trận thắng đó là phản lưới nhà, hay trọng tài bênh vực, thì cũng là thắng. Chắc tại mình là người trọng kết quả hơn quá trình, nên mình ko quan tâm thắng bằng cách nào. Cũng giống như nếu trong cuộc sống, nếu người ta sống tốt hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, là người ta giỏi hơn. Còn làm bằng cách nào, đi bằng đầu gối hay ko, đó là chuyện của người ta. Anh ko đi được bằng đầu gối là anh thua kém họ khoản đó rồi!
Lại nói chuyện anh ko phải là người nắm quyền, ai hô cho to, đưa ra lý do này kia, chửi cả xã hội thối nát, để làm gì? Nếu muốn thay đổi xã hội, bằng chi là anh đứng lên nắm chính quyền, làm điều anh cho là đúng. Còn nếu ko làm được, thôi im đi cho người khác làm. Họ làm đúng, làm sai, kệ họ. Bởi nói cho cùng, anh có quyền gì đâu mà nói, mà có nói cũng có ai nghe?
Mình cho rằng cuộc sống đơn giản hơn nhiều những gì mọi người đang làm quá lên. Quá coi trọng đồng tiền làm người ta mờ mắt, ko coi tình cảm, danh dự, đúng sai là gì nữa hết. Quá coi trọng hình ảnh của mình trong mắt người khác làm cho ai ai cũng phải cố gắng đấu tranh, cố gắng giành dựt, cố gắng nói cho to, phát biểu cho nhiều, thể hiện này nọ.
Có đôi lúc mình nhận vài comment gạch đá của mọi người. Mình ngày xưa là gào lên ko để thiệt hơn. Càng về sau, mình càng chẳng nói gì. Lặng lẽ, mình remove một số người ko ưa thích ra khỏi favourite/ news feed, tệ hơn thì remove khỏi friendlist. Thế giới này đơn giản lắm, cái gì mình thích thì mình để lại ngắm nhìn, cái gì ko thích thì đưa ra khỏi tầm mắt, khỏi quan tâm. Cũng cùng lý như vậy, dù hầu hết thời gian mình vẫn muốn về VN, dù biết ở đó ko có nhiều cơ hội chào đón mình, và dù biết rằng ở đó cuộc sống ko phải là những gì mình mơ ước, mình vẫn muốn về. Có rất nhiều lý do, nhưng có lẽ với mình đó vẫn là nơi của mình, thân quen nhất, sâu sắc nhất. Ở một góc nào đó trong mình, mình tin cuộc sống của mình sẽ ko thể trọn vẹn khi sống ở nước ngoài, cho dù điều kiện ở đây có lẽ là quá tốt. Có lẽ khó diễn tả thành lời, nhưng mình vẫn tin mãnh liệt rằng quê hương là thứ gì đó rất thiêng liêng, nói thứ tiếng của nước mình, nghe thứ tiếng của nước mình là điều gì đó rất thiêng liêng, chắc một phần vì mình nghĩ quá nhiều! Nhưng cũng đôi lúc mình sợ, sợ bị cuốn vào cái vòng thị phi, sợ ko giữ được mình, sợ những rủi ro, sợ cả những lời đàm tiếu. Đâu đó khi nghĩ về những chuyến về nhà ngắn ngủi, mình bắt đầu cảm thấy quá mệt mỏi trước những gì phải đối mặt. Mình hoang mang, và mình đôi lúc muốn cố thủ, ko muốn về VN, ko muốn đối mặt với những câu hỏi “khi nào có con, làm gì, làm dc bao nhiêu tiền?”, ko muốn chia năm xẻ bảy thân mình cho hội hè, họp lớp, họ hàng, lại càng ko muốn co rúm lại sợ hãi mỗi khi ra đường, rồi khó chịu mỗi khi nghe mùi thuốc lá, hay phải chịu đựng lời khích bác của bọn bạn “ko uống bia thì mặc váy”!
Mình chỉ hoang mang, tại sao phải làm cuộc sống phức tạp lên như vậy? Chẳng lẽ cơm áo gạo tiền và những chuyện hàng ngày còn chưa đủ khiến mọi người mệt mỏi hay sao? Mình cả ngày đi làm, về tới nhà mệt rũ chỉ muốn ai nấu cho ăn một miếng rồi ngủ. Cuối tuần còn chợ búa, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo. Hai vợ chồng quay như chong chóng, tuần nào chỉ cần hội hè một tí là thấy thời gian quay quắt, ko có sức để t2 lại đi làm. Đó là công việc của mình chưa hẳn là quá mệt mỏi. Và chồng còn có rất nhiều thời gian để làm và chịu làm việc nhà cho mình. Mình chỉ ko hiểu tại sao có nhiều người thừa năng lượng để đi làm tổn thương người khác nhiều như vậy ở VN?
Mình chẳng lạ gì mấy chuyện GATO, dù mình thấy mình chẳng có gì đáng để bị ghen ghét, vì cuộc sống của mình cũng chỉ bình thường như bao người khác mà thôi. Nhưng đôi lúc đặt vào địa vị của họ, mình lại cảm thấy họ sống quá bí bức, chuyện đem cái bực tức của mình đổ lên đầu người khác cũng là vì như vậy, thì mình lại thấy cũng chẳng đáng để mà trả đũa hay nói lại vài câu vu vơ khiến họ bực thêm. Nhưng mình lại nghĩ, ai cũng dựa vào cái câu “xã hội này làm gì có công bằng, cuộc sống này làm gì có công bằng” để mà trách đời, trách người, rồi thấy mình thiệt thòi. Cũng có đôi lúc mình nhìn lại và tự nghĩ “tại sao mình cố gắng như vậy, mà lại sống ko bằng cái đứa chả có gì ngoài ngực bự mông to”. Nhưng rồi mình ngay lập tức rút lại lời nói đó, bởi mình nghĩ nếu cho mình sống cuộc đời như vậy, mình cũng ko thèm. Những gì mình có thật sự có ý nghĩa với mình. Dù phải tự lập, dù phải bươn chải và lo nghĩ, nhưng đó lại là điều khiến mình cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa. Có lẽ với những người ngực bự mông to mà hái ra tiền đó họ cũng có những nỗi khổ tâm riêng, và họ cũng ao ước được tự lập, được quyết cuộc đời của mình. Mình tin rằng cuộc sống này có công bằng của nó, cái công bằng đó khiến cho một vài người may mắn chỗ này, và bất hạnh chỗ khác. Có câu “trời chẳng cho ai tất cả, và cũng chẳng lấy của ai tất cả” là gì! Cũng có đôi lúc mình ao ước nhiều hơn những thứ mình có, nhưng khi ko được, mình ko nghĩ rằng mình ko may mắn, mình tin là nếu có một may mắn này, mình sẽ mất đi những may mắn khác. Có đôi lúc mình giả vờ như đang “trao đổi” với ông trời, mình thấy mình keo kiệt và bủn xỉn với bất cứ thứ gì mình có, cái gì mình cũng ko muốn đánh đổi, để rồi cuối cùng nhận ra: cái mình đang có chính là cái mình cần nhất, cái mình trân quý nhất, còn cái mình muốn – ai mà chẳng muốn vài thứ mình ko cần!
Sau rất nhiều những suy nghĩ, mình đã quyết rằng bởi cuộc sống này thực ra phức tạp hơn mình tưởng, nhưng mình vốn ko quan tâm. Điều mình quan tâm là mình sống ra sao, con người mình thế nào, và sống ko hối tiếc. Vậy nên mình vẫn phải là mình, vẫn phải làm những điều mình cho là tốt đẹp, và cố gắng cho những gì mình tin tưởng. Mình chẳng cho rằng mình sống cao quý, mình cho rằng mình phải sống để ko tiếc mỗi giờ trôi đi, để ko hối hận khi nhìn lại, để mình tự hào về bản thân, dù có hay ko sự công nhận của bất kì ai!