Blogging

Mình chưa bao giờ học trang điểm, hoặc nghĩ đến việc trang điểm khi phải đi ra ngoài, nhưng mình cũng chưa bao giờ nuối tiếc vì điều đó. Vậy nên đôi lúc mình thấy tội những cô gái nhận được câu trả lời của người yêu rằng em có nên trang điểm ko, thì anh ny ngay lập tức trả lời “có chứ, ko thì nhìn ghê chết đi dc!” :-S

Mình chưa bao giờ nghĩ mình phải đảm đang, hay trở thành một bà nội trợ mẫu mực. Đôi lúc nhìn những người phụ nữ xung quanh ở nhà nuôi con và than thở, mình đôi lúc cũng thầm nghĩ “sướng mà ko biết hưởng, có biết ra đường kiếm tiền khó khăn tới mức nào ko?” hay cũng có lúc thầm thương cho họ và nghĩ “thật ra phải ở nhà quanh quẩn với lũ con trong khi chồng thì vui tươi ngoài kia cũng thật tội nghiệp”. Nhưng mình chưa bao giờ nuối tiếc vì sự lựa chọn “đi làm kiếm tiền” của mình, cũng chưa từng nghĩ sẽ từ bỏ sự nghiệp một ngày nào đó. Cho dù miệng đôi lúc cũng bảo “muốn ở nhà nuôi con quách cho xong”, nhưng trong thâm tâm, cho dù có con thì mình vẫn muốn đi làm, vẫn muốn đi ra ngoài kia, bởi biết ngoài kia dù có khắt nghiệt, dù có đôi lúc làm mình xì trét và khóc ngặt ngẽo, đó mới chính là nơi cho mình, bởi mình biết nếu phải ở nhà quanh quẩn cơm nước, một lúc nào đó mình sẽ còn xì trét hơn, và khóc tức tưởi hơn!

Mình chưa bao giờ là một cô chiêu, dù gia đình mình cũng được coi là khá giả. Từ bé ko bao giờ mẹ cho mình tiền mua quà, lớn lên nếu muốn có cái gì thì mình phải tự kiếm lấy. Ba mẹ ko cho mình tiền đi du học, dù đủ khả năng hay ko, cũng ko bảo sẽ cho mình 1 cái nhà, cũng rất khắt khe nếu mình xin tiền đi học thêm hay mua một quyển sách thì phải biết mình cần cái đó hay ko? Mẹ lúc nào cũng bảo đồng tiền ba mẹ kiếm ra là mồ hôi nước mắt, ko dễ dàng nên ko thể tiêu đi dễ dàng. Nhưng mình chưa bao giờ hối tiếc vì đã ko được sinh ra ở một gia đình giàu có hơn, hoặc được làm con của những ba mẹ dễ tính chiều con hơn. Mình lớn lên với tâm thế ko xin gì của ai, và ko ngửa tay xin gì của ai, nếu mình muốn, mình sẽ tìm cách để có, dù cách của mình đôi lúc có hơi khổ sở! Nhưng mình hài lòng với những gì mình có, những gì mình làm được. Mình tự hào vì từ bé đến lớn ko phải tốn của ba mẹ nhiều tiền vào những việc ko đâu, tự hào vì mình là một đứa bé tự lập và ko thấy buồn vì sự tự lập đó. Mình cũng vui vì ko cần phải nhờ đến gia đình việc gì, ngược lại có thể tự lo cho bản thân và thấy mình ko mắc nợ ai. Nhìn lại bạn bè khi được ba mẹ giúp cho vốn ban đầu, mình ko thấy buồn mà thấy ba mẹ đã cho mình cái vốn ban đầu quý giá nhất: kiến thức và sự độc lập. Với 2 vốn ban đầu đó, mình có thể đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ chuyện gì mà mình muốn!

Mình chưa bao giờ có một người bạn thân đúng nghĩa. Từ nhỏ thì hay chuyển trường chuyển lớp, lớn lên vốn ko có khái niệm bạn thân, nên càng ko có thói quen thân với ai. Sự thực thì đôi lúc mình cũng thấy hơi buồn, nhất là những lúc ko có ai để tâm sự chuyện lớn nhỏ trong đời. Nhưng mình lại chưa bao giờ thấy hối tiếc vì những tình bạn mình đã có. Thân thiết một thời gian, sau đó rồi ko liên lạc nữa hoặc thay đổi môi trường sống nên ko còn giữ tình cảm như xưa. Bởi nhờ vậy, mình có rất nhiều bạn bè, ko đủ thân để chia nhau ngọt bùi trong cuộc sống, nhưng đủ để ko cô đơn, và đủ để nhìn lại thấy mình ngốc xít và cười phá lên những kỉ niệm ngày xưa. Mình ko tham lam, vì mình biết rất nhiều thứ ko đời ko cầu có được. Và mình cũng biết có những tình bạn như vậy đã là đáng quý lắm rồi.

Phải chăng biết hài lòng mà ko tự phụ, biết đủ mà ko hề bớt cố gắng, chính là ưu điểm của mình? 😀

Tinyvirgo's dairy

Dạo này đọc rất nhiều bài về những hạnh phúc nhỏ nhoi. Chợt nhận ra đó cũng là một dấu hiệu đáng mừng. Mừng vì mọi người xung quanh có dịp để nhận ra những điều rất đơn giản mới chính là hạnh phúc thật sự. Đuổi theo tiền tài, danh vọng, đôi lúc lại ko phải là cách để hạnh phúc. Và mình tự nhiên nghĩ thật ra thì ko mợ chợ vẫn đông là vậy, thấy tức cười vì mình có một thời đã cố để chứng tỏ rằng cách mình làm mới chính là con đường đến hạnh phúc. Mình chả phải làm gì, cái gì đúng thì nó sẽ là đúng, người ta rồi sẽ nhận ra. Và chính mình nhận ra điều mà thầy đã nói cách đây rất lâu “nhận thức giống như tuổi dậy thì, tự nhiên đến đúng thời điểm thì sẽ tự nhiên biết phải làm gì, ép cũng ko dc!”.

Rất nhiều chuyện khiến mình nghĩ mọi thứ có nguyên do của nó và có sự ngẫu nhiên của nó. Nguyên do thì có thể điều khiển được, ngẫu nhiên thì ko. Mình chẳng theo Phật pháp, nhưng mình tin những điều ngẫu nhiên là những điều tất nhiên! Đã ko thể do mình, thì chẳng thể theo ý mình, tốt nhất là gió chiều nào xuôi chiều ấy. Con người, chẳng phải khổ vì ko xuôi theo những gì đáng phải vậy hay sao?

Nhưng mà con người, cũng khổ vì ko biết cố những điều nên cố. Mình thấy hơi buồn cười khi các bạn luôn cho rằng các bạn đúng, và người khác sai. Thật ra khó đoán đúng sai trong mọi trường hợp, đôi lúc mình đúng, đôi lúc bạn đúng, biết như vậy và thừa nhận được như vậy thì tốt. Chuyện chỉ đơn giản thế thôi, ko có gì phải phức tạp ra và thanh minh cho mọi hành động của mình. Cuộc sống vốn dĩ đã phức tạp, ko cần tạo thêm vấn đề nữa, nói như thầy mình hay nói “no problem, no solution, thank you!”.

Mình vẫn chờ, chờ thêm một điều kì diệu xảy ra, một điều mà mình tin mình xứng đáng được nhận, và vẫn chờ để cho đi những điều mình ấp ủ … Mỗi ngày, chính là một ngày hy vọng lớn lên, và mình tin ở chính mình, tin ở ngẫu nhiên, tin ở những điều tốt đẹp. Bởi vì điều cuối cùng mình muốn làm chính là trở thành chính mình, giữ được những điều tốt đẹp trong mình, với bất cứ giá nào phải trả, và mình mong ko có cái giá nào quá đắt! 😛

Tinyvirgo's dairy

Sau những ngày rộn ràng, những chuyến đi – cho dù có quá sức hay mệt mỏi – thì cũng vẫn là một cuộc đổi gió, ta lại về với những gì quen thuộc, chỉ có điều quen thuộc đến mức cảm thấy chán!

Hè, văn phòng vắng tanh. Không mấy người đi làm vì họ đã có những kế hoạch hè vui nhộn khác. Còn lại đây là những con người nhàm chán ko biết gì ngoài việc, và mình. Vài tháng trước, con đường đến trường bỗng trở nên u tối, nặng nề. Mình tưởng một chút gió mát trong lành đâu đó sẽ ùa về, hy vọng, và những điều mới mẻ. Nhưng ko. Sau tất cả, mình vẫn cảm thấy đây ko phải là điểm mình muốn đến. Sau tất cả, mình bỗng cảm giác mình ko thuộc về nơi đây. Điều mình muốn làm, điều mình phải làm, cứ lộn xộn trong đầu …

Đôi lúc, mình muốn mình dũng cảm hơn một chút, từ bỏ tất cả, dừng lại, để tĩnh tâm nghĩ xem mình muốn gì, và để nhận ra mình cần gì. Nhưng rồi mình vẫn là mình, vẫn đầy trách nhiệm với cuộc sống này, vẫn tự thuyết phục mình mỗi ngày “nếu mình ko cố thì là ai?”, và rồi mình giận, bởi vì “tại sao chỉ có mình mình phải cố?”. Mình mệt mỏi với những yêu cầu, mệt mỏi vì phải gồng gánh trách nhiệm, mệt mỏi vì biết nếu ko phải là mình thì sẽ chẳng có sự lựa chọn nào tốt hơn. Mình thèm được sống và theo đuổi điều mình muốn, thèm được một ngày thảnh thơi ngồi trên sofa ko phải làm gì, đọc quyển sách mình thích mà ko phải nghĩ “còn việc này chưa làm, còn việc kia phải xong” …

Rồi ai đó sẽ bảo rằng mình sướng mà ko biết hưởng. Mình biết chứ, mình may mắn lắm! Chỉ là ko ai nhận ra mình ko phải chỉ tự nhiên mà có điều may mắn ấy. Mình cũng phải đánh đổi nhiều lắm. Bởi mình nhìn quanh và cảm thấy mình ko việc gì phải cố, nếu chỉ là cho bản thân. Nhưng rồi còn bao nhiêu thứ khác vây quanh, giống như dây trói mình, ko buông ra!

Mình chẳng giận gì tình huống của bản thân, chẳng ngại gì mệt mỏi để hoàn thành công việc dù thích hay ko, chẳng ngại cố để tỏ ra professional, chẳng sợ gì khó hay chẳng phải ko biết rằng ai cũng phải làm điều mình ko muốn – cách này hay cách khác. Nhưng mình thèm một chút thoải mái, ko áp lực, thèm một lần được duỗi chân nằm dài mà ko bị phán xét, thèm được làm tất cả  những điều mình muốn mà ko phải nghe 1 chữ “nhưng” …

Nếu mình hạnh phúc, mình muốn chính mình cảm nhận được nó. Còn nếu ko hạnh phúc, mình muốn làm bản thân hạnh phúc. Ko cần ai phải phân tích để mình thấy mình hạnh phúc cả. Đúng ko?

Tinyvirgo's dairy

Giữa những tin tức hàng ngày đầy thù hận, người ta yêu nhau, ghét nhau, chém giết lẫn nhau … đôi lúc mình cảm giác như mỗi hành động của con người đều vô lí, như có một thế lực vô hình nào đó điều khiển họ, ko phải do họ tự làm ra … rồi tự nhiên mình nghĩ ra, tiền khiến con người ta cư xử kì cục!

Rồi cũng giữa những mẩu báo vô tình đọc được, đâu đó người ta nói về hạnh phúc, về mục đích để sống, về bình yên và những điều ko liên quan đến tiền.

Tưởng như ko liên quan, nhưng nếu người ta biết sống có mục đích, để khi về với đất, ko mang theo tiền hay của cải, cái người ta mang theo cũng ko phải thù ghét hay tình yêu, người ta chỉ có thể mang theo sự thanh thản, liệu ai đó có thay đổi hành động của mình?

Tôi cổ súy các em học sinh khám phá và tìm tòi, cổ súy người trẻ theo đuổi những giấc mơ, cổ súy những người ko còn trẻ sống vì bản thân, cổ súy cả người già cho đi và sống thanh thản với những gì mình có …

Cho dù biết rằng mỗi sự lựa chọn đều có giá của nó, rằng sự khám phá tìm tòi có thể là nguồn cơn của ngỗ nghịch và cá tính, rằng ước mơ có thể ko mang lại cuộc sống no ấm đủ đầy, rằng sống vì bản thân sẽ bị quy là ích kỷ, và cho đi có thể chẳng dễ dàng …

Nhưng chúng ta đâu mang được gì ngoài niềm hạnh phúc của bản thân và sự thanh thản, phải ko?