A&S

Em yêu cách anh nhìn em trìu mến – mỗi lần như thế, em có cảm giác mình là người con gái hạnh phúc nhất thế gian – vì không ai có thể yêu em nhiều hơn thế!

Em yêu cách anh chờ em vào nhà rồi mới về – em hiểu rằng anh không chỉ yêu em từng phút, mà còn lo cho em nữa!

Em yêu cách anh kể với em mọi dự định, mọi suy nghĩ của anh – để em có cảm giác em thật sự là một phần trong cuộc sống của anh, rằng anh thật sự muốn chia sẻ cuộc sống hiện tại và tương lai cùng em!

Em yêu cách anh chọc cho e cười, cách anh lo cho e mỗi khi em mệt – em nhận ra mình phải cố gắng để vui và sống tốt, sống khỏe hơn, vì em không muốn mình là gánh nặng cho anh!

Em yêu cách anh nhắn tin cho e mỗi sáng – để e hiểu rằng dù ở đâu, anh vẫn nhớ tới em!

Em yêu cách anh len lén đặt lên má em nụ hôn rất vội – trông anh ngồ ngộ đáng yêu kì lạ!

Em yêu cách anh đôi khi rất ngố – khiến em chỉ muốn ôm thật chặt và kiss a một cái mà thôi!

Em yêu cách anh nhận ra mình có lỗi –  trông tội nghiệp đến mức em chẳng muốn bắt lỗi thêm nữa!

Em yêu cách anh chat với em mỗi ngày, mỗi khi anh tranh thủ lúc làm việc vào chat với em, yêu cách a để status yêu thương và những entry nhiều tâm sự – chỉ để ta hiểu nhau nhiều hơn để mà yêu thương nhau nhiều hơn!

Em yêu cách a chờ em, cách anh làm cuộc sống của em dễ chịu, không áp lực, yêu cảm giác  bên anh yên bình và nhẹ nhõm, đơn giản chỉ dựa vào anh và thầm thì nói với anh mọi chuyện, hay đơn giản hơn là nghe anh nói …

Em yêu cách anh lắng nghe em,  và nhớ những điều em đã nói, đã mong, và một lúc nào đó khiến em thấy bất ngờ vì không biết có ai đó đã quan tâm em nhiều như vậy!

Và hơn tất cả em yêu anh – là một người hoàn hảo đầy khiếm khuyết và nhiều điều khiến em băn khoăn – nhưng lại không thể hết yêu thương, không thể rời xa, chỉ có thể yêu và yêu nhiều hơn nữa mà thôi!

[một entry để giải thích cho câu vì sao Em yêu Anh, đơn giản để một lúc nào đó buồn lòng, em có thể đọc lại và hiểu vì sao em vẫn yêu anh nhiều đến vậy – đơn giản khi em còn buồn vì tình yêu chúng ta, nghĩa là em vẫn còn muốn ở bên anh đó … một cách để anh hiểu và làm em yêu anh nhiều hơn nữa … một entry cho tình yêu từ em —> anh … có lẽ, một lúc nào đó, em vẫn chờ một entry tình yêu để từ anh —> em nữa đó! Yêu anh!]

to be cont’d!

Tinyvirgo's dairy

Phải nói là một cảm xúc rất hỗn loạn, rắc rối phức tạp tới mức ko thể diễn tả đúng được …

Vừa yêu và nhớ, vừa đắn đo và quyết liệt, vừa sợ và lo, lại vừa vui vừa hạnh phúc, vừa lâng lâng vừa thực tế rõ ràng!

Hầu hết thời gian trong cuộc sống của mình chỉ tập trung vào 1 việc j đó, và khi nhìn lại, mình thấy điều mình mất nhiều nhất chính là những khoảnh khắc cho bạn bè. Uh, mình rất tệ đối với bạn, đặc biệt là những đứa bạn thân, cảm giác có nhận lại thật nhiều, nhưng rất ít cho đi, cảm giác thường rất cô đơn khi buồn, cảm giác hối hận khi thấy bạn buồn mà mình thậm chí còn ko hiểu nó cần j để vui, cảm giác luôn đứng ngoài mọi cuộc chơi, mọi cuộc vui …

Mình hiểu, người ta ko ai trọn vẹn hết. Phải mất một điều j đó, hoặc phải ko trọn vẹn một điều j đó, để điều khác trọn vẹn hơn. Uh, phải nói là rất nhiều người bảo mình ko còn j mà mơ hơn nữa, ko có j để mà vui hơn nữa, mình có tất cả, tất cả sự may mắn của mọi người. Mình ko từ chối, đúng là mình rất may mắn, và thật sự mọi điều rất ổn! Chỉ đôi khi thấy hơi chạnh lòng, đôi khi thấy thèm được đi chơi cùng mọi người vui như thế, đôi khi thấy thèm được free ra khỏi những giới hạn mà ba mẹ vạch ra, để là con bé ham chơi thôi!

Mình qua rồi cái thời tự cho mình cái trách nhiệm phải làm mọi việc trở nên hoàn hảo, muốn mình hoàn hảo và muốn mọi thứ quanh mình cũng hoàn hảo. Mình đã hiểu ra, hạnh phúc đôi khi là biết chấp nhận những j vốn có như thế thì hơn. Và mình chấp nhận mình, là một đứa bạn tồi, một đứa quá chú tâm vào goals of my life, một đứa coi tình yêu to hơn bạn bè, và … Vậy đó! Thất vọng về mình ko?

Mình cũng thôi cái thời tự xỉ vả bản thân hàng ngày, thương yêu hơn thì có. Vì hình như nếu ko là mình yêu thương nó, thì chẳng ai yêu thương nó nổi. Đúng – sai, đôi khi đâu chỉ dựa vào số tiền phải trả, nhiều khi … là không phân định được nữa kìa!

Mải mê với mọi điều đến thật nhanh,  bất chợt nhìn lại thấy tháng 7 đã trôi đi quá nửa. Vậy là bắt đầu hành trình, kế hoạch mới được rồi. Những dự định, những điều đã hứa, những j phải làm … làm đi thôi!

Thấy mọi người bận bịu, đi làm đi chơi, về quê này nọ, còn mình … cứ lang thang chơi chơi vậy thôi! Hôm ni túm dc một cái phao, rồi bu theo đó, muốn end up this period cho rồi!

Phải chăng lời hứa chỉ là những lời hứa, người ta dễ quên. Những điều người ta nói sẽ làm, rồi người ta sẽ quên. Mình cũng hay vậy! Nhưng lại hay bắt bẻ kẻ khác, để rồi đôi lúc thấy buồn buồn, uh, quên, đâu có nghĩa … người ta ko yêu mình, phải ko nào?
Đôi khi mình cũng sợ, điều j khiến người ta phải cố gắng thì cũng sẽ làm người ta mệt mỏi. Mà mình thì ko muốn ai mệt mỏi cả!

Niềm vui, đong mấy cho đầy, nhưng lắc vơi một cái là rơi ra hết …
Tình yêu, xây mấy cho vừa, nhưng nhỡ tay lạc mấy là đi xa mãi luôn …

Muốn giữ, muốn ôm chặt lại, muốn ở bên đừng rời xa, … đơn giản vì trái tim ko muốn thế … nhưng …

Biết, và sợ những long distance relationship, nhưng …

Mình sẽ cố gắng, sẽ đi và sẽ về, sẽ giữ cho ngọn lửa trong tim cứ cháy, cháy thật âm ỉ, ko cần bùng lên rồi tắt, cứ âm ỉ thế thôi!

Đêm nay, cảm giác có j đó mệt mỏi, người ta hình như ko chờ nữa … Là vậy sao? Băn khoăn!

Phức tạp cũng làm người ta mệt mỏi đó, bé à! Mà tình yêu, thì chỉ nên khiến người ta vui lên thôi! :X