Hôm nay xem mục Sử Việt Nam nói về An Tư công chúa, một người rất lạ, có thể nói là một người rất rất vô danh với mình – nhưng tự nhiên thấy tự hào về những người phụ nữ Việt Nam ghê gớm!
Đó là những bậc nữ nhi rất bình thường, không vang danh sông núi, không để lại những điều to tát, những chiến thắng vang dội, họ là những người hy sinh thầm lặng, những người ko được chép lại hàng hà sa số trong sử sách, nhưng những j họ làm, có thể nói, không kém j một bậc nam nhi xông pha trận mạc – cũng mất mát, đau xót, cũng là một bước ra đi không ngoảnh đầu trở lại, là một sự dũng cảm dâng mình … Ôi những người phụ nữ Việt Nam, sao tự hào mà lại xót xa đến thế!
An Tư, Huyền Trân, mẹ … những người phụ nữ vẫn thầm lặng hy sinh. An Tư hy sinh thanh xuân để cứu nước, Huyền Trân hy sinh thân mình để đổi đất đai, mẹ hy sinh cuộc sống, tuổi xuân, hy sinh những niềm vui cá nhân để đổi lấy con vuông vặn, xinh xắn, giỏi giang, tự tin hàng ngày vui vẻ …
Thân phận phụ nữ mong manh và bạc bẽo lắm, đôi lúc, không được tự do và vang danh như đàn ông. Biết vậy, nhưng ko phải để xót xa, mà để biết rằng để làm được nhiều điều mình mong muốn, sẽ phải cố gắng gấp nhiều lần, sẽ phải vượt qua nhiều điều, và cũng cần lắm một vòng tay yêu thương chia sẻ và hiểu mình, để lúc mệt mỏi, mình ngã vào đó, vô tư ko cần quan tâm đúng sai, … Thật may, là vòng tay đó mình đã tìm ra rồi, và hạnh phúc ở đó, ko đi đâu nữa hết!
Nếu ai đó đọc được bài này, hãy yêu thương những người phụ nữ xung quanh bạn, bởi những người đó, có thể ko vang danh, ko làm được những điều xứng đáng trao giải Nobel, nhưng những j họ làm có thể cũng thầm lặng như An Tu công chúa, không ai biết, nhưng độ vĩ đại thì khó có thể diễn tả bằng lời! Cuộc sống còn nhiều những bí mật, nhưng có một bí mật mà bạn nên biết, bên trong một người đàn ông vĩ đại, có một người phụ nữ vĩ đại, và bên trong một người phụ nữ vĩ đại, chỉ đơn giản là có một tình yêu vĩ đại mà thôi!