Blog Y!360

Hôm nay đọc bài trên blog một người bạn, chuyện về những chiếc ô tô của những cô những cậu sinh viên chỉ bằng tuổi mình bây giờ! Chậc lưỡi, uh, đó là một thế giới khác!
Cái thế giới của những con người sinh ra đã biết đồng tiền là quyền lực, và họ có đầy quyền lực trong tay, thế giới của những người ko phải lo lắng “nếu mai cái máy tính của mình hỏng thì ba mẹ có thể mua cho mình cái mới được ko?”, thế giới của những người sẽ là những người giàu có mai sau và có quyền mơ cao mơ xa hơn cái họ đang có, thế giới của những lúc rảnh rỗi được lang thang vũ trường, sàn nhảy, của những bữa tiệc xa hoa hàng chục vé … thế giới đó, rất tiếc ko có mình!
Nghĩ và nghĩ lại, thấy thương cho ba mẹ, thương cho cuộc sống của những người ko có quyền lựa chọn giữa điều mình thik và điều mình cần làm. Đôi khi, con ko dám đòi những thứ quá đắt tiền, đơn giản vì con sợ, sợ ánh mắt khó khăn của ba mẹ khi ko thể đáp ứng được điều con muốn. Dù con biết ba mẹ cũng muốn con có một cuộc sống đủ đầy và sung sướng như con người ta lắm chứ! Con thường kể chuyện những người bạn khó khăn hơn, để rồi nhìn lại thấy mình thật sung sướng, ít nhất con chưa phải là người khó khăn nhất … Và con bây giờ, dù đang so sánh với những người “sướng” hơn con rất nhiều lần, vẫn thấy mình hạnh phúc và may mắn!
May mắn vì sinh ra trong một thế giới ko có thảm nhung, ko có nhiều “quyền”, nhưng con đã có đủ những điều con cần, để bây giờ tự tin đứng trên đôi chân của mình, ko làm ba mẹ lo lắng vì con đường phía trước còn dài và còn nhiều điều mà ko ai đoán trước được, con ko quá được nuông chiều để khi ba mẹ thả ra giữa cuộc sống, con vẫn có thể tự lo cho mình được! Con may mắn vì một lúc nào đó, khi con nhìn lại, con mừng vì mình đã sử dụng đúng những gì ba mẹ có thể cho, để làm cho suy nghĩ mình trưởng thành, ko làm những điều sai trái làm xấu hổ ba mẹ, ko làm những điều hư hỏng làm ba mẹ khổ tâm!
Cuộc sống của mình sẽ ko có những xe hơi, những ngôi nhà to đẹp như lâu đài dành cho nàng công chúa, ko có váy áo cao sang, ko có những chàng hoàng tử đẹp trai giàu có. Cuộc sống của mình sẽ là những ngày phải lo lắng cho cơm áo gạo tiền, cho tương lai, cho khi nào thì mua được nhà, khi nào thì mua được xe… Cuộc sống của mình sẽ ko có những điều tự nhiên mà đến, chỉ là tận dụng tối đa những cơ hội tới và thể hiện thật tốt những gì mình có! Cuộc sống của mình là một vòng quay, bận rộn, nhưng sẽ có ích, sẽ mang lại nhiều điều tốt đẹp ko kém gì những ai kia giàu có và xinh đẹp!
Đã qua rồi cái thời chỉ những người nghèo khổ mới may mắn mới tốt đẹp, qua rồi cái thời phú ông địa chủ giàu có là kẻ ác., cũng qua rồi cái thời con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa. Người ta ai cũng có cơ hội như nhau, chỉ là mình có đủ cố gắng để nắm bắt và tận dụng cơ hội đó hay ko? Đã đến lúc, con người ta ko dựa vào những điều trời ban mà hạnh phúc, phải làm việc, phải cố gắng, ắt hẳn sẽ thành công!