Nếu một ngày nọ, mình chợt nhận ra rằng mình ko còn yêu nhau nữa thì sao hả anh?
Rồi em sẽ bị cốc đầu, hừ, làm sao mà có chuyện đó cơ chứ! Anh sẽ yêu em!
Nhưng …
Mọi thứ đều có thể …
Tự nhiên em ko thể ngủ được! Sẽ như thế nào nếu những điều mình chưa nghĩ ra sẽ trở thành hiện thực. Ta có buồn ko? Rồi mọi chuyện sẽ ra sao? Em thì lúc nào mà chẳng hau háu đi tìm kết quả, kể cả khi xem phim, khi nghe nhạc, cứ cố tìm, cố nghĩ xem kết quả sẽ như thế nào, dù vẫn biết, hết phim diễn viên đi về nhà, và đóng phim khác thế thôi! Nhưng sẽ vẫn cứ tưởng tượng, đủ thứ, bởi sau khi đấu tranh để đến với nhau, sau khi hết ung thư, người ta sẽ vẫn sống. Và cuộc sống thường ngày, có rất nhiều điều để nói, hình như thế!
Sáng nay, chuyện chả có gì anh nhỉ? Vì sao luôn là câu hỏi đáp lại sau câu hỏi của em? Vì sao lại luôn cố tỏ ra ko thèm quan tâm tới sự cố gắng của em! Em bắt đầu trở nên im lặng, bắt đầu thôi ko nói, thôi ko giận hờn, từ bao giờ? Cho dù vẫn hiểu thật nhiều, hiểu rằng, mọi thứ trên đời giống như quả bóng, phải vừa đủ độ căng thì mới đẹp, nhưng căng quá sẽ vỡ, vỡ tan tành… Nhưng sao càng ngày nói ra càng khó! Có những lúc tưởng như có thể ngồi xuống, nói tất cả, nhưng … rồi mọi thứ trở nên vô nghĩa …em chỉ im lặng … và tự giận mình vì ko đủ dễ thương, ko đủ giỏi giang để làm anh yêu em thật nhiều, thế thôi!
Hạnh phúc, là thứ rất trừu tượng, có khi em ko đủ thông minh để có thể biết được là mình có hạnh phúc hay chỉ đang tưởng tượng rằng mình đang hạnh phúc. Và em thật ngốc khi nghĩ rằng tình yêu có thể làm mọi điều. Chỉ là người ta có một mối quan hệ gần gũi như tình ruột thịt, còn ích kỉ thì cũng vẫn thế, ai ko nghĩ tới mình trước tiên thì trời tru đất diệt! Tình yêu …?????????????
Từ bao giờ thì con gái thôi ko còn khóc những lúc buồn? Khi mà nước mắt bỗng trở nên vô nghĩa, ko thể giúp mình bớt buồn, ko thể giải quyết điều gì vì ko thể làm mủi lòng ai nữa! Tình yêu …??????????
Lúc bé tưởng khóc là buồn, lớn lên rồi mới biết những lúc buồn nhất là những lúc ko thể khóc được nữa!
confused!
Anh dang them` duoc nhu em day ! Dung suy nghI~ lung tung qua’ ! Va` co vu~ cho anh nhe’ ! Anh dang tren duong come back ! 600km se~ ko con` xa !
trời, cô bé…