Blog Y!360

Định sẽ off 1 tuần, dành thời gian nghỉ ngơi và nghĩ lại mọi thứ rắc rối đang càng ngày càng nhiều trong đầu. Nhưng rồi … Đâu ai là dc sống theo ý mình đâu, nhất là khi mình đang làm việc chung với nhiều nguời, ko thể nói tôi nghỉ đây, thía rồi nghỉ một mạch! 3 tuần liên tiếp, hôm nào cũng gần sáng mới ngủ, mắt lúc nào cũng lờ đờ, chả hiểu là mình lấy đâu ra sức lực nữa…? Mới uống một mớ thuốc, nhưng rồi bệnh cũ vẫn đâu vào đó, làm sao mà lành nổi kia chứ? Tự nhiên, thấy ghét chính mình! Vì sao ta lại ko thương ta kia chứ? Nhiều lúc chỉ ước gì mình có thể bỏ hết mọi thứ sang vai nguời khác, thảnh thơi mà nghỉ, lắm lúc cái cảm giác hay là cứ để mặc mọi chuyện rồi ra đâu thì ra?! Chỉ có thể nói là rất mệt, người ta đâu có thể giúp gì hơn, mà mình thi cũng đoán trước điều đó!
Sáng, ban gởi cho mình một mảnh giấy, ko hơn là một thông báo, chia tay!? Mình tự hỏi tới khi nào trong lòng bạn mới cảm thấy trái tim mình thật sự thuộc về một người, và có thể nắm tay người đó đi mãi… Mình sợ nhiều cảm xúc khiến bạn nhiều lúc ko gọi dc tên, nhiều lúc bối rối và để mọi thứ quấn bạn vào đó! Nhưng rồi lần này, mọi thứ như thế cũng tốt, mình cũng muốn bạn chọn con đường dễ dàng ấy, đôi khi tin vào trái tim cũng chưa đủ, phải làm những điều mình cho là đúng mới thật sự thấy vui dc!
Chiều, cảm giác dc một người che chở, có thể giận dỗi vô cớ, và có quyền mè nheo cái này cái khác. Tự nhiên mọi mệt mỏi tan biến trong chốc lát, quên hết mọi nhiệm vụ hay bài vở, mọi điều có thể nhẹ bẫng đi, chỉ cười và nói chuyện-ko-dính-tới-công-việc!
Tối, tự quyết định rằng mọi thứ cứ phải đi rồi tới, kệ! Mình đi ngủ đã! Và tình dậy vào lúc 1h sáng! Mọi điều tự nhiên thật rõ ràng, mình muốn làm thật tốt, làm mọi thứ thật tốt! Biết là mình sẽ ko bao giờ hoàn hảo, nhưng sẽ cố gắng khắc phục! Nếu điều gì cũng giỏi thì đâu còn là con người kia chứ? Ngày hôm nay, tốt hơn hôm qua một tí, và biết là mình đã nỗ lực, chỉ cần một chút may mắn nữa là đủ! Nào cố lên!
Trời mưa nữa rồi đó!