Blog Y!360

Đặt tựa đề cho mỗi entry là cả một công việc lớn! Cứ nghĩ, đặt rồi lại thấy nó chẳng đúng, lai xoá, rồi lại đặt, cứ thế, nhiều lúc chỉ vì cái tựa đề entry, tức mình ko thèm post cả entry dài mới viết! Nghĩ lại trong cuộc sống cũng có nhiều điều như thế! Nhiều lúc mình cố gắng nhiều lắm, và cũng đã làm hết những điều có thể. Nhưng rồi, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt, mọi điều giống như cốc nước đã đổ đi, mình tưởng là mọi thứ chấm dứt và ngừng cố gắng, chỉ một giây thôi, ta mất hết mọi điều đã cố gắng! Ta thật kì cục!
Rất lâu rồi, mình cứ nghĩ là chỉ có mình mới bị hổng một lỗ trên cái picture của avatar. Mình tự hỏi vì sao mình lại xui xẻo thế kia chứ? Tại sao cái gì ko tốt cũng rơi vào mình kia chứ? Chỉ nghĩ, chứ mình chẳng dám nói với ai! … Thế rồi đọc entry của đứa bạn, nó cũng bị y như mình, và nó bảo là lỗi của Yahoo!. Chợt thấy tức cười vì cái sự suy nghĩ của mình… nhiều lúc thật bi quan! Hôm nay, khi thay ava mới, mình tự nhiên nghĩ, nếu đó ko phải là một lỗ trống, mà là một trái tim, thì ava của mình cũng hay lắm đó Còi hoa hồng! Nghĩ thế, tự nhiên thấy vui vui! Còi yêu hoa hồng!

Mình dạo này rất vui, từ dạo đi học anh văn Thầy Tiền, từ dạo anh và mình hẹn hò mỗi tối. Từ dạo mình bắt đầu chấp nhận rằng, mọi thứ phải để tự nhiên tới, và tự nhiên đi, chiều theo cảm xúc của mình nhiều lúc là một điều hay! Hạnh phúc vì ko phải nghĩ nhiều và ko phải cố gắng điều khiển mọi việc theo ý mình nữa! Rốt cuộc cái mình cần trong cuộc sống, ko phải là điều này hay điều kia, mà chỉ là cảm xúc hạnh phúc, vui vẻ, hài lòng mỗi ngày… kết thúc ko ai nắm giữ được bất kì điều gì kia mà!

Halloween, nhớ đội CTXH, nhớ ngày xưa … nhớ ngày các anh tổ chức cho mọi người mỗi dịp lễ, nhớ cảm giác vệt sơn lạnh ngắt quét lên má lấm lem, nhớ cái mặt nạ bằng bìa mà a.V cắt cho mỗi đứa, nhớ món quà con gái của T.C … nhớ niềm hạnh phúc khi ngồi quanh vòng tròn, nghe kể chuyện, nghe tâm sự của các anh các chị, … con nít thì bao giờ cũng vui cả!

Năm nay thì sém quên 20/10. Chỉ tới khi anh nhắc mới nhớ! Giờ thì sém quên Halloween, chỉ khi chị cà chua nhắc mới nhớ? Mình thật là!!!
Chúc mọi người tối nay được gặp ma!

Blog Y!360

Tự nhiên gió nổi lên, xì ào rồi ào ạt, cuối cùng trời mưa! Sáng mai ko đi học nên dù trời có mưa thì cũng chả sao, chỉ là ngủ sẽ nhìu hơn, sẽ khó dậy hơn thôi!
Bây giờ ko phải là entry của ngày đã qua nữa, ngày mới trôi qua được 4 tiếng rùi. Tuần trước tới giờ, cứ thức khuya hoài. Đau! Hôm nay đi bác sĩ, phải uống cả trăm nghìn tiền thuốc. Xót ruột! Nghĩ mà thương ba mẹ, tiền học, tiền ăn, tiền áo quần, giờ còn cả tiền thuốc, bất hiếu quá!
Mấy hôm đau suốt, tự nhiên thấy phí những ngày thức đêm chơi game, ko lo học, để tới giờ đau, nhìu lúc mún học cũng chẳng học nổi. Đau rồi mới thấy mình thật ngốc! Sức khoẻ ko lo giữ tới lúc làm khổ mọi người, khổ ba mẹ, khổ Vịt iu, khổ cả anh!
EDA làm mãi mà ko xong, hình như mình càng làm càng thấy nhìu thứ cần làm hơn thì phải, cứ thế này, giới hạn 50 trang sẽ ko thể dc mất thôi!
Nghỉ giải lao 15p, mất hết 15p vào reply trong diễn đàn, càng ngày mình càng nói nhìu ko chịu dc!
Dù thế nào thì mình cũng sẽ làm tốt mọi việc thôi mà! Thích thế này lắm lắm, thích bận rộn thế này lắm lắm!
Trời đừng mưa to nhé, mưa tới sáng mai 8h thì đừng mưa nữa nhé, 8h mẹ phải đi làm!

Blog Y!360

mỗi ngày qua đi, cứ như môt thói quen nhàm chán, cứ tới chủ nhật tự nhiên lại giật mình! Tự hỏi, ối chủ nhật rồi kia à, thế tuần vừa rồi mình làm được điều gì chưa? Thì ít nhất cũng đã làm gì đó rồi chứ, có điều điều làm được thì bao giờ cũng ít hơn điều chưa làm được, buồn 5s, để rồi sáng hôm sau, thứ 2 lại cố nướng thêm một chút, cố surf net thêm một chút. Dù lúc đầu “giận” mình ghê gớm, nhưng rồi quen, cứ thế, cứ thế, mỗi tuần chỉ làm được một ít thôi, mình rồi cũng phải bằng lòng với những gì mình có, ngẫm ra, nếu mà mình quá giỏi, quá chăm chỉ lúc nào cũng hoàn thành mọi thứ thì … làm gì còn thời gian để mà ngắm mây ngắm trăng, yêu đương và lang thang nữa chứ!?
qua blog của một người, cũng viết một câu kiểu “tặc lưỡi” như thế, hiểu ra rằng, ai mà chẳng mún mình tốt nhất, đẹp nhất, nhưng … khả năng có hạn!
hôm qua là 16, trăng rằm rất đẹp! Hôm qua cũng là thứ 7, người ta đi chơi rất đông! Hôm qua, mình cũng đi ngắm trăng, với anh! Trăng bao giờ mà chẳng bình yên và đáng yêu, và đẹp! Thật may là cả 2 cùng đêu thích trăng, thích lang thang, thích biển, thích cảm giác bình yên-cảm giác có đôi khi nhàm chán! Tự nhiên hiểu ra, say nắng chỉ mãi là say nắng, giống như ngày trước mình vẫn thích mê Hà Anh Tuấn, cười khúc khích mỗi khi nhìn thấy ảnh của HAT, chỉ khác là giờ đây là một người khác-không-nổi-tiếng! Rồi mình lại là mình, là con bé luôn chỉ nghe mãi một bài hát, luôn là chế độ repeat this! Có điều mình hiểu, cái gì cũng vậy, thời gian bỏ ra sẽ tương xứng với những gì mình có được, một thứ đã quen thuộc 3 năm nay ko thể đổ sụp chỉ vì một cảm xúc thoáng qua vài ngày được!? Tự nhiên nhớ ra, cảm giác hạnh phúc lúc thầy bảo “u r a good couple!”
lại đau rồi! cứ những lúc như thế này thì mới biết quý sức khoẻ, quý những lúc có thể thức khuya tới lúc nào cũng được, quý những lúc có thể làm thật nhiều, học thật nhiều. Giờ thì tới những việc đơn giản như thức khuya cũng ko làm nổi! Mình phải mau khoẻ lại thôi, ko thể trì trệ – sẽ lạc hậu hơn so với người khác, không thể làm mọi người lo lắng, hơn tất cả là ko thể chịu nổi cảm giác như thế này nữa!
Dạo này Y.360 lỗi tùm lum, làm cho nhìu khi entry ko đúng, vào đọc entry này lại hiện ra entry khác, chưa kể là vào blog ko đọc dc entry mới nhất! Mau mau send report báo cho Y đi thôi!

Blog Y!360

Dạo này dù ko rảnh vẫn ko thể bỏ được thói quen cũ, cứ thế lang thang đọc hết updates của mọi người hàng ngày, có ngày đọc đến mấy lần! Rất nhiều khi chỉ đọc thôi, chỉ vào blog của mọi người, đọc rồi cảm nhận coi họ đang vui hay đang buồn, rất ít khi comment, rất ít … Nhưng có lần bạn trách, chả bao giờ mình vào blog của bạn, chả bao giờ cm, bảo rằng mình rất rất rất ích kỉ, ko quan tâm tới người khác. Giật mình, ưh, suy nghĩ của mình thì làm sao người khác hiểu được!?? Mình quý bạn, quý những người bạn trên YM, quý những người mà mỗi ngày mình đều vào đọc entry của họ… mình thì ko thể đi chơi nhìu, ko thể tới bất kì nơi đâu mà ở đó có bạn, nhiều lúc ko thể đủ thời gian cho những cuộc hẹn hò, kể cả với anh iu, nhưng share tâm sự thì lúc nào cũng sẵn sàng… Nhưng mình đang thay đổi, có những khi mình hiểu, một ai đó đang cần một ai đó, chỉ để hiểu… dù biết ko giúp được gì. Mình cm cho bạn, cho những người xung quanh, để mọi người biết rằng mình vẫn quan tâm, dù nhiều lúc cũng thật là khó để bỏ thói quen… như hôm nay… mình trầm tư một lúc trước blast của ngời bạn, chưa dám gọi là bạn thân- mình có hiểu gì về người đó đâu, nhưng mình rất quý, và hơi buồn một chút, ko giúp được gì … hay im lặng, để thời gian trôi qua, rồi mọi chuyện sẽ ổn!? mình lại đọc blog của cậu bạn trong lớp, ngộ, có những điều thuộc về một người mà ta tưởng ta biết rất rõ rồi lại ko phải như thế, mọi người phong phú thật! Vào blog một người, hình như là say nắng mất rồi?!, có bao giờ … mình thật lạ! I will tell u one day, darling! Hôm nay chị cà chua ko viết blog, hay là chị í bận bịu, hay là chị í có chuyện gì buồn tới mức ko thể viết blog được nhỉ? Băn khoăn! Đang nghe 123 ngôi sao, thấy mình bồng bềnh, như đang ko còn ở trên mặt đất, hay là đang lơ lửng ở một nơi nào đó! Vẫn lại là thói quen, ko thể bỏ được, suy đoán, nghĩ về những điều người khác làm và ko làm, với mình và chẳng liên quan gì đến mình
nghe một bài hát suốt đêm, luôn luôn ở chế độ repeat this!!! Giống như mình đang có một cuộc sống khác, một cuộc sống chỉ bắt đầu khi mình bật máy tính, và kết thúc khi mình turn off router! Mình yêu cả 2, cả 2 cuộc sống mà mọi thứ tưởng như ảo lại ko ảo chút nào, mình thật sự có những người bạn, những sẻ chia, những giúp đỡ là có thật!
ngày mai lại là một ngày mới, cho dù thế nào mọi thứ cuối cùng rồi sẽ ổn, mình muồn mình lúc nào cũng bình tĩnh, yên lặng, bình an như bây giờ!