Blogging

Giống như mặc định trong đầu, mình sẽ thừa nhận mình ko ghen tị, cho dù cảm giác của mình sẽ nói là có. Bởi vì ghen tị là xấu! Ai cũng cho rằng ghen tị chính là con ác quỷ màu xanh, giống như một thứ bệnh khiến người ta ghê sợ, như khi người ta ghê sợ Shrek, dù đó chỉ là một con người rất bình thường trông ko bình thường … Nhưng mình nghĩ mình đã khác rồi, khác từ cách mình nghĩ, cho tới cách mình muốn làm. Có thể mình sẽ chỉ làm như tất cả mọi người, bởi mình biết rõ sống khác người nó khổ sở thế nào. Nhưng mình vẫn phải thừa nhận là mình khác, cái khác đó, hoặc là tốt hơn mọi người gấp mấy mươi vạn lần, hoặc là kém hơn mấy mươi vạn lần, chắc mình sẽ chẳng bao giờ tìm được câu trả lời, cứ chấp nhận nó là vế sau đi!

Mình thừa nhận, mình rất ghen tị.

Mình ghen tị với những đứa con gái chấp nhận lấy một anh chồng, có thể già, có thể xấu, có thể xấu tính hay xấu người, có thể nhu nhược khi đứng trước bố mẹ giàu có quyền thế, có thể liếc mắt với em gái đứng bên cạnh, có thể lười, có thể kém, có thể hay huênh hoang tự đắc … nhưng vẫn có thể thanh thản thảnh thơi. Có thể vì bố mẹ họ giàu, có thể vì họ bằng lòng được cuộc sống thiếu thốn. Nhưng những cô gái ấy vẫn có thể ung dung, đẻ một hay vài đứa con, hạnh phúc với việc con chính là cuộc sống của mình. Mình chỉ thấy nó sai, mà ko thể lí giải vì sao, và cũng ko biết làm thế nào để chứng minh nó sai … Nhưng mình ghen tị. Ghen tị vì sự đẻ dễ dàng đó. Ghen tị vì cái thảnh thơi thoải mái đó. Ghen tị vì họ có thể bằng lòng với cuộc sống mà mình thấy 1000 điểm ko ổn đó.

Mình ghen tị với những đứa bạn hay những người quen bất tài lấc khấc ở nhà. Hồi xưa, khi mình vùi đầu học trối chết, khi đồ án giao xuống làm chưa xong mình lo mất ăn mất ngủ, làm như điên cho công việc của cả nhóm. Tụi nó vui vẻ đàn đúm, chơi suốt học kì, và bảo vệ xong điểm cao lại chơi tiếp. Nhưng giờ, ai cũng thảnh thơi, ai cũng ko hài lòng với công việc, nhưng hàng ngày vẫn lãnh lương, nhà vẫn cao, cửa vẫn rộng, cuộc sống vẫn đầy những tiệc tùng, những chuyến đi chơi sang trọng, vợ con thoải mái … Mình ghen tị. Ghen tị bởi vì ko thấy được sự cố gắng nào đã mang cho bọn nó sự thảnh thơi sung sướng đó. Còn mình, tại sao vẫn mãi bôn ba, tại sao vẫn mãi lo lắng.

Ai đó sẽ bảo rằng mình đừng so sánh cuộc sống của mình với người khác, rằng làm sao mình biết là họ ko buồn, ko khổ, ko cố gắng. Mình ko so sánh, nếu mình được nhận những gì mình cho là mình xứng đáng. Mình chỉ so sánh, để tự rút ra bài học tại sao họ có những gì họ có, họ xứng đáng với những điều tốt đẹp, còn mình thì ko?

Có thể những tháng năm tuổi thơ khi ba mẹ mải so sánh mình với những bạn bè đồng trang lứa, mình đã mắc một thứ bệnh, bệnh so sánh, căn bệnh đã khiến mình ko thể vui vẻ, ko thể hạnh phúc. Nhưng mình đã cố gắng nhiều như vậy, mình đã đi xa đến như vậy, tại sao nỗ lực của mình vẫn chưa thể khiến mình cảm thấy hạnh phúc? Nếu thật sự công bằng, dù là mình có bệnh, thì phải có một phép màu nào đó khiến căn bệnh của mình được chữa khỏi chứ? Tại sao mình phải cảm thấy buồn, cảm thấy kém cỏi, cảm thấy đây ko phải là cuộc sống mình mong muốn? Mình cần phải làm gì để hạnh phúc?

Ai đó sẽ bảo rằng mình phải học bằng lòng. Mình rất muốn bằng lòng. Mình muốn mình tin vào những điều tích cực mà mình đang có. Mình đang có một gia đình hạnh phúc, một người chồng yêu thương mình, chiều chuộng mình, sẵn sàng làm mọi thứ cho mình. Mình đang có một gia đình chồng hoàn hảo, hỗ trợ và thông cảm hết mình dù là mình đang làm gì. Mình ko phải lo cho bố mẹ, gia đình đều khỏe mạnh, ko ai bệnh tình gì nặng, ko phải khiến mình bỏ công bỏ việc về thăm đau. Mình cũng có một công việc tương đối ổn, thoải mái về giờ giấc và lương cũng ko quá tệ. Mình có cơ hội cho tương lai, mình hoàn toàn có thể tự chủ việc mình làm, điều mình muốn làm. Mình đúng là chẳng có gì để mà than phiền, đúng ko? Nhưng tại sao mình vẫn thấy chưa đủ? Mình cần một động lực, mình muốn làm, muốn được công nhận, muốn được để lại một dấu ấn cho cuộc đời này. Mình muốn một cuộc sống bình an, nhưng mình ko muốn chỉ trôi đi qua cuộc đời này ko dấu vết. Mình muốn bình an cho gia đình và bản thân, nhưng mình cũng muốn dấn thân, muốn làm những điều vĩ đại, muốn đến những nơi thật đẹp, muốn sống một cuộc đời mà mình cho hoàn hảo … Liệu điều đó có phải là một mơ ước quá xa vời, một yêu cầu quá đáng với khả năng của mình hay ko?

Mình tự nhủ, hay nghe người ta nói rằng ko có cuộc đời nào là hoàn hảo. Ai cũng có nỗi buồn, nỗi khổ riêng. Mình cũng vậy, và mình phải chấp nhận điều đó. Và mình chấp nhận. Mình có thể chấp nhận rất nhiều thứ. Nhưng mình lại tự hỏi liệu những chấp nhận đó có mang lại cho mình hạnh phúc ko? Mình có thể chấp nhận và sống cuộc đời mà mình có, nhưng liệu điều đó có quá an toàn ko? Và tại sao mình đã chấp nhận, đã làm hết sức, mà vẫn cảm thấy có gì đó ko ổn? Tại sao luôn là mình muốn thay đổi? Luôn là mình gây khó khăn? Luôn là mình phải gánh vác, và cảm thấy nặng nề quá … hay cuộc sống này thật ra ko phải dành cho mình? mình nên biến mất thì mới đúng chăng?

 

Blogging

Thư đã gởi.

Lời cần nói thì đã nói.

Việc cần làm thì đã làm.

Những gì có thể cố gắng thì đã cố gắng.

Từ giờ trở đi, số phận ko nằm trong tay ta, ko lo lắng, ko buồn phiền, ko nỗ lực thay đổi bất kì điều gì.

Blogging

Nếu bạn may mắn có một người để mỗi khi có vấn đề thì có thể kể lể với ai đó, và có một bàn tay chìa ra giúp dù đó là vấn đề gì, thì hãy trân trọng cuộc sống cho bạn sung sướng ko phải đứng trên đôi chân của chính mình, ko cô đơn trong những lựa chọn của mình, và có một bờ vai để dựa vào …

Nếu bạn may mắn có ai đó nấu cho một bữa ăn lúc đói, dù là nửa đêm đi làm về, hay những buổi trưa nóng nực ko buồn ăn vẫn có cơm dâng tới tận miệng, thì hay trân trọng vì có người yêu thương và chăm sóc bạn.

Nếu bạn may mắn chưa từng trải qua những biến cố như đột ngột mất một người thân, chưa từng trải qua nỗi đau mất con của một người mẹ, chưa từng trải qua tai nạn mất đi một phần thân thể hay chưa từng bị xúc phạm phẩm giá, thì hãy biết quý rằng cuộc sống này còn cho bạn bình yên, ít nhất là trong tâm tưởng, bạn vẫn có thể vui như một đứa trẻ …

Nếu bạn may mắn chưa từng phải dành cả tuổi xuân để chăm sóc ai đó, chưa từng phải đánh đổi hay hy sinh những niềm vui riêng vì hai chữ “số phận”, hay còn có lựa chọn và có thể lựa chọn, thì hay mừng vì thật ra bạn còn có tự do …

Nếu bạn chưa từng bước chân ra khỏi quê hương, và băn khoăn giữa đi và ở, chọn lựa nào cũng đầy những khó khăn. Hãy vui sướng vì ít nhất cuộc đời bạn sẽ được bao bọc bởi những điều quen thuộc…

Cuộc sống này vốn dĩ rất mệt mỏi. Con người ko có nhiều lựa chọn như sách báo nói, bạn chỉ cần có ý chí và quyết tâm. Thật ra, bạn cần có rất nhiều tiền, cần phải sinh ra ở một gia đình có điều kiện, cần có cha mẹ tốt, cần có người có thế lực và năng lực hướng dẫn, cần được những người xung quanh bảo bọc, cần được yêu thương vô điều kiện, cần phải gặp một người tốt và đủ khả năng làm bạn hạnh phúc, cần phải khỏe mạnh, cần phải đủ điều kiện để sống tốt, cần phải tâm an và cần phải bình an … Mấy ai có được tất cả, nhưng chắc chẳng ai vui nhiều hơn buồn … Số phận!

Blogging, My baby

Mình vẫn thường lạc quan nói rằng mình là một cô gái may mắn. Sinh ra trong một gia đình ko nghèo mấy, lớn lên, nhận được sự giáo dục tương đối ổn, gặp được những thầy cô tốt ở những thời điểm quyết định, đi du học, ko tính toán gì và may mắn nhận được những lời đề nghị việc làm hấp dẫn ở những thời điểm quan trọng. CV của mình là một chuỗi những điểm sáng ko có gì để chê trách. Có thể, đối với một ai đó, mình là một người mà người khác sẽ ngưỡng mộ, sẽ mong trở thành mình. Thậm chí, người ta hay bảo con gái tuổi dần sẽ lận đận tình duyên. Mình ko vậy. Mình gặp được nhiều người, người thích mình ko thiếu, và người sẵn sàng vì mình làm nhiều việc cũng ko hiếm. Mình gặp anh rất tình cờ, và cũng được sự ủng hộ của gia đình hai bên, một vài sự cố nho nhỏ, một ít cãi vã đôi khi, nhưng mọi chuyện ổn cho tới giờ, mình thì chả có gì để mong cầu hơn.

Vậy nên mình vẫn tin là mình may mắn. Cho tới những ngày này. Bất giác nhìn lại, cuộc đời mình cũng trải qua nhiều chuyện, rất nhiều lần mình đã tưởng sẽ thôi ko cố được nữa, những rắc rối đến rồi đi, mình lại vượt qua được và chỉ nghĩ rằng đó chỉ là một chút khó khăn trên con đường đời ko mấy bằng phẳng. Mình mới biết là mình mạnh mẽ đến chừng nào, ko thoái chí, ko từ bỏ, ko than khóc, chỉ cứ thể vượt qua. Nhưng lần này, mình nghĩ mình sẽ ko còn là mình nữa. Có những nỗi đau, mà khi đi qua rồi, mình ngồi đây, cứ tự hỏi tại sao chuyện này lại xảy đến với mình, tại sao lại là mình, mình sẽ phải làm gì nếu nó xảy ra lần nữa, và mình nhận ra, lần đầu tiên trong đời mình biết sợ.

Mình hận cuộc đời đã đưa mình vào những ngõ cụt, và tưởng rằng mình đủ mạnh mẽ để vượt qua. Mình hận những thử thách cứ đến mà ko hề hỏi ý kiến của mình. Mình cảm thấy vô vọng, cảm thấy bế tắc, cảm thấy ko muốn tiếp tục. Đâu đó trong đầu mình lí trí bảo rằng mình phải bước đi, ko phải bởi vì mình mạnh mẽ, mà bởi vì mình ko còn lựa chọn nào khác. Mình đau khổ đã đành, mệt mỏi và từ bỏ đã đành, nhưng ko thể khiến những người quanh mình cũng bế tắc đau đớn vì mình, dù mình băn khoăn là họ có xứng đáng hay ko?

Mình đã thôi nghĩ về sứ mệnh của cuộc đời, và nghĩ phải làm thế nào để sống tiếp cuộc đời này, chỉ cần sống tiếp chứ ko phải tồn tại. Bởi vì những nỗi đau cứ thế kéo đến, và mình thì ko biết mình phạm phải lỗi gì để phải gánh chịu những nỗi đau …

Blogging

https://www.youtube.com/watch?v=5K1sIAcrV8o

Mình đã cố gắng rất nhiều, hôm nay, những nỗ lực hôm qua đã trả lại cho mình rất nhiều lựa chọn.

Mình đã thôi là một con bé chờ đợi người khác lựa chọn mình trong vô vọng. Mình được quyền lựa chọn, và mình tin là mình xứng đáng.

Cách đây hơn 2 tuần, mình còn tưởng mình ko có quyền lựa chọn. Mình chỉ có một con đường, là cố gắng. Cố gắng chịu đựng, cố gắng vượt qua, cố gắng đi tới, cho dù ko biết rồi mình sẽ đi về đâu, cho dù trước mặt là mình là núi cao sông sâu hay vực thẳm. Và mình tưởng đó là số phận của mình. Mình nhớ cái ngày thứ 6 hôm ấy, mình chẳng nói chẳng rằng, mình chỉ đến trường, vùi đầu vào những công việc sẽ ko ghi trong thesis hay bất kì chứng nhận nào. Nhưng mình nhớ, mình đã làm hết những gì mình có thể, với tất cả kiên nhẫn và khả năng của mình. Có lẽ, ông trời đã thấy mình cố gắng …

Rồi mở ra cho mình một con đường sáng hơn. Rồi cho mình những cơ hội. Rồi cho mình những phút xuất thần trong buổi phỏng vấn hôm đó. Và hôm nay gợi cho mình nhớ về một lựa chọn từ rất lâu mình ko hề nhớ đến: trở về!

Nói gì nhỉ? Về việc trở về? Mình nhớ hồi học đại học, một lần mình thấy bộ sưu tầm những thẻ đi hội nghị của thầy. Thầy là một biểu tưởng của khoa học đối với mình lúc đó. Đi học nước ngoài, trở thành người có chuyên môn, và quay trở lại nhiệt tâm và có tầm nhìn sâu sắc … Mình đã từng coi bộ sưu tầm đó mục đích của mình, coi đó là đích đến mình sẽ phải đạt được. Sau này, thầy hướng dẫn của mình cũng có thói quen sưu tầm đó, bộ sưu tầm này còn đồ sộ hơn, cả về chất lượng lẫn số lượng. Đã có những lúc, chính cái mơ ước ấy khiến mình rất mệt mỏi. Đã ko biết bao nhiêu lần mình tự nhủ đó ko phải là con đường của mình, và rồi tâm trạng mình càng tồi tệ hơn. Mình hiểu giấc mơ ấy đã tan vỡ lâu rồi. Và mình biết ít nhất 2 lí do khiến điều đó xảy ra. Những việc người ta ko thật sự yêu, thì khó có thể làm tốt. Và dù một người có khả năng lớn đến đâu, ko được nuôi dưỡng trong một môi trường tốt, tự nhiên khả năng ấy cũng ko thể phát triển được.

Mình chưa từng trách người thầy năm ấy đã khiến mình thất vọng về cách đối nhân xử thế, về cách nhìn và cách làm đối với kiến thức và học thuật. Mình cũng chưa từng trách thầy hướng dẫn của mình về cách thầy đối xử với mình suốt 4 năm vừa qua. Mình vẫn nghĩ rằng mỗi người đã, đang và luôn cố gắng hết sức để làm những gì họ có thể. Mình vẫn nghĩ rằng có thể tất cả những gì các thầy đã làm đều ko liên quan gì đến tình cảm đối với mình, về sự tôn trọng đối với khả năng của mình cũng như con người mình. Nhưng mình cũng ko chối bỏ rằng chính những cảm xúc trong quá khứ là mấu chốt cho những lựa chọn mình có hôm nay. Và mình ko cần phải quá khó khăn để quyết định …

Lựa chọn của mình là dấu chấm hết, là lần cuối cùng mình nghĩ về lời hứa năm xưa “ra đi để trở về”. Và mình thừa nhận có lỗi với nơi đã cho mình tất cả để được ra đi, để bay xa, nhưng mình sẽ không trở về. Hãy để nơi ấy là một miền nhớ, là một miền đẹp đẽ trong kí ức kỉ niệm của mình, là đất mẹ bao dung, cho dù những con người ở đó có hay ko có quyền tha lỗi cho mình. Mình ko cố tìm ra một biện hộ cho mình. Mình đã hứa và đã cố gắng hết sức để sống với lời hứa của mình. Nhưng mình ko nghĩ mình nên tiếp tục, ít nhất không phải bây giờ. Nếu có, mình cũng ko nghĩ mình có thể thực hiện được trọn vẹn lời hứa đó. Bởi đó ko phải chỉ là trở về, đó là sống với niềm đam mê học thuật, là trở thành “một cái gì đó” hơn là chỉ đi qua cuộc đời này với cơm áo gạo tiền công danh nhỏ mọn …

Nhưng thôi, mình biết mình là một cô gái biết nên làm gì vào lúc nào, đôi khi là quá biết những điều cần làm, nên thường ko tránh khỏi việc dây vào thân, và những mình cũng là một cô gái thường ko mắc sai lầm. Mình đã được quyền lựa chọn, và không còn trông chờ vào sự định đoạt của kẻ khác nữa. Một lần trong đời, mình sẽ ko vương vấn, ko day dứt, ko nhìn lại và bước đi trên con đường mà mình chọn lựa. Con đường ấy ko có quê hương, ko có trở về, ko có những gì mình đã cố gắng suốt chục năm qua. Nhưng con đường ấy cũng sẽ ko có buồn khổ, ko có nước mắt, ko có những ngày trốn trong toilet mà khóc … Mình sẽ chỉ hướng về phía trước, nhìn lên trời thấy nắng thấy mây thấy ánh sáng lung linh … Mình sẽ quên rằng mình đã từng là sự lựa chọn cuối cùng …

Một lúc nào đó trong quá khứ, một lúc nào đó mình đã nói với bản thân mình rằng khi có cơ hội thì mình sẽ bước đi ko hề ngoảnh lại. Hôm nay mình chỉ nói rằng “nếu có trách thì hãy trách tại sao ngày xưa ko đối tốt với mình hơn một chút, còn bây giờ, thì đã quá muộn rồi!”.