Tinyvirgo's dairy

Mình gọi suốt mấy năm vừa rồi cho tới thời điểm này, là khủng hoảng tuổi 30. Cái tuổi dở dở ương ương, chợt nhận ra rằng mình thật ra ko còn bé dại để có thể vô tư vô lo, nhưng ko đủ trưởng thành để dám nhận những trách nhiệm …

Thật ra, trách nhiệm và gánh nặng là có thật. Nhất là sau tất cả những gì đã trải qua và làm được, một ngày chợt nhận ra thế giới nếu mình ko gánh vác, người thân nếu mình ko lo, sẽ chẳng có ai lo lắng hộ mình. Chợt nhận ra, đôi khi những lo lắng ấy có phần thái quá, và khiến những người xung quanh có phần ỉ lại. Nhưng đạo lí khiến mình ko thể làm khác được.

Đôi khi, những sáng thứ 2 đầu tuần, ngồi bực dọc sửa từng dòng trong cái paper và nhận ra rằng mình ko thuộc về nơi này. Nhưng băn khoăn quá vẫn ko biết nơi nào mới là thuộc về mình, giữa những công việc quen thuộc, và những hoài bão có phần to lớn và đòi hỏi sự dũng cảm để bứt phá ra, mình vẫn còn e dè.

Những ngày chỉ muốn im lặng, ko muốn nói bất kì điều gì, bỗng chốc thấy mình lạ lẫm với chính bản thân mình. Có cái gì đó đã thay đổi, có cái gì đó khiến mình bất chợt cảm thấy cái lòng vui sống giữa cuộc đời có vẻ hoàn hảo của mình.

Cảm thấy, mình cần rất nhiều thứ, mà cũng ko cần bất kì thứ gì. Thấy mọi thứ xung quanh trở nên vô nghĩa, khi tình yêu chỉ có nói mà ko có hành động, khi nhận ra trong lời nói cũng có sự phân biệt của yêu thương, nhận ra rằng mình thật sự có ích, nhưng ko phải là quý giá đối với bất kì ai, có đau lòng một tẹo, nhưng đã cạn những nước mắt để khóc. Dặn lòng mạnh mẽ, bởi vì trên đời ko có ai thật sự quan tâm, yêu thương, như cái cách mà mình luôn mong ngóng, và cũng đã thôi những ngóng trông có phần mệt mỏi vô vọng.

Tự nhủ lòng, rằng cuộc đời vô thường và mình muốn trả hết nợ nần. Kiếp sau, xin làm một chiếc lá, một nhành hoa, vô tư, vô lo, và ko còn phải trả món nợ đời này. Tự nhủ, rằng mình phải mạnh mẽ, để có thể yêu lấy bản thân mình, có thể bước ra tự mình mua những cái mình thích, hơn là chờ đợi ai đó tặng cho. Tự nhủ, rằng mình phải tiếp tục có ích, bởi vì đó là lí do duy nhất mọi người còn cần mình. Tự nhủ, rằng cuộc đời còn dài, có lẽ, món nợ ấy còn lớn, nhủ tâm thân mình phải cố gắng, bất chợt, thấy ngẹn đắng ở cổ họng, ko muốn nói nên một lời nào.

Có lẽ, nói ít lại thôi.