Trời đang lạnh, đôi lúc có tí tuyết, và mình ngồi nghe bài này, nghe rất da diết, rất hợp với hôm nay…
Mình vừa qua gặp thầy, muốn dành một lúc để thảo luận những việc đã gởi mail nhưng thầy ko trả lời. Ông ấy hẹn 1h sau. Sau 1h, quay lại, ông ấy hẹn cuối ngày. Và mình biết cuối ngày ko bao giờ tới, sẽ ko bao giờ tới …
Con người thường tự lừa dối bản thân mình.
Một cô gái yêu một chàng trai, tự lừa dối mình rằng mình yêu anh ấy, ko yêu tiền của anh ấy. Nhưng khi anh ấy nghèo khổ, thất bại, bị bố mẹ đuổi ra khỏi căn nhà giàu sang, ngừng chu cấp, hay đơn giản là gặp khó khăn trong công việc, bị đuổi việc, cô gái ấy rồi sẽ bỏ đi. Người ta nói rằng những chàng trai ko có ý chí phấn đấu thì đừng chờ mong người con gái ấy ở bên mình. Ơ hay, người ta yêu nhau, khi yêu vì cái gì, có phải vì ý chí phấn đấu đâu? Vì sao khi người ta ko có ý phấn đấu thì bỏ người ta. Sự thật là chúng ta vẫn nhìn vào đồng tiền để đánh giá một con người thôi. Ko cần phải nhân danh tình yêu hay tài năng để khỏa lấp giá trị mà chúng ta thật sự nhìn vào.
Giống như mình vẫn thường tự dối mình rằng thầy bận thật, và thầy có những chuyện quan trọng hơn thật. Mình luôn lùi lại sau, kiên nhẫn chờ câu trả lời của thầy. Cho dù sau rất nhiều lần, mình đã muốn tự nghĩ rằng sự ưu tiên của thầy đối với mình chẳng bằng việc tán gẫu với ai đó ngoài hành lang. Nhưng mình vẫn phải lừa dối bản thân rằng mình có thể chờ được. Sự thật là khi ai đó ko dành thời gian cho mình, thì lí do duy nhất chính là vị trí của mình đối với họ chả là gì. Đừng cố chối cãi nó, đừng cố thỏa lấp nó bằng những lí do. Một khi bạn quan trọng với ai đó, dù ko có thời gian thì cũng sẽ thành có thời gian. Vậy thôi!
Giống như những ai nhân danh yêu thương để rồi bảo “cho roi cho vọt”, “làm những điều đúng nhất, tốt nhất cho một ai đó”. Đừng nghĩ rằng ai đó biết điều gì tốt nhất cho mình hơn cả bản thân mình. Sự thật là ai cũng mang thế giới quan của mình để áp đặt vào cuộc sống của người khác. Nó giống như chúng ta mang một đôi giày nhìn có vẻ giống của người kia, nhưng ko biết rằng bên trong đôi giày ấy còn có chút sạn đá, bởi vì giày của mình thì láng cóng sạch sẽ.
Sự thật rất đơn giản và rất trần trụi. Nếu ai đó yêu thương bạn, dù bạn ở đâu, làm gì, xấu xa đến đâu và khó chịu đến thế nào, thì cũng ko thành vấn đề. Ngược lại, nếu ai đó rời bỏ bạn, chỉ là tình yêu của họ đối với bạn ko đủ lớn. Nếu ai đó thật sự coi trọng bạn, dù bạn làm gì, kết quả ra sao, và thật sự là người như thế nào cũng ko quan trọng, trọng dụng là trọng dụng thế thôi. Nếu ai đó thật sự muốn ở bên bạn thì sẽ ở bên bạn, ko có nhưng gì hết. Nếu ai đó thật sự muốn làm điều gì đó cho bạn, thì họ sẽ làm điều đó cho bạn, ko nhưng gì hết. Nếu ai đó ko muốn bạn khổ thì họ sẽ làm mọi thứ cho bạn ko khổ, ko nhưng gì hết. Nếu ai đó thật sự cần bạn, thì họ sẽ làm mọi cách để cho bạn biết là họ cần bạn, ko phải cần lí do gì hết.
Và người ơi, hãy thành thật với nhau …