Blogging

Những ngày đầu năm, bận rộn với việc thăm viếng, những công việc không tên mang tính chất truyền thống xưa cũ đôi lúc khiến mình nản lòng. Trong những lúc quá bận bịu và phải ép bản thân làm nhiều điều mình ko thấy hứng thú, đôi khi mình bi quan về cuộc sống, về những điều sắp đến, về việc đi hay ở, về gia đình và về tương lai …

Nhưng hôm nay, giữa những dòng tâm sự, những trang fb và dòng comments của bao người, bất chợt, cảm thấy mình may mắn!

Mình có lẽ đã không may mắn để được sinh ra là con của một gia đình giàu có, nhưng cuộc sống với sức ép và những khó khăn đã cho mình khả năng và nghị lực. Mình đứng được trên đôi chân của mình, tự tin rằng bản thân mình dù ở môi trường nào thì cũng sống được và sống tốt. Mình chưa bao giờ là nỗi lo của ba mẹ, của gia đình, của người thân, và đó là món quà lớn nhất mình có thể dành cho mọi người xung quanh.

Mình có lẽ đã không phải là “chuột sa chĩnh gạo”, kể cả khi lấy chồng, nhưng mình lại may mắn có được một người chồng biết sẻ chia và thấu hiểu, biết lắng nghe và cầu tiến, biết yêu mình theo cách mà mình muốn chứ ko phải chỉ biết ích kỷ nghĩ cho riêng mình.

Mình có lẽ đã không quá may mắn có được mọi thứ một cách dễ dàng, nhưng sự kiên trì mình có được sau những khó khăn lại chính là hành trang để mình vững vàng bước tiếp. Mình ko thích so sánh mình với người khác, nhưng giờ đây, khi so sánh bản thân với bạn bè cùng trang lứa, mình tự hào vì mình làm chủ được vận mệnh của bản thân, cuộc sống của bản thân, được yêu thương và xứng đáng được yêu thương từ chồng, từ ba mẹ, từ em gái, từ ba má chồng, bà ngoại và chị chồng, mình tự hào vì mình có những tình yêu vô điều kiện và có khả năng biến những tình yêu có điều kiện thành tình thương yêu chân thành, tự hào vì bản thân có những khả năng được trau dồi qua năm tháng khiến mình cảm thấy mọi thứ đều có thể, tự hào vì mình có kiến thức, có ước mơ, có niềm tin vào tương lai tươi sáng hơn, có những điều mình muốn làm và vẫn có niềm tin rằng một lúc nào đó mình sẽ làm được. Cuộc sống của mình ko bó buộc bởi những điều mình phải làm, mà đầy những điều mình có thể làm và muốn làm, được mọi người xung quanh ủng hộ và lắng nghe, thay vì sợ sệt và chấp nhận những gì mình ko thích.

Về Việt Nam, để nhận ra rằng mình có nhiều hơn một điều để tiếp tục sống và hy vọng, vì tất cả những gì mình đang có là thực, vì mình may mắn hơn rất nhiều con người xung quanh mình đang sống và chịu đựng cuộc sống này, vì mình tin mình xứng đáng với những gì mình đang có, và không sợ hãi trước những khó khăn!