Dạo này giữa những cơn mơ, mình lúc nào cũng chạy trốn. Và mình cảm giác như những giấc ngủ ko hẳn là ngủ, đôi lúc như là ngất đi vì quá mệt, và khi tỉnh dậy, cảm thấy nhức đầu, cảm thấy như vừa đi qua một hành trình thật sự …
Dạo này mình thường hay nghĩ đến kết thúc, nghĩ đến sứ mệnh mà mình muốn làm và nhận ra mình đã hoàn thành hết những sứ mệnh đó. Cảm thấy cuộc đời chỉ còn là một chuỗi ngày ko mong đợi. Một thời điểm nào đó trong quá khứ, mình đã nghĩ đến những ngày này. Khi mà mình cứ lần lượt bỏ qua những điều mình thật sự mong muốn, chấp nhận những gì mình có mà ko hề hài lòng với nó, một lúc nào đó, mọi thứ trong đời đều trở nên vô nghĩa!
Mình biết, 30 tuổi, mọi thứ đều chỉ mới bắt đầu, cứ phải nỗ lực, cứ phải tiến lên, và mình đang ở một vị trí thuận lợi để làm mọi thứ. Nhưng sao mình mệt quá, chỉ muốn dừng lại, chỉ muốn dựa dẫm vào một ai đó. Bất chợt nhận ra cuộc đời mình từ khi bắt đầu nghĩ được, là bắt đầu tự đứng trên đôi chân của mình. Bắt đầu đối diện với nỗi sợ khi ko hiểu phải làm thế nào. Bắt đầu tự động viên mình khi thất bại. Bắt đầu cố gắng hết sức khi mọi cánh cửa đóng lại và ko có một ai đến chỉ cho mình nên làm thế nào. Suốt những năm vừa qua, mình đã phấn đấu, đã cố gắng hết sức có thể. Và đôi lúc mình nghĩ, mình thật sự cần nghỉ ngơi.
Sức khỏe bắt đầu xuống dốc, những cơn đau đã quen bị chịu đựng, những lần hụt hơi chỉ nghĩ rằng “chẳng lẽ mình lại kết thúc ở đây”, nhưng rồi mình lại đứng lên, việc cần làm thì vẫn cứ phải làm, bởi vì ko ai có thể lo cho mình, ko ai có thể chìa cho mình một bàn tay để mình tựa vào, và mình biết có những người đang chờ đợi mình thay đổi cuộc đời họ … mình chỉ cảm thấy quá mệt khi ko thể từ chối, chỉ nghĩ thôi đã khiến tâm trí nặng nề … dù mình biết mình ko nên như vậy …
Hạnh phúc ko phải là một hành động. Hạnh phúc lại càng ko phải là một thứ cảm xúc có thể tự nói với mình “lẽ ra mình phải cảm thấy hạnh phúc, hài lòng với những gì mình có mới đúng chứ” là nó có thể xuất hiện. Hạnh phúc là cảm xúc tự đến, tự đi. Có thể mình ko hiểu được căn nguyên khi cảm thấy hạnh phúc, mình chỉ có thể biết có những phút giây mình cảm thấy hạnh phúc, giản đơn đến kì lạ. Còn lại, là những giờ cảm thấy bi quan, tiêu cực, cảm thấy có thể ghét bỏ cả thế giới …
Đừng nói gì về những điều mình phải làm. Hơn 20 năm vừa qua, mình đã làm tất cả những gì mình có thể. Bây giờ, mình chỉ đơn giản muốn làm những điều mình muốn, muốn sống cuộc đời mình muốn, muốn ko phải cố gắng gì hơn, … mặc kệ cái cuộc đời này!