Blogging

Mình luôn nghĩ một người hạnh phúc là người biết lúc nào thì đủ, lúc nào nên dừng lại, lúc nào thì cố thêm. Nghĩ thì thấy đơn giản, làm thật khó! Nhiều khi trách ông trời, vì sao cho mình nhiều, mà vẫn bắt mình thèm đủ thứ, bắt mình nghĩ ra được những mơ ước còn cao xa hơn, khiến mình lại cố, lại ko thấy đủ?

Nhưng cũng nhiều khi nhìn quanh, thấy mọi người ko cố gắng nỗ lực, lại nản. Tại sao những thứ có thể tốt hơn, lại cứ dậm chân tại chỗ? Cũng như chuyện mình đối tốt với người ta quá, khi người ta chỉ 1 lần ít tốt với mình, đã thấy khó chịu, thấy ko thể giữ được tình thân …

Một ngày nữa lại trôi qua, những ước mơ dang dở, những điều chưa hoàn thành, những mong muốn có thể ko bao giờ thực hiện, và mình vẫn phải sống cuộc đời này. Đôi khi tự hỏi: đến bao giờ?