Giở lại những email … từ xưa …
Những kỉ niệm, kí ức ùa về …
Uh ta đã hạnh phúc thế đấy!
Ko phải lúc nào mình cũng thành công.
Ko hẳn lúc nào mình cũng rực rỡ và cười vui.
Nhưng mình đã luôn hy vọng, luôn tràn trề niềm tin rằng mình sẽ sống tốt …
Làm sao để nói tâm trạng của mình bây giờ?
Để biết mình thật sự thất vọng …
Làm sao để nói rằng mình thật sự chán phải cầu tiến, phải sống tích cực, phải làm một người tốt …
Bởi vì thật sự mọi thứ thật useless …
Để làm gì?
Làm người tốt để làm gì?
Thức khuya để làm gì?
Cố gắng để làm gì?
Nở một nụ cười với người khác làm gì?
Bởi đây liệu có phải là cuộc sống mình muốn ko?
Bởi liệu mình có thật sự hạnh phúc ko?
Bởi vì ước mơ đã bỏ qua của mình có chờ đợi mình ko?
Bởi vì mình đã ko trở thành một nhà ngoại giao, và cũng ko làm việc cho Intel, và bây giờ ko đi học nước ngoài …
Mình đang làm gì ở đây, tại đây, bây giờ???
Phù, chính mình cũng ko hiểu nữa …
Những ký ức đó thật đẹp … nhưng làm mình đau …