Blogging, Tinyvirgo's dairy

Có ai đó đã nói, nếu người khác đánh giá về bạn thế nào thì bạn nên là người như thế ấy với người ta. Mình thì tâm đắc với đoạn ấy, vì thật ra là lực bất tòng tâm, định kiến là một điều khó vượt qua, mà con người cái j cũng đòi first impression … và thật ra sống mà cứ theo ý của người khác thì thật sự là mệt mỏi lắm lắm!

Qua những phút thất bại, qua những buồn lòng và chán nản, mình mới hiểu ra rằng ko có điều j trên đời là dễ dàng, ngay cả với những thứ mà ta đã bỏ hết tâm sức, chẳng có j là chắc chắn thành công. Nhưng ta sẽ vượt qua, sẽ bước qua thất bại và lại cố gắng. Cuộc đời con người giống như các con số trên một cái thước dây, mỗi số chỉ đơn giản là số, điều quan trọng là với mỗi số ta làm dc gì, qua mỗi năm ta làm dc gì. Có thể mình sẽ mất nhiều hơn 5 năm để được bước chân vào cái gọi là professional research mà mình muốn, cũng có thể sẽ mãi ko bước vào dc đó, nhưng mình hứa mình sẽ enjoy whatever đến với mình, dù là một công việc, hay là một cuộc sống gia đình, hay thậm chí là một tình cảm trong sáng trong một cái sms “Em thích cách dạy của cô!” …

Mình  sẽ ko bỏ cuộc, sẽ ko lùi bước, sẽ ko kiêu căng và sẽ ko luồn cúi hay tự ti! Mình sẽ bước đi hạnh phúc, sống mỗi ngày hạnh phúc, sẽ biết hài lòng với những thứ mình có và cố gắng cho những ước mơ …

Chẳng bao giờ là quá muộn để muốn một điều gì, và chẳng bao giờ là quá viễn vông để mơ ước, bởi vì ngay cả những điều viễn vông nhất – CŨNG – CÓ – THỂ – TRỞ – THÀNH – SỰ – THẬT!

Tinyvirgo's dairy

Giở lại những email … từ xưa …

Những kỉ niệm, kí ức ùa về …

Uh ta đã hạnh phúc thế đấy!

Ko phải lúc nào mình cũng thành công.

Ko hẳn lúc nào mình cũng rực rỡ và cười vui.

Nhưng mình đã luôn hy vọng, luôn tràn trề niềm tin rằng mình sẽ sống tốt …

Làm sao để nói tâm trạng của mình bây giờ?

Để biết mình thật sự thất vọng …

Làm sao để nói rằng mình thật sự chán phải cầu tiến, phải sống tích cực, phải làm một người tốt …

Bởi vì thật sự mọi thứ thật useless …

Để làm gì?

Làm người tốt để làm gì?

Thức khuya để làm gì?

Cố gắng để làm gì?

Nở một nụ cười với người khác làm gì?

Bởi đây liệu có phải là cuộc sống mình muốn ko?

Bởi liệu mình có thật sự hạnh phúc ko?

Bởi vì ước mơ đã bỏ qua của mình có chờ đợi mình ko?

Bởi vì mình đã ko trở thành một nhà ngoại giao, và cũng ko làm việc cho Intel, và bây giờ ko đi học nước ngoài …

Mình đang làm gì ở đây, tại đây, bây giờ???

Phù, chính mình cũng ko hiểu nữa …

Những ký ức đó thật đẹp … nhưng làm mình đau …