A&S

Những ngày cuối năm rộn ràng … Xung quanh ai cũng vội vã … Còn em tự cho mình được tĩnh lặng, dù ở bất kì thời điểm nào trong năm … Có lẽ vì thế mà em chọn nghề giáo, ko cho phép mình được xô bồ, ko cho phép mình được toan tính … Em – chỉ muốn sống hiền lành – dù thật ra nghề giáo ở nơi em đang làm không hẳn là thế, không hẳn như em tưởng tượng …

Và cũng vì một chút tĩnh lặng đó mà em đến với anh, người cho em vững chãi để mà dựa vào, người cho em bình yên, cho em an tâm và tin cậy …

Anh biết không?
Đêm nay khi anh đi ngủ, em thật sự không an tâm …

Anh biết không?
Em vẫn nhớ anh khi xưa, nồng nàn và lãng mạn, và bất ngờ …
Em vẫn muốn anh như khi xưa, vô âu và ít nghĩ đến tiền …
Em vẫn thương anh của ngày trước, nhiệt thành đến làm người khác cảm động …

Nhưng anh biết không?
Em không bảo anh phải giống ngày xưa, phải viết blog, phải comment cả những bài em đang public, phải là người yêu, là bạn, là tất cả của em …
Em cũng không bắt anh phải không toan tính, em không cầu toàn bắt anh vừa kiếm tiền vừa phải chính trực và không luồn lách … vì em biết cuộc sống muốn có cái này phải chấp nhận mất cái kia, và em tin ở sự lựa chọn của anh – cho dù những lựa chọn có thể khiến em đau lòng …
Em cũng không muốn làm anh khó xử, không muốn làm phiền khi anh bận, không muốn trái ý anh, không muốn quyết một chuyện gì làm anh mệt mỏi … vì em biết anh ko phải là em, không có quyền lựa chọn thời gian của mình …

Nhưng anh biết không?
Em vẫn mong ước anh tĩnh tâm, bình an và mạnh khỏe …
Em mong mỗi khi bên em có thể giúp anh quên hết mọi phiền phức …
Em hy vọng em có thể có sức mạnh giúp anh vượt qua mọi điều không như ý …

… Bởi vì … … …!