Blog Y!360

Mình ghét nhạc rock, vì mỗi khi nghe, cảm giác mọi thứ dồn nén vào lòng càng chặt hơn, ko bùng nổ ra được, cảm giác nghẹn lại đến chẹt vào tim, và rồi ta cảm giác mình đuối dần, đuối dần trước lí lẽ của bản thân … nhưng rồi vẫn nghe, đôi khi, ko cưỡng lại được những điều điên khùng mà mình vẫn muốn đôi khi …

Nếu phải chọn một đoạn đề thích nhất thì mình sẽ chọn đoạn e ay a ở giữa bài, đoạn ko có lời, và giữa những tiếng nhạc thùm thụp của trống và dập sắt, những tiếng ây ay nghe nhẹ nhõm như trút bỏ … hoặc có thể thik chỉ vì thích!

Nếu phải chọn một đoạn đề cảm thấy hay nhất thì mình sẽ chọn đoạn mở đầu … no one knows … uh, đừng tưởng rằng ai đó ko biết, ai đó biết tất cả!!! nhưng cảm giác phải chăng là điều duy nhất mà con người ko chia sẻ được! Tôi chỉ có thể cảm thấy điều đó, từ trái tim và những gì tôi trải qua, làm sao anh biết đề chia sẻ … cho dù anh có hiểu tôi bao nhiêu đi chăng nữa … cho dù chúng ta đôi lúc là một hoặc ít hơn một đi chăng nữa …

but my dream … all empty! Nếu có một điều gì đáng trân trọng nhất cuộc đời này phải kể đến những giấc mơ … giấc mơ khiến con người trở nên vĩ đại, trở nên khác biệt và làm chủ vạn vật, giấc mơ biến những người xấu thành người tốt, những người tốt trở thành thánh nhân … và thật đáng sợ nếu một ngày nhìn lại ta nhận ra mình ko hề khao khát, ko hề mơ ước … thật đáng sợ khi my dreams all empty!

Nghe và trốn trong những dòng nhạc là cách tốt nhất đề quên, những gì đang xảy ra, và nghỉ đề rồi bước đi vững tin hơn, đúng đẵn hơn!

tự nhủ lòng, ngày mai sẽ tới, và ta sẽ dũng cảm đối mặt, hơn là trốn tránh …

chỉ bây giờ, ko muốn rời xa …

quá nhiều …

và quá ít …

đôi khi, đúng hay sai còn tùy thuộc đối tượng sau … là ai!?

Take it easy!
CHÚC MỌI NGƯỜI TUẦN MỚI VUI VẺ!!!

Blog Y!360

Bình thản, ta bảo mình bình thản, và nhặt kiếm lên đi vào rừng thẳm …
Ở đó có lạnh ko?
Lạnh lắm!
Đáng sợ nữa!
Có cả những điều khủng khiếp nữa!
Nhưng cũng có thể ở trong rừng sâu có loài cây 4 lá, nếu gặp loài cây ấy, người ta sẽ trở nên thông minh, hạnh phúc, nhanh nhẹn và xinh đẹp!
Ở đâu cũng vậy, tiềm ẩn những điều xấu và tốt, những đau đớn và hạnh phúc, điều quan trọng là ta, bản thân ta có thấy được điều tốt, có tìm thấy được hạnh phúc khi biết vượt qua đau đớn hay ko?

Blog Y!360

Lâu nay trên 360 có tỉ là nhiều bài hay! Vì bài nào cũng hay ho, nên 10 lần định viết một cái gì đó trải lòng chút, thì lại thấy mình vô duyên … viết dc nửa bài, rồi tắt … thấy sao mình chẳng kiếm nổi những câu chữ hay ho như người khác! (lại cái tật so sánh, ko sửa dc!)

Nhưng mai là 8.3, mai là một ngày quan trọng, dù trước kia thì ko quan trọng, nhưng tự dưng h thấy nó quan trọng, nên … cuối cùng là nó quan trọng! (chuối!)

Điều mà mình thích nhất mỗi khi tới dịp 8.3 là được đi giữa một biển hoa, dọc đường, ở trường, đâu đâu cũng thấy hoa … niềm hạnh phúc lạ kì khi ngắm những đứa con trai, những ông bố, những anh ngơ ngơ đứng líu ríu ở quầy hoa chọn mua một bó hoa tặng người phụ nữ thân yêu! Không hiểu vì sao hạnh phúc, mình thì thường hạnh phúc khi ngắm nhìn cuộc sống của người khác thế thôi!

Mình quên mất bông hoa đầu tiên mình được tặng vào 8.3 là của ai rồi! Chỉ nhớ những năm đầu tiên ý thức được là mình là con gái, là một nửa thế giới, là người sẽ trở nên quan trọng với một ai đó – không phải là con gái, thì việc được tặng một bông hoa vào ngày 8.3 thật là trọng đại!

Nhớ những khi ở lớp D, bông hoa trở thành vật xa xỉ bởi cả lớp có mỗi 3 đứa con trai! Hồi đó nghĩ mà thương cho 3 chàng của lớp D, nếu mà mua hoa thì chắc sẽ sạt nghiệp. Nhưng chỉ năm đầu, còn lại 2 năm sau, năm nào các nường của lớp D cũng có hoa! Không biết có phải vì cái sự thương từ đó hay ko, nhưng từ đó, mình chẳng bao giờ thik hoa vào ngày này nữa!!!

Một vài năm trước, cũng khá là lâu rồi, có lần nào đó đi ngang quãng đường trước trường Phan Châu Trinh, thấy 1 bó hoa rất đẹp, nhỏ xíu chỉ có 1 bông hồng, 1 bông hồng chen giữa những cành ly trắng cũng nhỏ xíu … nhìn bó hoa và ước mình là con trai để mua về tặng ai đó!

Ngày chưa biết yêu, mình nghĩ mình sẽ thik bó hoa chỉ có 1 bông hồng, 1 có nghĩa là độc nhất, ko san sẻ, ko chia với ai! Chắc tại tính ích kỉ vốn đã trở thành điều gì đó ko sửa dc! Hôm qua đi học av, Mr Tiền cũng nói thế, tự nhiên … nhớ bó hoa chỉ 1 bông hồng nằm giữa những bông hoa ly trắng …

Ngày nay, những ngày đã biết yêu và thương một ai đó, tự nhiên hiểu ra vì sao mẹ ko thik ba mua hoa nhân ngày 8.3, dù hồi trước, mình thường chê ba là ko lãng mạn, đâu biết ba ko mua vì mẹ chưa bao h thik! Hì, con gái thật rắc rối!

Càng gần 8.3 những lời phản kháng và kêu gọi chiến đấu của con trai càng nhiều. Nhưng càng ngày thì 8.3 lại trở thành ngày mà hoa được bán nhiều nhất! Phải có những ngày như 8.3 mới thấy con trai thật đáng thương, cứ tới hôm nay là bao nhiều khuyết điểm luôn giấu kín sẽ được phát hiện bằng hết, nào là ko biết trả giá (khuyến mại thêm dại gái!), nào là ko biết đi chợ nấu ăn – vào bếp luống ca luống cuống phát tội! và phải có một ngày như 8.3 để thấy đôi khi, con trai cũng tốt với con gái nhỉ?

Blog Y!360

everything is clear, so clear!
and it makes me exhausted!
how can you live with no love? no money? no dream? and nothing to be target?
I wish that I can do all … again …
I wish I have a chance, to choose all, again …
I wish …
too much for today!

Blog Y!360

em …
giống như những vệt màu loang trên nước, mong manh! có khi chẳng biết nổi mình đã từng là màu gì, và sẽ loang ra hoài, ko biết dừng ở đâu
em. ….
giống như con thiêu thân, cứ lao hoài tới trước, dù biết chẳng ai đón đợi mình ở đó
em …
tự hỏi còn có ai yêu quý mình vô điều kiện, còn có ai coi trọng những gì mình đang có, hay mọi thứ chỉ đơn giản có mà ko cần như người ta vẫn nghĩ
em …
buồn và khóc chỉ một mình, tự thấy mình thật đáng thương!