
-
Cung Xử Nữ(24/8 – 23/9)
Từ ngày 24/8 đến hết ngày 23/9 mặt trời đi qua chòm sao Virgo – tiếng Latin nghĩa là Xử Nữ, Trinh Nữ. Hợp với nghĩa đó, đa số người sống độc thân hoặc muộn màng chính là sinh ở cung này. Nhưng một khi đã lập gia đình, Xử Nữ làm tròn bổn phận của mình với lòng tận tuỵ hiếm có
Rất dễ nhận dạng Xử Nữ giữa mọi người khác, trước hết vì tính cách hoàn toàn không phô trương, không ồn ào, nhiều lời, họ luôn có một phong thái đặc biệt. Bạn luôn nhận thấy trên nét mặt Xử Nữ một sự đăm chiêu, suy tư. Vẻ như người đó lúc nào cũng đang suy nghĩ căng thẳng – và điều đó hoàn toàn phù hợp sự thực.
Một Xử Nữ điển hình là người có thân hình mảnh mai, cân đối (nếu, dĩ nhiên, không bị di truyền bởi bậc cha mẹ có thân hình to đậm), với đôi mắt đẹp và thông minh. Mắt của Xử Nữ thường trong sáng đến nỗi bạn có thể nhìn thấy hình ảnh mình trong đó như nhìn vào gương. Đa số họ duyên dáng và hấp dẫn, mặc dù đôi khi thoáng qua một nét phù phiếm. Họ khá quan tâm đến hình thức của mình. Nếu lẳng lặng quan sát Xử Nữ, bạn sẽ thấy họ hay soi gương, nhất là vào những lúc không có ai xung quanh. Xử Nữ rất coi trọng trang phục.
Phần lớn Xử Nữ không cao, hơi cơ bắp, sức bền thể chất tốt hơn là người khác cảm tưởng sau cái nhìn ban đầu. Họ có sức chịu đựng công việc trí óc cường độ cao hơn mọi người thuộc cung Hoàng đạo khác (tuy nhiên cũng cần đề phòng căng thẳng thần kinh).
Mặc dù phong thái của Xử Nữ thường bình lặng và thậm chí lãnh đạm, nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, che giấu những diễn biến nội tâm mạnh mẽ. Thay vì biểu lộ những cảm xúc, họ lại dồn nén chúng vào bên trong – điều thường làm ảnh hưởng tới sức khoẻ, trước hết là tới chức năng tiêu hoá và hệ thần kinh.
Xử Nữ rất chân thành trong mọi biểu hiện của mình, họ là những người rất đáng tin cậy. Tuy nhiên trong trường hợp không muốn làm gì đó hoặc đi đâu đó, họ cũng có thể viện cớ ốm. Đó là lúc khả năng nghệ sĩ của Xử Nữ thức dậy.
Xử Nữ rất cẩn trọng và khắt khe trong ăn, mặc, công việc, tình yêu và quan hệ bạn bè. Họ đặc biệt quan tâm chăm đến sức khoẻ của mình. Trí tuệ của họ tỉnh táo đến mức họ không bao giờ có ảo tưởng, thậm chí cả khi đang yêu. Họ không nhìn đời qua cặp kính màu hồng, họ nhìn rõ cả ưu điểm lẫn nhược điểm của người mình yêu cũng như tính chất quan hệ của mình với người đó.
Đa số Xử Nữ có một trí thông minh sắc bén và thâm hậu (đặc biệt nếu bạn nhận bắt được ý giễu cợt thường có trong câu nói của họ).
Tuy không thể nói Xử Nữ là những người mơ mộng viển vông, vẻ ngoài của họ nom lãng mạn cứ như vừa từ trên trời rơi xuống. Khi bị khó chịu bởi sự thô tục, ngu dốt hoặc cẩu thả, Xử Nữ có thể gắt gỏng, càu nhàu. Nhưng đa phần thời gian, nhờ tính cách bình thản, thăng bằng của mình, họ là những người rất dễ mến khi tiếp xúc. Họ rất có ích cho các bệnh nhân và người cùng khổ. Những phụ nữ từ thiện nổi tiếng nhất đều sinh ở cung này. Họ bao giờ cũng đầy cảm thông và cứu giúp. Nếu bạn bị nhức đầu, Xử Nữ không chậm chễ chạy đi mua thuốc. Nếu đúng khi đó bạn đang ở nhà Xử Nữ, người đó không cần phải chạy ra hiệu thuốc, vì tủ thuốc ở nhà đã đầy đủ mọi thứ cho mọi sự cố. Hơn thế, Xử Nữ còn biết thuốc có những hợp chất nào, công dụng của nó, và liều dùng ra sao.
Mỗi khi đi xa, Xử Nữ thường chu đáo mang theo túi thuốc men, và cả loại kem tắm mà mình quen dùng, vì ở nơi kia nhỡ đâu không có loại đó. Điều này còn có nguyên nhân kinh tế của nó: Xử Nữ hiếm khi mua lẻ một bàn chải răng hay một bánh xà phòng, mà phải cả lô, hay chí ít cũng một chục – như thế rẻ hơn.
Thói quen đối với Xử Nữ – là cái gì đó rất bền vững, được thiết lập một lần cho mãi mãi. Nếu một Xử Nữ có thói quen để áo lót ở ngăn bên trái tầng giữa của tủ quần áo, thì khi đến khách sạn trong chuyến đi công tác, người đó nhất định sẽ để chúng vào đúng chỗ đó. Còn nếu chỉ có một ngăn để quần áo, điều đó sẽ gây ra một phút bối rối. Sau một lát suy nghĩ, người đó quyết định trong tình huống bế tắc như vậy tốt nhất cứ để lại áo lót trong vali.
Xử Nữ có thể triền miên góp ý, nhắc nhở bạn về những sơ xuất dù là nhỏ nhất (điều dễ làm cho bạn phát điên). Nhưng khi thấy bạn gặp khó khăn, Xử Nữ cũng không chậm chễ giúp đỡ. Nếu công việc của bạn bề bộn và nặng nhọc, đến nỗi cảm tưởng sắp gục ngã, đừng do dự nhờ cậy Xử Nữ. Và người đó sẽ xắn tay áo, lao vào công việc, quyết giúp bạn vượt qua tai hoạ. Thậm chí không cần bạn ngỏ lời xin giúp đỡ. Xử Nữ không thể chịu đựng được sự hỗn loạn, lập tức tìm cách lập lại trận tự hoàn hảo. Tính cách này có nguồn gốc từ tầng bản năng của người đó. Xử Nữ đến làm khách, thường vui vẻ giúp gia chủ dọn rửa bát đĩa sau khi thực khách đã ra về.
Xử Nữ khác hẳn mọi người ở tính không thể ngồi lâu một chỗ. Chỉ được một lúc là người đó lại đứng lên đẩy ghế, đi lại trong phòng, toàn bộ dáng vẻ cho thấy là không có thì giờ vì đang bận nhiều việc cấp bách. Lúc đó, Xử Nữ vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh, không nao núng. Dù bạn có cố tình cũng không thể làm cho Xử Nữ bộc lộ cảm xúc thái quá.
Làm những việc hảo tâm, Xử Nữ không mấy khi nhận quà đáp lại. Nguyên do là họ không muốn bị lệ thuộc vào ai. Họ rất thích sự độc lập. Nỗi lo sợ bị lệ thuộc, nhất là ở người luống tuổi, làm cho nhiều X
Blog Y!360 Ngày không anh và ngày có anh

Ngày không anh, em một mình đi về trên con đường dài hun hút. Ngày có anh, em vẫn một mình trên con đường quen thuộc này, chỉ khác là bước chân và con đường em đi không còn vô định nữa. Bước chân dường như nhanh hơn, hối hả hơn, vững chãi hơn vì biết cuối đường này có anh đợi em.
Ngày không anh, em tự mình xoay xở mọi việc. Ngày có anh, em vẫn tự tay làm tất cả, chỉ khác là luôn có lời góp ý và hướng dẫn của anh.
Ngày không anh, em suy nghĩ thật nhiều, ngày có anh trong vô vàn suy nghĩ ấy luôn có anh.
Ngày không anh, em mãi lang thang một mình. Ngày có anh, em vẫn giữ thói quen lang thang này, chỉ khác là anh luôn căn dặn, đi đường cẩn thận và về sớm em nhé.
Ngày không anh, em ngập tràn trong vô vàn trong nỗi nhớ không tên. Ngày có anh, nỗi nhớ chỉ riêng anh.
Ngày không anh, em khóc, dụi đầu vào gối để vỗ về giấc ngủ. Ngày có anh em vẫn khóc, vẫn dụi đầu vào gối, chỉ khác là anh luôn vỗ về, nín đi em.
Ngày không anh em lo toan 1 mình, ngày có anh em được nghe anh nói, hãy để anh lo toan cùng em nhé.
Ngày không anh, em chơi vơi, vô định mỗi khi thất bại trong cuộc sống. Ngày có anh, mỗi khi em thất bại luôn có anh an ủi, động viên,
cố lên em nhé, anh luôn bên em.Ngày không anh em cười 1 mình khi vui, ngày có anh niềm vui ấy được nhân đôi.
Ngày không anh, sau giờ tan sở em về nhà ngay và nằm lười. Ngày có anh, em vẫn nằm lười như thế, chỉ khác là anh luôn hỏi, em đang làm gì đó ?
Ngày không anh, em không biết làm gì cho hết thời gian rỗi. Ngày có anh, bao nhiêu thời gian dành cho anh em vẫn thấy không đủ.
Ngày không anh, em thức dậy không biết hôm nay sẽ thế nào. Ngày có anh, em biết lại 1 ngày nữa ngập tràn tiếng cười ngay khi vừa thức dậy.
Ngày không anh, em co ro lạnh trong manh áo mỏng. Ngày có anh, em ấm hơn tất thảy vì anh luôn bên em.
Ngày không anh, mình em với bancông, với gió, với trăng và đêm. Ngày có anh, cũng bancông ấy, ngọn gió ấy, ánh trăng ấy, màn đêm ấy nhưng có em và có anh.
Ngày không anh, em tự hỏi TY có dành cho em? Ngày có anh, em biết hạnh phúc đang mỉm cười với em, và biết TY có màu thủy chung đợi chờ, màu nỗi nhớ, màu hi vọng và luôn có màu hạnh phúc.
Ngày không anh, em chỉ có ngày không anh. Ngày có anh, em có cả ngày không anh và ngày có anh.
Nguồn: link here
Blog Y!360 tôi mơ …
Cho tôi một làn mây trắng,
Lang thang về trên mái tranh già.
Cho tôi một cụm rau đắng,
Để nhai những lúc tôi còn xa nhà.
Cho tôi một khoanh bánh tráng,
Nhăn nhăn tựa như trán mẹ già.
Cho tôi một hàng cau đón gió
Lắc lư một buổi chiều cuối thu.Tôi mơ một chiều đông giá,
Thơm thơm nồi cơm với canh cà.
Liêu xiêu ngọn đèn be bé thân yêu.
Ở đó gia đình sum vầy.
Tôi mơ ngày hè nắng cháy,
Liu thiu võng đưa dưới thân dừa.
Bên ao nhà ai nghe như mận chín rơi,
Con cá nào quậy nước chơi.Cho tôi một đêm trăng sáng,
Mênh mang từng cơn gió dịu dàng.
Ghi-ta ngồi bên em hát suốt đêm,
Hạnh phúc trôi thật êm đềm.
Cho tôi một tuổi thơ ấy,
Trên con đường xưa lá rụng đầy.
Lơ ngơ ngập ngừng trong tay nắm xôi,
Mùi nước dừa khói bay.Tôi mơ một ngày không xa,
Đưa em về thăm chốn quê nhà.
Đôi chân trần em khẽ bước thong dong,
Ngọn gió thơm mùi hương đồng.
Tôi mơ một ngày xuân tới,
Đưa em về thưa với cha mẹ.
Nghe như hàng dừa xôn xao,
Ngọn gió xuân, hạnh phúc nào chợt vút cao.Tôi mơ một ngày phơi phới,
Đi trên cỏ xanh ngút chân trời.
Mênh mông trời mây cao vút lả lơi,
Từng cánh diều tuổi thơ…
Tôi mơ từng đêm mơ mãi,
Xuân qua hạ sang tới thu vàng.
Nghe như lòng còn khao khát
Vạt áo xưa lất phất trong chiều ước mơ.Cho tôi một đêm trăng sáng,
Cho tôi làn mây trắng dịu dàng.
Cho tôi một cụm rau đắng để nhai,
Những lúc chợt thiếu em.Blog Y!360 Những câu chuyện, cổ tích đã làm tôi tổn thương sâu sắc
(Bài đăng trên Thể thao Văn hoá 3/8/2007)
Mượn từ blog của Trang Hạ : http://blog.360.yahoo.com/blog-Vu7viS0laaeZd4RQ7woX3YU-?cq=1&p=7920
Tôi ở đây là một đứa trẻ nhỏ, đã từng nghĩ chuyện và cổ tích mãi mãi là những gì tốt đẹp nhất.
Ở trong đó có thiện và ác, có xấu và đẹp. Người tốt phải được nhiều, kẻ xấu rồi sẽ phải chịu hậu quả.
Đồng thoại và cổ tích có lẽ quan trọng với trẻ con (với tôi) như cái ta tin, ta dựa vào, ta mơ ước.
Nhưng tôi bị phản bội.
Những câu chuyện cổ tích càng ngọt ngào thánh thiện bao nhiêu càng tổn thương sâu sắc tới tâm hồn và tính cách của tôi bấy nhiêu. Biến tôi (trẻ con) thành một người hung hãn, yếu đuối, hoài nghi và lầm lũi.
Nghĩ lại, nó là những cơn stress nhẹ, những chấn thương tâm lý dạng nhẹ nhưng dai dẳng và ám ảnh.
Chắc chắn Bạch Tuyết là xinh đẹp, ai gặp cũng thiện cảm ngay với cô chỉ vì cô đẹp, và ngay cả với hoàng tử một hôm ghé qua nhìn thấy cái xác chết đó cũng yêu luôn từ cái nhìn đầu tiên. Chắc chắn Lọ Lem là xinh đẹp, cây đũa thần của bà tiên chỉ mang cho cô những “giá trị phụ gia” như ngựa xe quần áo, còn cô có được tình yêu là bởi nhan sắc với hoàng tử ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chắc chắn những người đẹp thường đi kèm theo những đức tính tuyệt vời nhất, sự tốt đẹp của nhân cách và tâm tính bộc lộ hết ra bên ngoài, lồ lộ mà không một táo độc, không một áo rách quần nát nào che giấu nổi. Và họ hạnh phúc sau nhiều bất công.
Một cách bản năng, không đứa trẻ nào không mãn nguyện khi thấy một happy ending cuối câu chuyện, hoàng tử phải lấy công chúa, những người tốt thì tốt từ đầu xuống đến gót giầy.
Nhưng gấp sách lại là một thế giới khác, những cảm xúc khác. Tôi chỉ cảm nhận sâu sắc rằng thế giới đó không phải tôi.
Chắc chắn mẹ con nhà Cám vừa xấu xí vừa độc ác. Chắc chắn những mụ phù thuỷ phải già khọm, xấu xí, không bao giờ được ai yêu, không chồng con, không thấy những cái gì đẹp, bởi bản thân họ là bóng tối của cái đẹp. Chắc chắn Cám sẽ bị cắt cổ rồi dìm đầu lâu vào trong hũ mắm, chắc chắn xà tinh Gorơnức sẽ chết, cứ nhà giàu là tham lam độc ác, cứ người nghèo thì mới có thể thành người lương thiện và cao thượng. Bao nhiêu các tên nhà giàu đã chết chìm trong những câu chuyện hả hê của nhân gian.
Khi bạn ở tầm cao 1m70, có thể bạn sẽ cười tủm và bảo, ôi giời ơi, thế gian có vay có trả, cổ tích chẳng qua là cách để người đời rạch ròi yêu và ghét, tốt và xấu, đòi lại công lý tuyệt đối và lý tưởng, cái mà ngoài đời có thể họ cũng chỉ biết mơ ước.
Nhưng khi bạn nhỏ bé, bạn ở giữa bao nhiêu những điều mới lạ và băn khoăn, bạn soi gương và đau đớn phát hiện ra bạn chỉ giống mụ phù thủy, bạn xấu như Cám, bạn cứ trông chờ mãi một bà tiên không bao giờ đến và khóc vùi trong những cơn mơ về một tương lai bất hạnh, chỉ vì bạn xấu xí, thì sao?
Và khi những câu chuyện cổ làm bạn khăng khăng rằng, hạnh phúc chỉ đến với những ai xinh đẹp, tức là sẽ không bao giờ ta hạnh phúc, dù ta hiền lành, ta chăm làm, thì ta – chỉ vì xấu – mà mất hết những cơ hội hạnh phúc?
Nghĩ rằng nhan sắc quan trọng nhất trên đời, nghĩ rằng cuộc đời ta biết bao nỗ lực, cố gắng, học nấu bếp, nhặt rau, học quét nhà, giặt quần áo khéo léo… cuối cùng chỉ là để chờ mong một chàng hoàng tử đến đón mới là có hạnh phúc. Chả lẽ một chàng hoàng tử đến đón mới là cái đích đảm bảo hạnh phúc, và đời ta chỉ quay quanh hoàng tử sao?
Trong trái tim bé con, những hoài nghi im lặng đó dằn vặt dữ dội. Chẳng lẽ nhan sắc là cái quyết định tất cả, đáng quý nhất? Còn những người xấu xí trán dô đầu búa tạ như mình thì sao? da đen tay chân dài lòng khòng như mình thì sao? Những người cửa miệng cái câu “trông mặt mà bắt hình dong” trở thành kẻ thù không đội trời chung với tôi. Những câu chuyện cổ tích nhân – quả, thiện – ác trở thành bóng tối trong tôi.
Cho đến bây giờ tôi vẫn tin nhan sắc là tài sản lớn lao nhất của người phụ nữ (dù bạn dùng thước đo nào). Và trong bản năng, tất cả những gì tôi làm từ khi tôi tám tuổi đến giờ chỉ có một mục đích duy nhất là giãy ra khỏi cái ám ảnh đó, chứng minh rằng tuy tôi không có nhan sắc nhưng tôi sẽ làm việc, tôi sẽ có hạnh phúc của mình, tôi sẽ cố gắng chứng minh những câu chuyện cổ tích là sai, rằng Cám cũng có người yêu, rằng mụ phù thuỷ cũng có gia đình, khi mụ phù thuỷ chết chắc chắn có người rơi nước mắt, chứ không phải cả thế giới vỗ tay vui sướng. Rằng một cô gái xấu xí và xấu xa đến mấy rồi cũng sẽ có người thương yêu.
Chính vì thế tôi tha thiết yêu Truyện cổ Andecsen.
Bởi những kết thúc đau buồn, bởi những câu chuyện không có happy ending, em bé bán diêm chết trong đêm giá lạnh, bà tiên chỉ là mơ, chú lính chì dù có tình yêu tuyệt vời thì vẫn tan ra trong lửa, mà tình yêu không có phép lạ nào cứu họ như ta tưởng và ta mong. Và nỗi đau của một bà mẹ mất con, cái chết của người yêu cô gái, những cái đó mới là đời sống thật, nó gần với đời sống thật hơn. Rằng những người đẹp cũng sẽ có bất hạnh, những nỗi đau của ta thì người khác không bù đắp, những bà tiên chỉ hiện ra để an ủi động viên chứ không làm thay, chạy theo hầu những nhân vật cổ tích lười biếng và viển vông suốt ngày trông chờ vào phép lạ của… người khác (chứ không phải trông chờ vào nỗ lực của bản thân mình).
Vì như thế, tôi cảm thấy tôi trở nên dũng cảm. Rằng chuyện thiếu nhi không chỉ toàn một màu hồng, trong tâm cảm, tôi cảm thấy đó mới là cuộc sống sau này mà ta sẽ gặp. Cảm giác không nên trông chờ, không nên mơ ước. Mà nên tin rằng ta tuy xấu xí nhưng ta cũng đáng quý lắm chứ. Nếu bà tiên không đến với ta, thì ta cũng không thèm đến
với bà
tiên nữa.Tôi nghĩ rằng có lẽ nên cảm ơn những câu chuyện xưa cũ đó và những vết thương trong tâm hồn thơ bé đã làm tôi thoát ra khỏi được những ấu trĩ mà nhiều người đã làm cha làm mẹ rồi vẫn còn không nhận ra, và áp đặt cho con. Rằng, công chúa thì phải đẹp, công chúa thì phải lấy hoàng tử, hoặc những nhân vật hoạt hình nhìn mặt đoán ra ngay ai xấu ai tốt, trẻ con thì ngu, chỉ biết tin thôi, nào biết lập luận, và trẻ con thì biết gì mà suy với chả nghĩ.
Thì trẻ con có biết gì đâu, nên mới thành người lớn bây giờ.
(Gần đây, ở nước ngoài, cũng đã có nhiều nghiên cứu khoa học lên tiếng về vấn đề chuyện cổ tích, truyện thiếu nhi, chuyện đồng thoại bóp méo thẩm mỹ quan và giá trị quan của trẻ nhỏ. Làm trẻ nhỏ tự ti, làm trẻ sùng bái vẻ bề ngoài, làm trẻ khó hoà đồng trong đám đông. Không rõ ở Việt Nam có học giả nào nghiên cứu vấn đề đó chưa.)
Blog Y!360 Thư bố gửi con gái
Việc lựa chọn người ấy phải do con tự định đoạt, vì việc đó quan hệ trọn đời con. Ý kiến của ba chỉ là để hướng dẫn con phần nào thôi.
Ba hân hoan tưởng tượng đến một ngày nào đó con gái ba với cặp má ửng hồng e lệ, giọng nói run run cảm động, báo cho ba biết một chàng trai sắp sửa đến xin ba được cưới con.
Khi ấy, ba sẽ hoàn toàn sung sướng với hi vọng rằng chàng rể của ba không phải là một anh chàng quá bảnh trai và khéo nói. Vì một chàng trai như thế thường là được nhiều cô gái say mê và tính tình của họ thường là kiêu kì, thiếu chung thủy!
Ba không ưa những anh chàng quá chải chuốt bề ngoài. Sự chải chuốt ấy chiếm quá nhiều thời giờ trong đời họ, còn đâu dành cho hạnh phúc của kẻ khác!
Ba không ưa những anh chàng quá lập dị, ăn mặc, cử chỉ lố lăng. Họ đâu biết thích ứng với hoàn cảnh và cư xử cho phù hợp với xung quanh?
Ba không ưa những anh chàng quá tỏ ra thông thái, không ai có thể làm vừa lòng họ. Họ tự phụ với sự hiểu biết của mình, song thực ra họ thường không quyết đoán và kém phần khẳng khái. Trí óc đa dạng của họ làm người khác thán phục, nhưng không sưởi ấm một ai!
Ba không ưa những anh chàng quá tỏ ra ham công tiếc việc. Họ không còn thì giờ để thưởng thức thiên nhiên, không biết sống hồn nhiên đơn giản, và không còn đủ tâm trí khoáng đạt để yêu thương. Công việc của họ chẳng khác gì những vực sâu vùi lấp tâm hồn họ.
Ba không ưa những anh chàng tỏ ra quá đạo đức. Quy phạm đạo đức của họ che mắt cả thế giới hữu hình, làm họ thiếu thực tế. Họ thường đòi hỏi quá đáng với người vợ vàquá ít quan tâmđến giá trị của miếng cơm manh áo.
Ba không ưa những anh quá giàu sang. Họ còn bận tâm lo cho sản nghiệp mỗi ngày một lớn, của cải mỗi ngày một nhiều. Như thế còn đâu cho tình gia đình?
Ba không ưa… Ba không ưa…
Có lẽ con sẽ nghĩ thầm: Thế người ta cũng không ưa ba thì sao?
Khoan đã! Người chồng của con gái ba, thì thế nào ba chẳng ưa… miễn là họ chân thành. Nhất là phải quân bình, đừng quá thiên lệch về một đức tính nào ba kể trên. Ba chỉ cầu mong ở họ một tâm hồn cao thượng, dù ở bất kì một địa vị nào…Bức thư dưới đây là của một nhà văn Pháp, ông Rene Certone viết cho cô con gái khi ông bị cầm tù trong thế chiến thứ 2.
…………………………………………………………….
người ấy của mình đủ hết tất cả các điều kiện, hehe!