Blogging, Tinyvirgo's dairy

Có lẽ từ bé chẳng bao giờ mình có ý thức rằng trên đời có sự phân biệt nam nữ, ba mẹ chẳng bao giờ đối xử với mình như mình là một đứa con gái – luôn động viên mình theo đuổi con đường học vấn, chưa từng nhắc đến việc là con gái chỉ cần giỏi tề gia nội trợ là đủ, thậm chí chưa từng khuyến khích mình yêu đương và … kiếm một tấm chồng, cho nên nếu nói đến việc thể hiện nữ tính, với mình sẽ là một điều vô cùng mới lạ! Và thú vị! Bởi vì đến một tuổi nào đó, giữa những tờ báo Mực tím, Hoa học trò, mình đã bắt đầu mộng mơ, bắt đầu ở cái tuổi cảm thấy xúc động khi có một ai đó quan tâm tới mình … Là cảm giác rất khác khi biết trên sân khấu kia có một người hát bài hát cho riêng mình …

Nhưng cái tính ngang ngang ương ngạnh vẫn chiếm hữu phần lớn. Mình chẳng nhận ra điều đó cho đến khi nhìn lại mọi quyết định trong đời đều được mình đặt lên bàn cân, với tất cả sự tính toán thẳng thắn chưa từng dính dáng tới một chút xúc cảm con gái nào trong đó … Ở đâu đó, mình cảm thấy mình vẫn thiếu một chút yếu đuối cần thiết của nữ tính, một chút hồ đồ mộng mị – có lẽ cần thiết!

Bởi vì đôi khi mình bật cười trước những thói đàn bà, mà tự nhiên phát hiện trong chính mình. Cái tật nói nhiều làm ràm, cái tính hay so sánh, cái sự đôi lúc lắt léo rất tinh ranh, cái tính nói xấu người này người kia đôi khi … Điều kì lạ là phát hiện ra rồi tự buồn trong lòng vì sao lại có cái tính đó, tự vấn mình học cái thói đó ở đâu, tự cười mình để mà sửa đổi! Kì lạ là lúc phát hiện ra mình đàn bà như vậy lại là lúc mình chối bỏ nó, lại muốn chỉ là một H.A như con trai, đơn giản, ko màu mè, ko muốn nhiễm mấy cái thói ngồi lê đôi mách mà mình khinh thường!

Vì mình khinh thường cô bạn ko sống với đam mê, hay ko hề có đam mê, chỉ biết đuổi theo những gã đàn ông – dù là ko tầm thường – thì cũng ko phải là cuộc sống của riêng mình. Cuộc sống nào lại đi dựa vào kẻ khác kia chứ???

Vì mình cũng khinh thường cô bạn lúc nào cũng chú ý đến vẻ bề ngoài hơn tất cả, sợ già, sợ xấu, sợ người yêu bỏ, ko thể sống cho riêng mình, ko thể làm điều tốt nhất cho mình, đem chuốc vào người biết bao thứ độc hại từ thuốc nhuộm tóc đến mỹ phẩm trét đầy mặt, đôi khi mình tự hỏi wat for?

Vì mình khinh thường những cô gái khoe thân kiếm đại gia, và sẽ hoặc đã bị đại gia bỏ rơi vào một lúc nào đó! Bởi sắc đẹp đâu có phải mãi mãi, và nếu ko có đầu óc, làm sao giữ chân đàn ông? Thậm chí muốn ngu ngốc đáng yêu cũng cần đầu óc đó!

Vì mình coi thường những cô gái muốn giữ một người đàn ông chỉ bởi vì ko còn ai khác hơn người đó. Vì yêu là đâu cần phải kiếm một người hơn, hãy kiếm một người yêu mình thật sự!

Vì mình coi thường những người đàn bà quá đàn bà đến mức ngu ngốc!

Bởi nếu thế giới có những người đàn bà sáng suốt như đàn ông thì cuộc sống sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Bởi vì đàn ông ko phức tạp, ko vòng vo, ko làm những điều thiếu suy nghĩ. Và ngược lại, như 2! Đẹp nói tuần rồi, đôi khi nếu đàn ông đàn bà hơn một chút, thì người phụ nữ của họ cũng sẽ rất hạnh phúc!

Mình biết mình đã đôi lúc đàn bà một cách ngốc ngếch, nhưng mình sẽ luôn theo đuổi học vấn, sẽ sống và mạnh mẽ sáng suốt như một người đàn ông, sẽ yêu và dịu dàng hơn mình có thể, và sẽ đi con đường mà mình đã chọn – dù có hay ko có một người đàn ông bên cạnh – bởi vì mình biết đó cũng là điều mà người đàn ông yêu mình muốn!

 

A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Kết thúc duyên nợ với Compiler sau 2 năm học, phải nói đây là một sự kiện. Sự kiện cho cái môn học khó khăn này, sự kiện khi mình vượt qua trong bao nhiêu là khổ sở, sự kiện khi thầy giáo là một thần tượng của mình …

Nếu phải viết một entry cho Compiler, chắc cũng sẽ có nhiều chuyện để nói. Nhưng thôi, tua thật nhanh tới cái ngày trọng đại hôm nay khi mà điểm cuối cùng của Compiler được chính thức công bố … Buồn vui đúng là lẫn lộn!

Muốn viết một entry, ko phải cho Compiler, mà cho chính mình.

Nếu chỉ là đậu Compiler, với một số người chắc chẳng có gì là khó khăn. Có 25/46 người đậu, quá bán, đỡ khổ sở hơn Cấu kiện bán dẫn nhiều! Nhưng mà mình chẳng vui gì với điểm đậu, với tất cả những gì đã trải qua, mình mong mỏi nhiều hơn thế! Có điều mọi thứ bỗng nhiên tan biến, bao ưu tư phiền não cả đêm ngồi tự trách mình, chỉ cần một lời nói của anh, một chút sẻ chia như lời anh hứa “lúc em buồn anh sẽ làm em vui” …

Mình chẳng cần gì nữa, chẳng cần danh hiệu, chẳng cần điểm số, chẳng cần cả những tháng năm rong ruổi trời Âu, bất chợt hiểu ra vì sao chỉ cần làm vợ làm mẹ đã làm nhiều người hạnh phúc đến thế.

Làm sao ko hạnh phúc khi bên cạnh mình là một người đàn ông biết sẻ chia, một người đàn ông nâng niu và coi hạnh phúc của mình là tất cả, là người đàn ông rộng lượng dang tay ngay cả khi mình ko có gì hết!

Ngẫm lại bộ phim Phượng hoàng lửa mới coi xong tối nay, cô gái ấy tiểu thư nhà giàu vụng về và đầy những suy nghĩ thiển cận, nhưng rồi khi yêu, người ta chỉ nhìn thấy “ngón chân lúc ngủ cựa quậy dễ thương” mà ko hề để ý đến việc cô ta để mình ăn mì tôm đến đau cái dạ dày.

Bao nhiêu năm mình đã viết vào nhật kí “chỉ có học mới khiến người ta hạnh phúc”, và mình đã luôn như vậy, buồn vì ko có bạn bè bên cạnh hiểu mình —> học bài, buồn vì ba mẹ ko chiều mình —> học bài, buồn vì ko đủ giỏi giang như ba mẹ muốn —> học bài, buồn vì ko xinh đẹp —> học bài … Nhưng bây giờ, khi buồn, mình ko cần học bài nữa, cũng ko cần viết nhật kí thui thủi một mình, bởi vì mình đã có anh làm mình vui!

Niềm vui ấy lớn đến nỗi chỉ cần anh bên cạnh, mây đen hay khó khăn cũng bỗng tan biến. Niềm vui ấy lớn đến nỗi mình có thể ko cần gì mà thức suốt đêm học bài. Niềm vui ấy ko đong đếm, ko so sánh với bất kì thứ gì được. Chỉ biết là vui, chỉ biết là hạnh phúc. Chỉ biết là tự nhiên đầu nhẹ bẫng và cảm giác dù có phải ở nhà để anh có sự nghiệp của anh, mình cũng cam lòng …

Bởi vì đó là hạnh phúc, hạnh phúc ko thể đánh đổi bằng bất cứ điều gì, bất cứ thành công nào …

Con đường em đã chọn em vẫn chưa hề biết sẽ đến đâu, nhưng em biết chắc em sẽ đi cùng anh …