Blogging, Tinyvirgo's dairy

Trong Happiness project, Gretchen nói hạnh phúc là cảm thấy mình trưởng thành/lớn lên/có gì đó mới mỗi ngày. Bất chợt nhận ra rằng càng lớn thì giấc mơ càng bé lại.

Kì lạ là giấc mơ ấy không thể lớn lên được nữa, vì mình đã biết sống thực tế hơn, bớt mơ mộng hơn, và đã thất vọng về cuộc đời, về con người đủ nhiều để biết giấc mơ sẽ không bao giờ thành hiện thực. Mình chỉ có 2 lựa chọn: một là cứ giữ giấc mơ đó như một tia sáng mỗi khi nghĩ về để có một thứ hạnh phúc – mà theo mình – là có phần hơi huyễn hoặc/ko thực, hai là phải tập sống với việc giấc mơ đó sẽ ko bao giờ trở thành hiện thực, và ko có hạnh phúc!

Lựa chọn nào cũng khó hết!

Nhưng ít ra thì mình đã tìm được lí do khiến mình cảm thấy không hạnh phúc đôi khi! Việc còn lại là làm sao để giải quyết vấn đề???

A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Hôm nay dạo quanh một vòng FB như thường lệ, xem những người mình quan tâm có tin tức gì mới ko. Một dòng status cứ linger trong đầu mình mãi “đàn bà hơn nhau ở tấm chồng”. Câu này chẳng phải là mới, nhưng được thốt ra từ miệng một cô bé mới hai mấy tuổi khiến mình suy nghĩ. Dạo quanh FB của bạn bè, ko ít người than phiền về các ông chồng. Chồng chăm làm cũng than, vì ở nhà mình hoài buồn quá! Chồng nhác làm cũng than, vì mình phải lo hết tất cả. Chồng vô tâm cũng than, vì thấy chồng người ta sao mà chu đáo vậy. Chồng chu đáo quá cũng than, bảo sao ko được tự do …

Phụ nữ vốn nhạy cảm mà. Mình ko chối đẩy gì khẳng định đó. Mình ngược lại rất thừa nhận phụ nữ mà một sinh vật khó chiều, dễ động lòng, dễ xiêu lòng, dễ xúc động, lắm lời và đôi lúc nghĩ rất nhiều. Nhưng thừa nhận là một chuyện, nhận biết và tìm cách sống với những đặc điểm đó là một chuyện, nhưng đồng ý với nó lại là một chuyện khác.

Theo quan điểm của mình, sướng hay khổ ko phải do điều kiện sống. Sướng hay khổ là do suy nghĩ của bản thân. Biết sống với lựa chọn của mình, biết mình có gì, và chấp nhận những gì mình ko có, chính là đạt tới cảnh giới của sung sướng. Nếu cứ bảo đàn bà phải kiếm một tấm chồng tốt, thứ nhất là quá chung chung: thế nào là chồng tốt? Sau nữa là như vậy thì các chị/cô/em hóa ra quá ư là phụ thuộc, ko tự làm mình hạnh phúc được thì biết trông chờ gì ở chồng.

Mình ko nói là mình ko expect gì ở chồng mình. Ngược lại, mình expect rất nhiều, và thường expectations của mình đều meet what he has. Nhưng mình ko nghĩ đó chính là mấu chốt của hạnh phúc. Hạnh phúc với mình chính là được nói với chồng những điều mình expect, được chồng cảm thông và thấy sự cố gắng của chồng. Ngược lại, mình cũng mong chồng nói ra những điều chồng mong chờ ở mình, và khi mình đạt được những điều đó, mình cảm thấy mình làm được một điều gì đó. Cũng như công việc hay tất cả những mục tiêu trong đời khác, chứng tỏ ta có ích chính là hạnh phúc.

Có người nói mình may mắn gặp được một người đàn ông tốt. Mình ko dám nói mình ko may mắn, vì tự bản thân cảm thấy mình được “trời thương” rất nhiều! Nhưng trước khi trở thành của mình, anh ấy đã từng là một người đàn ông độc thân như bao người đàn ông độc thân khác, sao ko ai nhảy vào giành để rồi nói mình may mắn! =)) (hoặc chắc giành ko nổi thì phải nói là mình tài mới đúng chứ ko phải may mắn!).

Giống như em, em xinh xắn, dễ thương, và mình tin là em có thể làm được nhiều hơn việc “kiếm một tấm chồng”. Và kể cả việc kiếm 1 tấm chồng tốt là ko có gì sai, việc em nghĩ “đàn bà chỉ cần kiếm một tấm chồng tốt” khiến mình lo lắng. Bởi vì một người đàn ông có thể xiêu lòng một phút vì sắc đẹp, rồi sẽ xiêu lòng trước một sắc đẹp khác, nhất là sắc đẹp khác chắc chắn sẽ mới mẻ hơn cái sắc đẹp mà anh ta đang nắm giữ. Bởi vì một người đàn ông vốn có sẵn sự máu me chinh phục trong bản năng của kẻ đi săn, sẽ có thể dễ dàng chán khi đã nắm trong tay con mồi – trong khi con mồi lại suy nghĩ rằng “ừ, h ta đã thuộc về hắn, và hắn no nê thì ok”. Bởi vì nếu coi một tấm chồng tốt chính là mục tiêu của cuộc đời mình, thì có lẽ cuộc đời của em đã dừng ở tuổi hai mươi?

Đàn bà, cũng giống như mọi thứ đàn khác, là một con người có tự do, cần phải có rất nhiều mục tiêu trong cuộc đời. Mình phản đối suy nghĩ con gái chỉ cần lấy chồng, đẻ con là được. Bởi mình tin đàn bà làm được nhiều hơn thế. Bởi mình sợ đóng khung đàn bà vào một chuẩn mực nào đó sẽ làm tiêu tan hết khả năng của đàn bà. Ở tuổi 20, mình mừng là mình đã ko bị trói buộc vào bất kì “con đường định sẵn” nào, chỉ biết rằng mình có thể đã đi SG lập nghiệp ở công ty mà mình yêu thích, hoặc có thể đã lấy một tấm chồng ko hề tồi, hoặc có thể tung cánh đi xa thật xa khỏi biên giới đất nước … Nhưng mình có sự lựa chọn. Đó chính là điều khác biệt. Vì mình ko muốn trói cuộc đời vào một góc nào đó và tận hưởng, mình muốn dù ở bất kì đâu, thời điểm nào trong cuộc sống, mình cũng có những sự lựa chọn nhất định. Đó chính là lí do mình đi, và phấn đấu vì hôm nay, vì mai sau. Cũng giống như ngày mai, khi những cô gái có chồng coi việc chồng chung thủy với mình, bảo bọc mình là một điều đương nhiên – trong khi nó ko phải là một điều đương nhiên, thì mình luôn có sự lựa chọn một khi điều đương nhiên ấy hóa ra ko phải đương nhiên xảy ra …

Tinyvirgo's dairy

Dạo này đọc rất nhiều bài về những hạnh phúc nhỏ nhoi. Chợt nhận ra đó cũng là một dấu hiệu đáng mừng. Mừng vì mọi người xung quanh có dịp để nhận ra những điều rất đơn giản mới chính là hạnh phúc thật sự. Đuổi theo tiền tài, danh vọng, đôi lúc lại ko phải là cách để hạnh phúc. Và mình tự nhiên nghĩ thật ra thì ko mợ chợ vẫn đông là vậy, thấy tức cười vì mình có một thời đã cố để chứng tỏ rằng cách mình làm mới chính là con đường đến hạnh phúc. Mình chả phải làm gì, cái gì đúng thì nó sẽ là đúng, người ta rồi sẽ nhận ra. Và chính mình nhận ra điều mà thầy đã nói cách đây rất lâu “nhận thức giống như tuổi dậy thì, tự nhiên đến đúng thời điểm thì sẽ tự nhiên biết phải làm gì, ép cũng ko dc!”.

Rất nhiều chuyện khiến mình nghĩ mọi thứ có nguyên do của nó và có sự ngẫu nhiên của nó. Nguyên do thì có thể điều khiển được, ngẫu nhiên thì ko. Mình chẳng theo Phật pháp, nhưng mình tin những điều ngẫu nhiên là những điều tất nhiên! Đã ko thể do mình, thì chẳng thể theo ý mình, tốt nhất là gió chiều nào xuôi chiều ấy. Con người, chẳng phải khổ vì ko xuôi theo những gì đáng phải vậy hay sao?

Nhưng mà con người, cũng khổ vì ko biết cố những điều nên cố. Mình thấy hơi buồn cười khi các bạn luôn cho rằng các bạn đúng, và người khác sai. Thật ra khó đoán đúng sai trong mọi trường hợp, đôi lúc mình đúng, đôi lúc bạn đúng, biết như vậy và thừa nhận được như vậy thì tốt. Chuyện chỉ đơn giản thế thôi, ko có gì phải phức tạp ra và thanh minh cho mọi hành động của mình. Cuộc sống vốn dĩ đã phức tạp, ko cần tạo thêm vấn đề nữa, nói như thầy mình hay nói “no problem, no solution, thank you!”.

Mình vẫn chờ, chờ thêm một điều kì diệu xảy ra, một điều mà mình tin mình xứng đáng được nhận, và vẫn chờ để cho đi những điều mình ấp ủ … Mỗi ngày, chính là một ngày hy vọng lớn lên, và mình tin ở chính mình, tin ở ngẫu nhiên, tin ở những điều tốt đẹp. Bởi vì điều cuối cùng mình muốn làm chính là trở thành chính mình, giữ được những điều tốt đẹp trong mình, với bất cứ giá nào phải trả, và mình mong ko có cái giá nào quá đắt! 😛

Tinyvirgo's dairy

Sau những ngày rộn ràng, những chuyến đi – cho dù có quá sức hay mệt mỏi – thì cũng vẫn là một cuộc đổi gió, ta lại về với những gì quen thuộc, chỉ có điều quen thuộc đến mức cảm thấy chán!

Hè, văn phòng vắng tanh. Không mấy người đi làm vì họ đã có những kế hoạch hè vui nhộn khác. Còn lại đây là những con người nhàm chán ko biết gì ngoài việc, và mình. Vài tháng trước, con đường đến trường bỗng trở nên u tối, nặng nề. Mình tưởng một chút gió mát trong lành đâu đó sẽ ùa về, hy vọng, và những điều mới mẻ. Nhưng ko. Sau tất cả, mình vẫn cảm thấy đây ko phải là điểm mình muốn đến. Sau tất cả, mình bỗng cảm giác mình ko thuộc về nơi đây. Điều mình muốn làm, điều mình phải làm, cứ lộn xộn trong đầu …

Đôi lúc, mình muốn mình dũng cảm hơn một chút, từ bỏ tất cả, dừng lại, để tĩnh tâm nghĩ xem mình muốn gì, và để nhận ra mình cần gì. Nhưng rồi mình vẫn là mình, vẫn đầy trách nhiệm với cuộc sống này, vẫn tự thuyết phục mình mỗi ngày “nếu mình ko cố thì là ai?”, và rồi mình giận, bởi vì “tại sao chỉ có mình mình phải cố?”. Mình mệt mỏi với những yêu cầu, mệt mỏi vì phải gồng gánh trách nhiệm, mệt mỏi vì biết nếu ko phải là mình thì sẽ chẳng có sự lựa chọn nào tốt hơn. Mình thèm được sống và theo đuổi điều mình muốn, thèm được một ngày thảnh thơi ngồi trên sofa ko phải làm gì, đọc quyển sách mình thích mà ko phải nghĩ “còn việc này chưa làm, còn việc kia phải xong” …

Rồi ai đó sẽ bảo rằng mình sướng mà ko biết hưởng. Mình biết chứ, mình may mắn lắm! Chỉ là ko ai nhận ra mình ko phải chỉ tự nhiên mà có điều may mắn ấy. Mình cũng phải đánh đổi nhiều lắm. Bởi mình nhìn quanh và cảm thấy mình ko việc gì phải cố, nếu chỉ là cho bản thân. Nhưng rồi còn bao nhiêu thứ khác vây quanh, giống như dây trói mình, ko buông ra!

Mình chẳng giận gì tình huống của bản thân, chẳng ngại gì mệt mỏi để hoàn thành công việc dù thích hay ko, chẳng ngại cố để tỏ ra professional, chẳng sợ gì khó hay chẳng phải ko biết rằng ai cũng phải làm điều mình ko muốn – cách này hay cách khác. Nhưng mình thèm một chút thoải mái, ko áp lực, thèm một lần được duỗi chân nằm dài mà ko bị phán xét, thèm được làm tất cả  những điều mình muốn mà ko phải nghe 1 chữ “nhưng” …

Nếu mình hạnh phúc, mình muốn chính mình cảm nhận được nó. Còn nếu ko hạnh phúc, mình muốn làm bản thân hạnh phúc. Ko cần ai phải phân tích để mình thấy mình hạnh phúc cả. Đúng ko?