Gom nhặt của đời

Nhìn chung, có một sự khác nhau rõ rệt giữa hai khái niệm cần và muốn. Tôi muốn có một chiếc Dylan, thật sự muốn như thế, nhưng tôi chỉ cần một chiếc Super Dream đàng hoàng để làm phương tiện đi lại, phục vụ công việc mà thôi. Đó, muốn được hiểu là những khao khát để phục vụ cho niềm vui, cái tôi muốn thể hiện, khao khát được chứng tỏ. Muốn dựa vào cảm tính của con người, và con người chúng ta muốn là vô hạn. Còn cần khác muốn thế nào? Cần là khi điều đó thực sự cần thiết cho chúng ta trong cuộc sống. Cần đảm bảo các yêu cầu: chỉ cần có được, tiết kiệm được, tính hữu dụng cao, đảm bảo trong một quá trình. Cần không mang tính thời trang mà mang tính chiến lược, phụ thuộc nhiều vào lý trí của con người.

Và tôi chỉ cần như thế…

WANTS (cái mình muốn) NEEDS (cái mình cần)


Gia đình:

Ai cũng muốn cho mình có được một gia đình hạnh phúc, với ba mẹ, anh chị em, ông bà… Với những bữa cơm đầm ấm, đầy tiếng cười. Tối cuối tuần có thể cùng nhau ăn nhà hàng. Một gia đình với những mối bất hòa luôn được giải quyết triệt để và hài hòa.

Thực sự chỉ cần một gia đình bình yên. Không có tiếng cãi nhau, không có tiếng hét thất thanh giữa đêm tối tĩnh mịch. Không có tiếng khóc của chị gái, trái tim run lên khi nghe mùi rượu của anh trai. Chỉ cần được sống cùng thằng em trai chung một mái nhà, đưa đón nó mỗi ngày đi học. Được có hơi người trong những đêm lạnh, có người trò chuyện…

Công việc:

Muốn làm sếp của 1000 người, muốn làm ăn giỏi như Bill Gates. Muốn mỗi cái gật đầu kiếm ra hàng trăm tỉ đôla, hay cái nhíu mày cũng làm đối tác khóc thét lên. Hay xuống xuống một chút thì muốn được làm trong một công ty đa quốc gia, bay đi Mỹ, Canada training mỗi tháng. Lương thì kiếm vào ngàn đôla một tháng, công việc nhàn nhã, thích nghĩ ngơi thì cứ việc.

Cần một công việc ổn định, một công ty không tệ với một vị trí không tệ. Đi làm giờ hành chính để có thời gian lo cho người khác nữa. Cần có một người sếp giỏi, đáng tin cậy, chỉ bảo cho mình nhiều điều. Cần được làm việc trong một môi trường tốt, các anh chị em trong công ty giúp đỡ lẫn nhau cùng nhau tiến bộ. Được làm việc trong công ty nước ngoài càng sướng, cơ hội luyện English. Cần lương bổng đủ trang trải chi phí sống, phụ giúp bố mẹ một ít, cho thằng cháu một ít, đi học Anh Văn thêm, còn lại tiết kiệm.

Tiền bạc:

Muốn giàu có nứt đố đổ vách. Muốn mua gì thì mua, sắm gì thì sắm. Tiền bạc gửi ngộp ngân hàng Thụy Sĩ. Muốn khi muốn làm gì thì làm, kể cả việc mua màu hồng vĩnh viễn không ai được xài, …

Cần có một nguồn tài chính ổn định. Khi cần mua cái áo mới, cái quần mới, ăn một món ăn ngon mà không phải tính toán, đắn đo suy nghĩ. Hay khi mua cho người yêu một món quà cũng theo sở thích của người ta mà không tính nhẫm lại trong ví còn bao nhiêu tiền. Cần một khoản thích lũy nho nhỏ, khi ốm đau thì tự có thể xoay xở và chăm sóc mình, hay đề phòng khi có biến cố.

Người yêu:

Muốn người yêu là hao hậu, phải là Hoa Hậu thế giới kia. Da trắng, tóc dài và có một tâm hồn lãng mạn, thích thơ ca bay bổng. Mỗi tháng, hai đứa sẽ từ Việt Nam bay qua Nhật ngắm mặt trời mọc, bay qua Ý đi dạo trên những con đường mòn vẹt vết thời gian. Hay được đi dưới những con đường đầy lá phong vàng chiều cuối thu.

Cần một người yêu mình, hiểu mình. Cho dù khoảng cách có thể cách chia hai người, nhưng tâm hồn luôn hướng về nhau. Không cần quá đẹp, nhưng phải có duyên và có khiếu trò chuyện. Biết nấu ăn, nấu mì cũng được không sao cả. Biết chia sẻ công việc của mình và luôn nhẫn nại đọc những bài thơ mình tặng. Cần một bàn tay nóng giữa đêm lạnh, hai đứa ôm nhau nghe Hà Trần hát Sắc Màu…

Bạn bè:

Muốn có những người bạn nổi tiếng, toàn là con nhà giàu, sang trọng để luôn cảm thấy xứng đáng. Muốn những người bạn luôn quan tâm mình, và khi mình cần thì giúp đỡ mình vô điều kiện…

Cần một người bạn thôi. Một người khi mình gọi điện giữa đêm khuya thì biết là vừa có chuyện. Một người bạn nhìn vào mắt mình thì hiểu mình buồn hay vui. Và khi mình buồn, chỉ cần im lặng ngồi đó bên cạnh, chỉ để cho biết có một người đang bên cạnh. Cần một người bạn không tính toán so đó, không nhìn mình bằng con mắt khinh khi khi túi mình trống rỗng. Và cần một bờ vai khi mình muốn khóc…

Tất cả những gì viết ra trên đây chưa bao giờ đủ cả. Còn có những mối quan tâm khác của một con người liên quan đến quá trình sống và làm việc. Thì cũng tương tự như thế, chúng ta sẽ phân tích ra giá trị của chữ CẦN và MUỐN… Tuy nhiên, ở mỗi con người, trong những môi trường khác nhau có cái cần và muốn đơn giản hay phức tạp khác nhau, không có cùng một mẫu số thống nhất. Cái quan trọng là khi đứng trước một món đồ hay một người nào đó, chúng ta cần biết chúng ta “muốn” họ hay chúng ta “cần” họ. Nếu trả lời “Tôi cần cô ấy (anh ấy)”, khi đó chúng ta đã thực sự yêu…

Hãy nhìn lại bảng so sánh trên, những gì chúng ta muốn thật sự khác xa với những gì chúng ta cần. Bản thân tôi, cũng đã từng ngộ nhận những thứ mình muốn là những thứ mình cần, rồi chạy theo hoài nhưng không bao giờ với tới được. Tôi hy vọng trong những điều ở trên, có những điều của chính người đọc entry này, để biết mình đang muốn hay đang cần điều gì đó… Và tôi… Thực sự chỉ cần những điều đơn giản như thế mà thôi…

Nhìn chung, trong một bộ phận giới trẻ được cung phụng quá nhiều, thì khái niệm muốn tồn tại như là điều hiển nhiên. Bản thân họ được chu cấp những gì họ muốn, và không nhận ra làm sao để có được điều ấy. Đến một lúc nào đó, cái cần thiết thoã mãn các nhu cầu tối thiểu không còn, vì đó là điều hiển nhiên. Chính lý do đó tạo ra một đại bộ phận giới trẻ đua đòi, đòi hỏi trong khi đó không tự đi tìm cái mình cần và xa hơn, tự phục vụ cho bản thân, thỏa mãn những cái mình muốn.

Cái mình muốn chưa hẳn là cái mình cần…

(st)

Gom nhặt của đời

– Em thích anh!

– Biết

– Thế anh có thích em không ???

– Không rõ

– Mình chơi một trò chơi nhé!

– Trò gì?

– Trò chơi 7 ngày

– Luật chơi thế nào?

– Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.

– Thế thua thì sao?

– Vĩnh viễn biến mất!

I/

“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.”

“ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”

11pm

“Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!”

Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.

II/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.”

– Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?

– Mang thức ăn sáng cho anh.

– Ai nhờ thế?

– Không ai cả.

– Cứ để đấy!

– Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.

– Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?

– Đi học

– Đi bằng gì?

– Bằng chân

– Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức

– Hì hì….

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “G9”

Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.

Vui!

Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh

III/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh”

– Mua gì đấy?

– Ăn đi rồi biết.

– Đã ăn chưa?

– Ai? Àh….chưa!

– Ăn cùng đi

– Hì hì…

– Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!

“ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

00:00

– Alo

– Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..

– Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?

– Vì em lo cho anh

– Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.

– Em xin lỗi!

Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.

Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.

IV/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

– Vào đi!

– Anh ăn đi!

– Ừh!

– Chở đi học nhé!

– Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.

– Ờ….

“Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà” “Ừh”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”

Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?

Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!

V/

“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)

“Ngủ ngon em nhé!”…..

Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.

VI/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

– Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.

– Hì hì…..

– Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?

– Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!

– Ngày lặng ???

– Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.

– Để làm gì?

– Để nhận ra sự quan trọng của nhau.

– …..

– Thôi anh ăn sáng đi!

– Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?

– Hì hì….

– Đồ ngốc!

– Em ôm anh được không?

– Ờ…..

– Thế anh có cảm nhận được gì không?

– Không rõ….

– Chắc là chưa đủ

– Sao?

– Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.

– Ờ…..

11pm

“Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”

Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???

Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!

VII/

“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi”

– Sao? Kế hoạch thế nào?

– Hì hì

– Đi xem phim nhé!

– Xem phim???

– Ừh!

– Tại sao lại xem phim?

– Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.

– Ờ…

– Ăn tối nhé!

– Ăn tối???

– Ở đâu?

– Nhà em

– Nhà em?

– Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò

– Thế có ăn được không đấy?

– Hì hì…. không chết đâu mà sợ

– Có ngon không ?

– Tạm được

– Thế là không ngon àh?

– Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.

– Ờ….Anh có thể…..

– Có thể gì chứ?

– Cầm tay em một lần được không ?

– Ờ ….

– Có cảm nhận được gì hay không?

– Không rõ

– Có thể trả lời khác đi được không?

– Không biết nữa

– Có thể ôm em một lần được không?

– Ờ…

– Có cảm nhận được gì hay không ?

– Uhm….

– Lại là không rõ đúng không?

– Ờ…

– Thôi trể rồi, anh về đi.

– Ờ….

“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.” “Ừh” “Thế anh đã thích em chưa?” “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học” “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà” “ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?” “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx” “ Ngủ ngon love….x”

>>>>Tình yêu lớn dần không phải ở thời gian mà là ở tấm lòng. Chỉ cần yêu một người chân thành rồi thì sẽ được yêu chân thành<<<<

ban? quyen` cua tuyet vy – cp từ blog của a Thanh: http://vn.myblog.yahoo.com/datviet130785/article?mid=2

Gom nhặt của đời

Hồi nào rảnh phải làm cái ni chơi mới được 😛
Gắn vô anh yêu! 😛

Máy báo động cá nhân

http://blogthongtin.info/Images/Dien_tu/Personal_Alarm/PA_2.jpg

Mạch nguyên lý

Công dụng:

Mạch này bạn có thể gắn vào trong 1 hộp nhựa nhỏ, rồi để vào trong túi xách. Một cục nam châm nhỏ sẽ được đặt cạnh cái công tắc lưỡi gà và gắn vào tay, hay quần áo của người mang túi xách bằng 1 sợi dây mảnh.
Nếu cái túi bất ngờ bị giật cướp, nam châm sẽ bung ra khỏi công tắc. Và SW1 được mở, mạch bắt đầu làm việc, loa bắt đầu phát ra tiếng báo động.
Thiết bị này có thể gắn kiểu khác, vd như cái hộp có thể đặt trong bóp và sợi dây gắn vào túi xách.
Thiết bị này cũng rất hữu ích để báo hiệu cửa mở: gắn hộp đựng thiết bị vào khung cửa và nam châm gắn vào phần di chuyển của cánh cửa, hãy chú ý rằng nam châm và công tắc đặt cạnh nhau khi cửa đóng.

Mạch hoạt động như thế nào?

Cặp Transistor gắn như vậy để tăng dao động, sẽ trực tiếp lái tải (loa báo động). Mạch ít linh kiện và sử dụng nguồn pin 3V làm cho cấu trúc mạch rất nhỏ gọn.

http://blogthongtin.info/Images/Dien_tu/Personal_Alarm/PA_1.jpg

Lưu ý:
– Loa của bạn tùy chọn, nhưng bạn hãy chọn kích thước vừa đủ để gắn trong hộp báo động.
– Công tắc có thể không cần thiết, bởi vì dòng điện ở trạng thái chờ nhỏ hơn 20uA.
– Dòng tiêu thụ tải là 100mA.
– Nếu thiết bị được dùng để “chống giật bóp”.
– Không được thay nguồn vượt quá 4.5V: mạch sẽ không chạy và Q2 sẽ bị hỏng đấy. Trong hầu hết các trường hợp thì 3V là tốt nhất.

Nguyễn Trọng Hòa (dịch từ Internet)

Nguồn: http://www.blogthongtin.info/?p=519

Gom nhặt của đời

Toa thuốc rất hay, cả tinh thần lẫn thể xác:


I – SỨC KHỎE :

Tổ chức y tế thế giới định nghĩa :

Sức khỏe là một tình trạng thoải mái hoàn toàn về thể chất và hoàn cảnh chứ không phải là một tình trạng không có bệnh tật hay tàn tật.


II– BÍ QUYẾT TRƯỜNG THỌ :
1.   Chấp nhận : với những gì mình đang có.
2.   Thích nghi  : với hoàn cảnh của mình.

3.   Điều chỉnh  : để đạt được điều mong muốn.

III ­– PHÒNG NGỪA BỆNH TẬT  :
1.   Không vui quá = hại tim.
2.   Không buồn quá = hại phổi.
3.   Không tức quá = hại gan.
4.   Không sợ quá = hại thần kinh.
5.   Không suy nghĩ quá = hại tỳ.

IV – Xua tan hoài niệm cay đắng bằng tha thứ và lãng quên.

V- Với người cao tuổi tránh tranh luận hơn thua.

VI – THỨC ĂN UỐNG HÀNG NGÀY :
Một củ hành       : chống ung thư..
Một quả cà chua     : chống tăng huyết áp.
Một lát gừng        : chống viêm nhiễm.
Một củ khoai tây   : chống sơ vữa động mạch.
Một quả chuối      : làm phấn chấn thần kinh,giảm bớt âu,chẳng táo bón,giảm béo.
Một quả trứng hay ít thịt nạc     : chống suy dinh dưỡng.

Uống một đến hai lít nước mỗi ngày: giải độc cơ thể.

VII – TRIẾT LÝ CỦA NGƯỜI TRUNG HOA HIỆN ĐẠI :
1.Trung tâm là sức khỏe.
2.Hai tí   :  một tí thoải mái –  một tí nhiệt tình.
3.Ba quên  : quên tuổi tác – quên bệnh tật – quên hận thù .
4.Bốn có     : có nhà ở – có bạn đời – có bạn tri âm – có lòng vị tha.
5.Năm phải : phải vận động – phải biết cười – phải lịch sự hòa nhã – phải biết nói chuyện và phải coi mình là người bình thường.

Gom nhặt của đời

[Đoạn trích này được trích từ lời thoại của bộ phim Harry Potter – phần 5: HP và Hội Phượng hoàng.]

…something’s gone wrong inside me? What if I’m becoming bad?

I want you to listen to me very carefully, Harry. You’re not a bad person. You’re a very good person who bad things have happened to.
You understand? Besides, the world isn’t split into good people and Death Eaters. We’ve all got both light and dark inside of us. What matters is the part we choose to act on.
That’s who we really are.

I’m not the bad person. All I need to do is taking care much more of whom I really love!