Gom nhặt của đời

Cuộc sống là như thế. Đôi khi bạn phải buông tay khỏi thứ gì đó nếu bạn thực sự muốn nắm lấy thứ gì đó khác.

Nếu bạn đã đọc tác phẩm “Don Quixote”, có lẽ bạn giống như tôi, rất ấn tượng với cách mà tác giả xây dựng nhân vật. Bản thân tác giả cũng là người rất có cá tính. Ông từng nói: “Đừng yêu những gì đang là con người bạn, mà hãy yêu con người mà bạn có thể trở thành”. Trong câu nói đó là niềm hy vọng cho tất cả mọi người, rằng ai cũng luôn có thể thay đổi để trở nên tốt hơn. Tôi có thể trở nên tự tin hơn, kiểm soát cuộc sống của mình nhiều hơn, mạnh khỏe hơn, hạnh phúc hơn – đó chính là thông điệp đằng sau câu nói. Và cũng có niềm hy vọng rằng chúng ta có thể thay đổi một tình huống – như tìm được một sự nghiệp mới hoặc theo đuổi một phong cách sống mới.

Nhưng nếu bạn giống như hầu hết mọi người, thì thực hiện bất kỳ sự thay đổi lớn nào cũng có thể rất đáng sợ. Chúng ta sẽ phải chấp nhận ràng buộc. Và chúng ta có thể còn phải chấp nhận rủi ro.

Hãy để tôi minh họa cho ý kiến của mình:

Bạn hãy nghĩ đến một diễn viên xiếc biểu diễn nhào lộn và đu dây trên những chiếc xà treo. Cô diễn viên ấy đu qua đu lại. Và rồi cô hướng đến một thanh xà khác. Nó đung đưa về phía cô và đang không có ai bám ở đó. Bây giờ cô phải đưa ra một quyết định. Cô có thể vẫn tiếp tục bám lấy thanh xà hiện tại, hoặc buông tay ra và chộp lấy thanh xà mới. Nhưng cô ấy không thể làm cả hai việc! Cô ấy không thể cứ nắm chặt lấy thanh xà cũ và dùng tay kia để chộp lấy thanh xà mới được. Cô ấy phải quyết định mình muốn làm gì.

Nếu cô ấy chọn cách buông tay khỏi “quá khứ” và nắm lấy “tương lai”, thì rồi cô ấy sẽ thấy rằng mình bị lơ lửng giữa không trung trong một khoảnh khắc. Rất đáng sợ! Lúc đó đã quá muộn để quay trở lại và cô ấy vẫn chưa bám được vào chiếc xà thứ hai. Cô ấy ở vị trí nguy hiểm và đầy rủi ro. Nhưng cô ấy đã quyết định chấp nhận rủi ro đó để tiến lên phía trước.

Cuộc sống là như thế. Đôi khi bạn phải buông tay khỏi thứ gì đó nếu bạn thực sự muốn nắm lấy thứ gì đó khác. Có thể bạn sẽ cần phải rời khỏi một công việc cũ để có được một công việc mới mà bạn thích thú hơn. Hoặc có thể bạn phải buông tay khỏi một mối quan hệ cũ kỹ trước khi có thể đưa một mối quan hệ mới vào cuộc sống của mình. Bạn phải thả những ưu tiên khác về thời gian và tiền bạc trước khi có thể nắm lấy một cơ hội mới.

Và trong một khoảnh khắc, hoặc một khoảng thời gian, bạn có thể cảm thấy mình như lơ lửng giữa không trung. Bạn đã chấp nhận theo đuổi một thứ mới và thả tay ra khỏi quá khứ, nhưng bạn lại chưa nắm được những gì còn ở phía trước. Bạn cảm thấy dễ bị tổn thương và bạn có thể sợ hãi, hoảng hốt. Nhưng bạn biết rằng cách duy nhất để bạn có thể với tới “thanh xà” mới chính là phải buông tay khỏi thanh xà cũ. Và giống như Pumba (trong “Vua sư tử”) nói: “Bạn phải để quá khứ lại phía sau”. Rồi bạn mới sẵn sàng cho bất kỳ điều gì đến tiếp theo đó.

Theo Đặng Mỹ Dung
Sinh Viên Việt Nam
————————–

————————–————————–——————–
Cách đây 6 năm, cũng vào thời điểm như thế này, mình cũng đã là một thí sinh – với bao nhiêu hồi hộp, lo sợ. Vào lúc đó, chưa đủ lớn khôn để hiểu, nếu chỉ bước chậm 1 năm là biết bao nhiêu thay đổi. Nhưng mình đã may mắn, mình đã vượt qua tất cả có thể nói là dễ dàng hơn mình tưởng – kéo theo biết bao thay đổi, thành công, niềm vui, nỗi buồn …

Hôm qua đang coi thi, nhìn thấy một cô bé mặt đáng yêu gục mặt xuống bàn khóc, cố giấu nước mắt trước ánh mắt tò mò của mình, bất chợt cảm giác xót xa! Hôm nay em làm bài về, lần đầu tiên trong đời cảm giác đề anh văn quá khó, bất giác ko thể tập trung để tìm câu trả lời – hay bản thân mình thật sự cũng ko muốn tìm câu trả lời nữa, sống lưng chợt lạnh lạnh!

Bất chợt mình tự hỏi mình “đậu đại học quan trọng như thế sao?”

Có thể mình ko nói về bản thân nên rất dễ dàng.
Có thể là vì mình suy nghĩ quá giản đơn.

Nhưng thật sự Cổng trường đại học có xứng đáng để ai đó cảm thấy buồn và chán nản ko?

Học tới bây giờ, mình ko nghĩ đạt được một giải thưởng là niềm vui. Niềm vui ấy thật sự ko bằng với niềm vui khi mình hiểu được một bài toán, ko bằng cảm giác hạnh phúc hân hoan khi mình làm cho mạch chạy, cũng ko bằng sự bình an mỗi ngày mùa đông về nhà ăn bữa cơm chiều ấm nóng mẹ nấu, cũng ko bằng một hôm ngồi sau lưng anh đi lang thang – được là chính mình, được nói điều mình thật nghĩ, được làm điều mình thật muốn và được anh ủng hộ!
Sống tới bây giờ, nhiều lúc mình nghĩ tất cả chỉ là 1 công việc – 1 cần câu cơm. Học giỏi để làm giáo viên, hay học giỏi để đi làm, học để trở thành kĩ sư hay học để làm nghề, học để trở thành tiến sĩ hay ko học để đi làm công nhân, làm người buôn bán tạp hóa … tất cả cũng chỉ là 1 nghề.
Có người hỏi, vì sao mình chọn ở lại trường? Ở lại trường có gì lợi? Thật ra từ xưa tới h mình chưa bao giờ thích nghề giáo viên, chưa bao giờ nghĩ mình có khả năng đặc biệt truyền đạt kiến thức cho người khác, chưa bao giờ nghĩ mình đủ giỏi để thấm thấu vấn đề nhanh hơn, tốt hơn người khác để mà dạy cho họ, cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ trở thành giáo viên giỏi. Nhưng vào thời điểm ấy, giữa rất nhiều lựa chọn, bất chợt mình thấy thích cái này hơn, thích hơn, chỉ thế thôi!
Và mình hạnh phúc, đơn giản vì dc làm điều mình thích – ko phải vì được làm giáo viên danh giá hơn các nghề khác.
Có đứa em nói chị đi làm PR cho trường BK à? Sao lúc nào cũng quảng cáo tốt cho việc ở lại trường thế? Đơn giản vì mình thích, thích gì nói gì mà chả dc! =))
Vậy đó, mọi người vì sao ko chịu hiểu – làm nghề gì thì cũng chỉ là một nghề. Ai ai cũng cố mà đi học, ai ai cũng nhất nhất vào đh, ai ai cũng phải học tiếng Anh, phải ở lại trường, phải thi vào công ty xịn, phải làm chức này chức kia … Vậy có ai ai nghĩ rằng hạnh phúc có thể ko ở trong những điều ta đang cố gắng ko?
Nhiều lúc, mình ghét cách mọi người nhìn nhận về 1 con người. Sao mọi người ko nghĩ rằng chứng tỏ mình là một người thành công trong mắt mọi người thì rất dễ nhưng thành công đâu có nghĩa là hạnh phúc. Và hạnh phúc nhiều khi đơn giản chỉ là ko cần phải cố gắng!
<Lại cãi nhau với mẹ … làm sao để mẹ hiểu yêu thương có nghĩa là ko có điều kiện, là yêu chính bản thân con người đó, chứ ko phải là yêu con người mà mình muốn họ trở thành?>

Cuộc sống là như thế. Đôi khi bạn phải buông tay khỏi thứ gì đó nếu bạn thực sự muốn nắm lấy thứ gì đó khác.

Nếu bạn đã đọc tác phẩm “Don Quixote”, có lẽ bạn giống như tôi, rất ấn tượng với cách mà tác giả xây dựng nhân vật. Bản thân tác giả cũng là người rất có cá tính. Ông từng nói: “Đừng yêu những gì đang là con người bạn, mà hãy yêu con người mà bạn có thể trở thành”. Trong câu nói đó là niềm hy vọng cho tất cả mọi người, rằng ai cũng luôn có thể thay đổi để trở nên tốt hơn. Tôi có thể trở nên tự tin hơn, kiểm soát cuộc sống của mình nhiều hơn, mạnh khỏe hơn, hạnh phúc hơn – đó chính là thông điệp đằng sau câu nói. Và cũng có niềm hy vọng rằng chúng ta có thể thay đổi một tình huống – như tìm được một sự nghiệp mới hoặc theo đuổi một phong cách sống mới.

Nhưng nếu bạn giống như hầu hết mọi người, thì thực hiện bất kỳ sự thay đổi lớn nào cũng có thể rất đáng sợ. Chúng ta sẽ phải chấp nhận ràng buộc. Và chúng ta có thể còn phải chấp nhận rủi ro.

Hãy để tôi minh họa cho ý kiến của mình:

Bạn hãy nghĩ đến một diễn viên xiếc biểu diễn nhào lộn và đu dây trên những chiếc xà treo. Cô diễn viên ấy đu qua đu lại. Và rồi cô hướng đến một thanh xà khác. Nó đung đưa về phía cô và đang không có ai bám ở đó. Bây giờ cô phải đưa ra một quyết định. Cô có thể vẫn tiếp tục bám lấy thanh xà hiện tại, hoặc buông tay ra và chộp lấy thanh xà mới. Nhưng cô ấy không thể làm cả hai việc! Cô ấy không thể cứ nắm chặt lấy thanh xà cũ và dùng tay kia để chộp lấy thanh xà mới được. Cô ấy phải quyết định mình muốn làm gì.

Nếu cô ấy chọn cách buông tay khỏi “quá khứ” và nắm lấy “tương lai”, thì rồi cô ấy sẽ thấy rằng mình bị lơ lửng giữa không trung trong một khoảnh khắc. Rất đáng sợ! Lúc đó đã quá muộn để quay trở lại và cô ấy vẫn chưa bám được vào chiếc xà thứ hai. Cô ấy ở vị trí nguy hiểm và đầy rủi ro. Nhưng cô ấy đã quyết định chấp nhận rủi ro đó để tiến lên phía trước.

Cuộc sống là như thế. Đôi khi bạn phải buông tay khỏi thứ gì đó nếu bạn thực sự muốn nắm lấy thứ gì đó khác. Có thể bạn sẽ cần phải rời khỏi một công việc cũ để có được một công việc mới mà bạn thích thú hơn. Hoặc có thể bạn phải buông tay khỏi một mối quan hệ cũ kỹ trước khi có thể đưa một mối quan hệ mới vào cuộc sống của mình. Bạn phải thả những ưu tiên khác về thời gian và tiền bạc trước khi có thể nắm lấy một cơ hội mới.

Và trong một khoảnh khắc, hoặc một khoảng thời gian, bạn có thể cảm thấy mình như lơ lửng giữa không trung. Bạn đã chấp nhận theo đuổi một thứ mới và thả tay ra khỏi quá khứ, nhưng bạn lại chưa nắm được những gì còn ở phía trước. Bạn cảm thấy dễ bị tổn thương và bạn có thể sợ hãi, hoảng hốt. Nhưng bạn biết rằng cách duy nhất để bạn có thể với tới “thanh xà” mới chính là phải buông tay khỏi thanh xà cũ. Và giống như Pumba (trong “Vua sư tử”) nói: “Bạn phải để quá khứ lại phía sau”. Rồi bạn mới sẵn sàng cho bất kỳ điều gì đến tiếp theo đó.

Theo Đặng Mỹ Dung
Sinh Viên Việt Nam
————————————————————————————————–
Cách đây 6 năm, cũng vào thời điểm như thế này, mình cũng đã là một thí sinh – với bao nhiêu hồi hộp, lo sợ. Vào lúc đó, chưa đủ lớn khôn để hiểu, nếu chỉ bước chậm 1 năm là biết bao nhiêu thay đổi. Nhưng mình đã may mắn, mình đã vượt qua tất cả có thể nói là dễ dàng hơn mình tưởng – kéo theo biết bao thay đổi, thành công, niềm vui, nỗi buồn …

Hôm qua đang coi thi, nhìn thấy một cô bé mặt đáng yêu gục mặt xuống bàn khóc, cố giấu nước mắt trước ánh mắt tò mò của mình, bất chợt cảm giác xót xa! Hôm nay em làm bài về, lần đầu tiên trong đời cảm giác đề anh văn quá khó, bất giác ko thể tập trung để tìm câu trả lời – hay bản thân mình thật sự cũng ko muốn tìm câu trả lời nữa, sống lưng chợt lạnh lạnh!

Bất chợt mình tự hỏi mình “đậu đại học quan trọng như thế sao?”

Có thể mình ko nói về bản thân nên rất dễ dàng.
Có thể là vì mình suy nghĩ quá giản đơn.

Nhưng thật sự Cổng trường đại học có xứng đáng để ai đó cảm thấy buồn và chán nản ko?

Học tới bây giờ, mình ko nghĩ đạt được một giải thưởng là niềm vui. Niềm vui ấy thật sự ko bằng với niềm vui khi mình hiểu được một bài toán, ko bằng cảm giác hạnh phúc hân hoan khi mình làm cho mạch chạy, cũng ko bằng sự bình an mỗi ngày mùa đông về nhà ăn bữa cơm chiều ấm nóng mẹ nấu, cũng ko bằng một hôm ngồi sau lưng anh đi lang thang – được là chính mình, được nói điều mình thật nghĩ, được làm điều mình thật muốn và được anh ủng hộ!
Sống tới bây giờ, nhiều lúc mình nghĩ tất cả chỉ là 1 công việc – 1 cần câu cơm. Học giỏi để làm giáo viên, hay học giỏi để đi làm, học để trở thành kĩ sư hay học để làm nghề, học để trở thành tiến sĩ hay ko học để đi làm công nhân, làm người buôn bán tạp hóa … tất cả cũng chỉ là 1 nghề.
Có người hỏi, vì sao mình chọn ở lại trường? Ở lại trường có gì lợi? Thật ra từ xưa tới h mình chưa bao giờ thích nghề giáo viên, chưa bao giờ nghĩ mình có khả năng đặc biệt truyền đạt kiến thức cho người khác, chưa bao giờ nghĩ mình đủ giỏi để thấm thấu vấn đề nhanh hơn, tốt hơn người khác để mà dạy cho họ, cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ trở thành giáo viên giỏi. Nhưng vào thời điểm ấy, giữa rất nhiều lựa chọn, bất chợt mình thấy thích cái này hơn, thích hơn, chỉ thế thôi!
Và mình hạnh phúc, đơn giản vì dc làm điều mình thích – ko phải vì được làm giáo viên danh giá hơn các nghề khác.
Có đứa em nói chị đi làm PR cho trường BK à? Sao lúc nào cũng quảng cáo tốt cho việc ở lại trường thế? Đơn giản vì mình thích, thích gì nói gì mà chả dc! =))
Vậy đó, mọi người vì sao ko chịu hiểu – làm nghề gì thì cũng chỉ là một nghề. Ai ai cũng cố mà đi học, ai ai cũng nhất nhất vào đh, ai ai cũng phải học tiếng Anh, phải ở lại trường, phải thi vào công ty xịn, phải làm chức này chức kia … Vậy có ai ai nghĩ rằng hạnh phúc có thể ko ở trong những điều ta đang cố gắng ko?
Nhiều lúc, mình ghét cách mọi người nhìn nhận về 1 con người. Sao mọi người ko nghĩ rằng chứng tỏ mình là một người thành công trong mắt mọi người nhưng thành công đâu có nghĩa là hạnh phúc. Và hạnh phúc nhiều khi đơn giản chỉ là ko cần phải cố gắng!
Lại cãi nhau với mẹ … làm sao để mẹ hiểu yêu thương có nghĩa là ko có điều kiện, là yêu chính bản thân con người đó, chứ ko phải là yêu con người mà mình muốn họ trở thành?

Gom nhặt của đời

Có lúc giận nhau, lúc muộn phiền,

Vợ chồng là nợ cũng là duyên,

Chạy đâu cho thoát, tìm đâu nữa?

Đàn bà nào thì cũng…như em.

Tình cờ anh Tư Chuột gặp anh Ba, một người bạn cũ ở cây xăng, Anh Ba ngắm nghía anh Tư Chuột rồi thốt lên:

–         Chà, lâu mới gặp, từ ngày lấy vợ trông khác hẳn ra.

Tư Chuột giật mình, không biết mặt mũi mình có biểu hiện điều gì khác thường ? hay anh Ba chỉ nói một cách chân tình.?

–         Trông mày có da có thịt chẳng bù ngày xưa như thằng ốm đói. Chắc vợ mày mát tay lắm?

Tư Chuột cười, nửa nạc nửa mỡ:

–         Đời làm chồng cũng có vui có buồn bạn ơi…

Đổ xăng xong, Tư Chuột chào tạm biệt bạn lái xe về nhà. Hôm qua hai vợ chồng mới cãi nhau một trận, chuyện bé xé ra to, chỉ toàn là những nguyên nhân vớ vẩn. Con vợ anh thì nói dai, nói dài, anh hiền thì hiền nhưng cục tính chịu không nổi, thế là to chuyện.

Cãi nhau xong là tới màn hòa bình thân ái và lần sau lại cãi nhau tiếp, làm như đó là những gia vị chua cay, mặn ngọt của cuộc sống, không có không được.

Vẫn biết rằng hết giận lại thương, mà sao mỗi lần cãi nhau anh Tư Chuột thấy ghét cái bản mặt của vợ qúa. Nó giận mặt nó chảy ra như cục bột người ta ủ cho nở để làm bánh, nước mắt nước mũi sụt sùi, miệng thì không ngớt kể tội anh, nào là không thương vợ, không lịch sự với vợ, không chiều vợ.

Tư Chuột phải quát lên:

–         Cô nói nhiều qúa, hơn cả cái đài radio nữa , mà đài người ta còn ngừng nghỉ để quảng cáo, còn cô thì không, cứ xa xả bất tận…

Những lúc như thế anh bực mình tự trách mình sao cách đây 3 năm anh lại yêu nó, mê nó qúa trời? cái đôi mắt nhạt nhòe tùm lum nước mắt đó mỗi lần nhìn anh là anh cảm động bối rối. Cái miệng nói dai như đỉa đói đó anh đã từng ao ước được đặt lên một nụ hôn rồi có chết cũng đành. Còn cái tên Nguyễn Thị Bông của nó, hồi chưa cưới về, anh thấy đơn giản dễ thương, bây giờ những lúc gận hờn nhau chưa có cái tên nào quê mùa thô kệch đến thế.

Khi chưa tỏ tình anh chỉ sợ thất bại chua cay, cuộc đời không có nó thì sẽ vô nghĩa, vậy mà anh được nó đáp lại tình yêu, cưới nó, sống với nhau mấy năm nay, cuộc đời anh có ý nghĩa gì đâu?

Nó bước vào đời anh và làm đảo lộn mọi thứ trong cuộc sống của anh bấy lâu. Hồi chưa cưới nó hiền lành dễ thương, ăn nói nhỏ nhẹ, những ngày đầu sống chung nó đúng là người tình trong mộng, anh nói gì nó nghe nấy ngoan ngoãn như một cô em bé bỏng, mỗi tuần anh mang cái check lương về, nó lịch sự chẳng cần nhìn xem là bao nhiêu, và nói:

– Anh cứ để trong tủ cho em.

Nên anh vẫn tiêu xài thoải mái như thuở còn độc thân, cà phê thuốc lá, bia bọt lai rai…

Khi còn là người yêu, nó đã nói bằng tấm lòng thông cảm bao la:

–         Tiền bạc không thành vấn đề, miễn là mình thương nhau, cùng lo xây dựng hạnh phúc gia đình

Anh sung sướng đã gặp người vợ lý tưởng. Nhưng cưới nhau xong, chỉ sau một thời gian ngắn thì “người vợ lý tưởng” của anh đã biến mất. Cuối tuần anh chưa kịp đưa cái check lương ra thì nó hỏi huỵch toẹt:

–         Check đâu?

Rồi nó nhìn con số, hỏi tiếp:

–         Sao lâu quá chưa được lên lương? Anh sắp được interview lên lương nữa chưa?

Hoặc có lần nó hỏi:

–         Hãng anh có bonus mỗi quarter không?

Nó cũng làm hãng xưởng như anh nên rành lắm ba cái vụ này, anh khó mà qua mặt được nó.

Rồi nó bắt anh dẹp bỏ checking account, không xài check book nữa

Mỗi tuần nó phát cho anh 10 đồng để tiêu xài …tùy ý thích ( dĩ nhiên là trong phạm vị 10 đồng). Nó nói mình phải để dành tiền mai mốt down nhà, sinh con, mỗi tuần mình chừa ít tiền mặt đủ đi chợ, tiêu dùng, còn bao nhiêu deposit vào bank, nếu để check book anh cao hứng xài bừa, không ai kiểm soát được.

Tư Chuột buồn bã than:

–         Em à hồi xưa má anh còn sống, anh ở với má, lãnh lương về biếu má ít tiền má còn không lấy, nói thôi con để dành mà xài. Còn em, người dưng nước lã bỗng nhảy vô đời anh với danh xưng “Người vợ” và bóc lột anh tới tận xương tủy.

Nó khẳng định:

–         Má khác, em khác. Mỗi người có một lý lẽ riêng.

Chưa hết, nó còn kiếm đâu ra khu apartment rẻ tiền. Hồi độc thân Tư Chuột xài sang, ở khu apartment đẹp, khang trang, nay lấy vợ, anh phải…xuống cấp ở khu chộn rộn lu bu để tiết kiệm hơn trăm đồng mỗi tháng.

Từ đây Tư Chuột biết là đời mình đã có chủ, ban đầu anh phản đối chuyện nó đưa anh 10 đồng một tuần, thì nó lý giải:

–         Mọi thứ khác như ăn ở em …bao hết rồi, còn đòi gì nữa?

–         Nhưng 10 đồng không đủ cho anh uống cà phê !

Thì nó nạt:

–         Mắc mớ gì anh phải ra tiệm uống ly cà phê cộng tiến típ thành 3-4 đồng? Để em ra chợ mua một hộp cà phê thượng hạng pha cho anh được mấy gallon tha hồ mà uống cả ngày.

Anh cố trình bày:

–         Em ơi, uống cà phê phải nhâm nhi từng giọt và nghe nhạc mới sảng khoái tâm hồn…

Nó cũng trình bày:

–         Anh ơi, nhà mình cũng có nhạc nè, và có cả em nữa nè…không đủ sao?

Thế là anh đành chấp nhận 10 đồng còn hơn là uống cà phê với nhạc và…em ở nhà.

Nó còn chủ trương hai vợ chồng không nên ăn nhà hàng, dơ thấy mồ, hồi mới đến Mỹ em làm phụ bếp nên rành lắm, mỡ màng, bột ngọt, hàn the…người ta xài thoải mái, miễn là ăn ngon và đẹp mắt, khách hàng bịnh ráng chịu. Cái bảng dán trong nhà bếp mỗi lần nhân viên đi restroom nhớ rửa tay, nhưng dường như để cho nhân viên vệ sinh của thành phố đến kiểm tra thì đúng hơn, vì chẳng ai có thì giờ nhớ tới điều nhắc nhở vệ sinh tối thiểu ấy, cứ việc làm đồ ăn, bưng đồ ăn cho khách mà chưa thấy ai thưa kiện bị đau ốm hay chết chóc gì cả.

Nên nó ra tay trổ tài làm món nọ, nấu món kia cho Tư Chuột vừa miệng để quên đi cái thói quen đi ăn nhà hàng từ thuở độc thân. Anh đã vô tròng dần dần cái luật lệ của nó hồi nào không hay, trước kia anh sống thoải mái, phóng khóang, ở phòng đẹp, ăn xài sang, lãnh lương check nào là bay luôn check đó, cuộc sống hoang đàng chưa ngừng nghỉ bao giờ cho tới khi anh lấy nó.

Bây giờ anh đã kinh ngạc khi nhìn thấy món tiền trong bank của hai vợ chồng kha khá, dù nhiều lúc bực mình anh cũng phải công nhận nó tính toán hay thật, chẳng cần tốt nghiệp trường đại học kinh tế, tài chánh nào mà nó biết tính toán, biết cách chi tiêu đâu ra đấy, có của ăn của để.

Anh Tư Chuột bước vào nhà, lòng dịu lại muốn làm lành với vợ, nhưng vừa thấy mặt anh nó làm mặt lạnh quay đi, anh đến gần, nó…né ra như sợ đụng phải lửa.

Cái điệu giận hờn này thì tối nay chắc cũng giống tối qua, hai người nằm quay lưng vào nhau, lạnh lùng xa cách như hai quốc gia chung một biên giới nhưng không có hòa bình.

Anh cụt hứng, cơn giận anh trở về vị trí cũ, anh vào bếp thấy nồi phở đang hầm trên bếp chắc là chưa xong. Cuối tuần nào nó cũng nấu món, không phở thì cơm tấm, bún riêu thay phiên nhau cho đỡ ngán. Nó nói trống không:

–         Chưa có phở đâu.

Nghe câu nói trống không anh Tư Chuột càng sôi gan, không thèm đáp lại, dù chỉ là một câu nói trống không “khinh người” như nó. Tư Chuộc lấy rổ quần áo dơ đem ra xe để đi giặt, mặc kệ nó mặt sưng mày xỉa ngồi nhà canh nồi phở, mà chưa chắc lát nữa anh thèm ăn, cho nó ế luôn.

Anh đi giặt đồ và tận hưởng chút hạnh phúc riêng tư, nghĩa là anh quẳng đồ vào máy giặt, trả công cho chủ vài đồng để họ sấy giùm. Trong thời gian đó anh sang qúan cà phê bên cạnh, ở đó có một mối tình cảm ỡm ờ, lơ lửng….

Như tất cả những người đàn ông trên cõi đời này, anh ngồi mơ màng bên khói thuốc lá, bên mùi cà phê thơm và ngắm các em nhân viên trong quán xinh tươi để tạm quên đi con vợ nhà. Đây là cái thú vui cuối tuần của anh, vì đời còn gì vui nữa đâu từ khi anh lấy vợ?

Trong quán cà phê có một cô em rất dễ thương, chẳng hiểu sao cô có vẻ cảm tình với anh, mỗi lần anh đến đây cô đều tiếp đãi tận tình, ưu tiên . Vì anh đẹp trai hay vì anh ngồi trầm ngâm bên ly cà phê hàng giờ để đợi quần áo xấy khô, cô em cà phê tưởng anh ngồi…trồng cây si cô nên cảm động?

Tư Chuột và cô thường chuyện trò qua lại, những lúc vắng khách cô còn ngồi cùng bàn với anh. Chuyện tâm tình ở quán cà phê rồi cũng bay đi theo khói thuốc lá, theo dòng đời.

Anh nghĩ thế nên cứ tặng nhau những nụ cười, những lời nói đẹp, lãng mạn tuyệt vời cho vừa lòng nhau.

Anh thấy mình trẻ ra, lòng tự ái anh được vuốt ve, con vợ ở nhà hành anh bao nhiêu, ra quán cà phê anh được cô em chiều chuộng bấy nhiêu. Dần dần anh thấy mến cô, những khi hờn giận vợ, anh tiếc rẻ nếu như còn độc thân thì anh sẽ chọn cô, sẽ cưới cô làm vợ.

Dưới mắt cô em cà phê anh vẫn là một anh chàng độc thân bay bướm.

Tuần trước anh bị một phen hú vía. Hôm đó là ngày thứ bảy, hai vợ chồng anh đi chợ Việt Nam , anh đẩy xe chợ theo chân vợ như một cái đuôi, anh có thích thú gì chuyện chợ búa đâu, nhưng nó bắt anh đi cho có đôi có cặp, cho mọi người thấy hai vợ chồng hạnh phúc.

Đến dãy bán gia vị, trong lúc vợ anh đang mải tìm mấy gói nấu bún bò Huế thì anh đứng ngáp ruồi nhìn ông đi qua bà đi lại. Bỗng anh giật mình khi thấy bóng dáng cô em cà phê vừa lướt qua, may qúa, cô không quẹo vào dãy này, nhưng anh cũng phải chuồn thôi, kẻo đụng độ tay ba thì con vợ anh sẽ ghen lên làm bể tung cả chợ và người tình cà phê kia sẽ đau khổ chừng nào !

Thừa lúc vợ không để ý, anh “bỏ của chạy lấy người”, nghĩa là anh bỏ xe, bỏ vợ đi như chạy, như bị ma đuổi ra khỏi chợ, mắt anh không dám liếc dọc liếc ngang, chỉ sợ gặp cô em cà phê, gọi anh lại thì cũng chết.

Ra tới bãi parking, chui tọt vào xe anh mới hoàn hồn, ngồi thở phào thoải mái, mặc dù anh biết rằng chốc nữa vợ ra sẽ giận dữ lắm.

Đúng như anh nghĩ, vợ anh đã sồng sộc đẩy xe chợ ra, chưa kịp bỏ đồ vào xe, nó nhào ra la anh trước:

–         Tại sao anh bỏ ra đây làm em kiếm anh khắp chợ mỏi cả chân?

Anh vờ nhăn nhó:

–         Nhức đầu qúa em ơi, anh cảm thấy choáng váng nên phải chạy ra đây ngồi nãy giờ mới tỉnh. Ôi, mà em lo gì, anh có là con nít đi lạc đâu mà em phải kiếm?

Nó tin lời anh, không la lối nữa, sau khi hì hục chất đồ vào xe, nó còn âu yếm bảo anh:

–         Anh chắc còn mệt, ngồi qua bên kia để em lái xe cho.

Hôm ấy anh thầm cám ơn hai người đàn bà, cô em cà phê đã không nhìn thấy anh và vợ đã tin lời nói dối của anh.

************ ***

Tư Chuột vừa ngồi vô bàn, như thường lệ cô em cà phê bưng ra một tách cà phê đen. Cô thủ thỉ:

–         Sao hôm nay anh ra trễ vậy?

Trời, cô đếm từng giờ để gặp anh sao? Anh cảm động qúa:

–         Sáng nay anh đi đổ xăng và rửa xe xong là tới đây gặp em nè.

Giọng cô nũng nịu:

–         Anh ơi, nếu anh thật lòng thương em thì…

–         Ờ…ờ …anh cũng thật lòng thương em mà.

–         Thì mình phải tính tới đi anh, không lẽ mỗi tuần mình chỉ gặp nhau một lần thôi sao?

Tim anh đập loạn xạ, không phải vì sung sướng khi được người đẹp tha thiết muốn chuyện lâu dài, mà vì anh sợ, anh đang bị dồn vào ngõ cụt, mối tình cà phê lơ lửng theo tháng ngày sắp đến hồi hạ màn.

Anh tìm cớ thối lui:

–         Nhưng em ơi, anh chỉ là một công nhân quèn lương không đủ sống nên chưa dám nghĩ gì.

–         Anh đừng lo, tiền bạc không thành vấn đề, miễn là chúng mình thương nhau lo xây dựng hạnh phúc gia đình.

Tư Chuột giật bắn người, câu nói này nghe quen quen, anh đã nghe rồi, thì ra từ miệng Nguyễn Thị Bông lúc hai người đang tìm hiểu, chưa cưới nhau.

Cách đây 3 năm anh  đã nói câu này với Nguyễn thị Bông, với tất cả chân tình để mong nó thông cảm, chịu lấy anh. Và hôm nay anh cũng nói ý đó để mong cô em cà phê chê anh, chán anh, cô rút lui cho được việc, để anh có cái thú đau thương của mối tình dang dở, có cớ hờn trách cô, nhưng ai ngờ cô lại nói y chang câu vợ anh đã nói.

Anh hồi hộp hỏi cô em cà phê:

–         Em có họ hàng gần xa gì với Nguyễn Thị Bông không?

Cô cà phê ngạc nhiên hỏi lại:

–         Nguyễn thị Bông nào? tại sao anh lại lôi cô Nguyễn thị Bông vào đây?

Anh thở ra nhẹ nhỏm:

–         À, hồi nào tới giờ anh thấy em giống như chị Nguyễn thị Bông, là vợ của thằng bạn anh ấy mà, bây giờ anh chợt nhớ ra nên hỏi em vậy thôi

Cô cà phê âu yếm mắng yêu anh :

–         Vô duyên, người ta đang bàn chuyện tình cảm mà hỏi câu lãng xẹt. Anh có muốn tính tới chuyện chúng mình không nào?

Anh mắc nghẹn chưa biết trả lời sao thì lúc đó trời cứu anh, có vài người khách vào cô phải ra bán hàng. Anh nhìn đồng hồ đã hơn một tiếng qua rồi, chắc đống quần áo ở tiệm đã xấy xong, anh liền ra quầy trả tiền cô em cà phê và để lại một câu chẳng liên quan gì đến câu hỏi lúc nãy của cô cà phê:

–         Anh về nghe. Trời coi bộ muốn mưa rồi.

Anh biết chẳng bao giờ anh tới đây nữa, vì anh không thể trả lời câu hỏi của cô. Và cũng nhân dịp này anh phát hiện ra một chân lý: “Đàn bà nào cũng giống nhau” Bằng cớ là cô em cà phê đã nói câu y chang vợ anh đã nói, hiền dịu, tử tế biết bao, rồi bây giờ vợ anh đã thay đổi nhanh như con tắc kè đổi màu. Thì dù anh có còn độc thân, có cưới cô em cà phê chăng nữa, chẳng sớm thì muộn, cô lại quản lý toàn diện cuộc đời anh như vợ anh bây giờ. Chạy đâu cho thoát?

Vợ anh quản lý hiệu qủa trông thấy, tuy đời anh bị mất tự do nhưng tiền bạc có dư, cơm nóng canh ngon đầy đủ, anh không phải lêu lổng đi ăn hết nhà hàng này đến nhà hàng khác như ngày còn độc thân, và nhất là vợ thương anh thật lòng, tất cả những vụ cãi nhau, chung quy nó đều hờn trách anh không quan tâm đến nó, không yêu thương nó nhiều như nó đã yêu thương anh. Thôi thì anh cứ an phận trong vòng tay vợ cho chắc anh, tiếc rẻ gì mối tình qua đường trong quán cà phê!

Lát nữa về tới nhà anh sẽ làm huề với vợ, sẽ ăn tô phở ngon lành. Nghĩ tới đó, Tư Chuột vừa lái xe vừa reo lên một cách sung sướng:

–         Nguyễn Thị Bông, anh đang về với em đây. Em vẫn là người vợ lý tưởng của đời anh.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Gom nhặt của đời

Nghe đứa bạn than “Đi làm mà sếp thương cũng khổ lắm mi ơi, hở cái là nhờ mua cái này cái kia, mua xong sếp quên mất, mình thì ko dám đòi … sếp chả phải là ki bo gì, nhưng mà … thật sự là sếp quên!”

Rồi lắm lúc mình thấy, đôi khi có những khoản tiền rõ ràng là của mình, đóng góp này nọ, hoặc đơn giản là đi ăn cơm chung, mình đòi thì thấy kì, vì thật ra cũng ko nhiều, nhưng ko đòi thì thật sự thấy xót, mình cũng phải ki cóp từng đồng mà …

Rồi nhìn lại văn hóa phương Tây, có lẽ rành mạch, nhưng rất thoải mái về sau. Đi ăn ai nấy trả tiền, hơi xa một tí, nhưng rất khỏe, ko phải nợ ai và cũng ko ai nợ mình.

Bất chợt cảm thấy cần lắm một sự rạch ròi: mỗi khi đứng lên khỏi bàn ăn, hãy suy nghĩ “phần của mình hết bao nhiêu, và đừng có thói quen thích xài tiền của người khác!”

Thiết nghĩ, vì sao người VN cứ phải có quỹ riêng, quỹ phòng, quỹ tổ, quỹ lớp, quỹ nhóm? Bởi vì họ ko có thói quen sòng phẳng! Nếu mỗi khi cần chi một việc gì, chia đều và đóng góp, thế mới bình đẳng và thoải mái chứ! Có lẽ, tâm lí bầy đàn ăn nặng vào tâm trí, khiến ai cũng có suy nghĩ “đi ăn bằng tiền chung thì sướng hơn”, dù thật ra tiền chung đó là tiền của mình, và chưa biết mình đóng chừng đó chứ có xài hết chừng đó hay ko!

Tôi – một đứa mới chập chững bước vào thế giới phức tạp này, thật sự cảm thấy confused. Khi mình ko sống đúng là mình, khi điều mình nghĩ nói ra sẽ ko có lợi, mọi người vẫn thích nghe lời nói dối, dù lời nói dối đó họ thừa biết ko phải là thật!

Tôi cũng cảm thấy rất khó khăn khi phải học những bài học ứng xử. Khi mà ai ai cũng có thể nói rằng mọi người phải vì lợi ích chung, nhưng khi tôi xả thân vì lợi ích chung, bất chợt nhận ra ai cũng vun vén cho riêng mình!

Tôi cũng cảm thấy cần một sự rạch ròi. Nhưng mọi người ko thích sự sáng tạo, ko thích sự khác biệt, lại càng ko thích những điều nổi trội … Đôi khi tôi bị ghét vì những lí do rất vô lí, khiến bản thân thật sự ko biết làm gì hơn ngoài việc nở một nụ cười chua chát!

Tôi – thật sự ko muốn quan tâm, mọi điều thị phi xung quanh, muốn mình yên ổn – cả trong và ngoài, muốn cs của mình thoải mái và mình ko phải nói dối, muốn như vậy – đôi khi tôi phải chấp nhận mất một vài ánh nhìn dễ chịu, nhưng ko sao, cái gì cũng có giá của nó, và tôi nghĩ cái giá tôi cần trả vẫn còn rẻ lắm – bởi với giá đó, tôi có thể mua dc TỰ DO!

Tôi đã nói với anh “dù biết điều mình nhận dc là ko xứng đáng, nhưng cái j thuộc về mình, cái gì là con người mình, thì ko dc mất đi!”. Và sẽ sống như thế, ko nghĩ ngợi, dù biết – mỗi ngày sống có thể là một ngày đấu tranh …

Hà An

Gom nhặt của đời

Nếu bạn hỏi tôi, cái tên nào để lại ấn tượng mạnh mẽ sau những loạt trận đầu tiên của World Cup 2010 thì tôi sẽ trả lời là: Milovan Rajevac. Nếu bạn tiếp tục hỏi “ông ta là ai?” và có “ấn tượng gì” thì tôi sẽ trả lời thật đơn giản: Ông ta là một người yêu nước!

Trong cả một rừng tên lộng lẫy như Maradona, Dunga, Capello (toàn những HLV lão làng của làng cầu thế giới), có thể cái tên Milovan Rajevac nếu có xuất hiện thì bây giờ cũng chỉ tồn tại ở một miền xa lắc xa lơ trong tâm trí bạn. Xin được nhắc lại vài dòng về ông: Rajevac là người Serbia, nhưng lại đang là đương kim HLV trưởng đội tuyển (ĐT) Ghana. Và mọi chuyện sẽ chẳng có gì để nói nếu như ở VCK World Cup này, ĐT Ghana của Rajevac lại gặp chính ĐT Serbia.

Trong cuộc “gặp gỡ của định mệnh” ấy Rajevac luôn đứng lặng lẽ ở một góc ca bin huấn luyện. Khi đội nhà có bàn thắng, ông cũng không giấu được những xúc cảm của mình khi nhoẻn miệng cười, và nhảy lên hạnh phúc. Nhưng sau cái khoảnh khắc hạnh phúc ùa đến rất nhanh ấy, ông lại co mình vào một trạng thái lặng lẽ hệt như quãng thời gian trước đó. Và sự lặng lẽ tồn tại cho đến những phút cuối cùng, khi Ghana đã chắc chắn có được một chiến thắng đầu tay.

Thời điểm ấy, ống kính truyền hình quay cận cảnh một cầu thủ Ghana chạy về phía ông, và như muốn ôm lấy ông để ăn mừng. Rất tế nhị và khéo léo, Rajevac cầm tay học trò, rồi vỗ nhẹ lên vai, trước khi rảo bước tiến vào đường hầm SVĐ.

Rõ ràng là Ghana đã thắng, một chiến thắng cực kỳ quan trọng – vậy mà Rajevac không tỏ ra quá đỗi vui mừng. Tại sao như thế? Hãy nghe ông trả lời trong buổI họp báo sau trận đấu: “Chúng tôi đã có một khởI đầu rất tốt, và đấy là điều không thể hài lòng hơn. Nhưng sự thật, tôi cũng không quá vui mừng vì Ghana đã chiến thắng độI bóng của đất nước tôi”.

ÔNg Rajevac, người Serbia và đang là HLV trưởng đội tuyển Ghana.

Rajevac là người Serbia. Vì nhiệm vụ, ông buộc phải dẫn dắt Ghana chiến thắng Serbia, và lẽ dĩ nhiên, ông cũng mong muốn một chiến thắng. Nhưng khi đội bóng của mình đã thắng, khi cái nhiệm vụ quan trọng và gian khó đã được hoàn thành thì con tim ông – một con tim Serbia lại quay về để đồng cảm với những người… thua cuộc.

Đó thực sự là một chi tiết đẹp. Nó chứng tỏ rất rõ tình yêu tổ quốc của một HLV – công dân. Và với một tình yêu được thể hiện rõ ràng như vậy thì chính các học trò của ông – những tuyển thủ Ghana cũng có thể nhìn vào, noi gương để biết yêu ĐT của mình hơn.

Câu chuyện của Rajevac làm chúng ta chợt nhớ lại những câu chuyện có tính chất tương tự: Ở kỳ World Cup 4 năm về trước, trước trận đấu giữa Mexico với Argentina, HLV trưởng đội Mexico chỉ đứng ở trong đường hầm SVĐ, chứ không tiến ra ngoài. Lí do thật giản dị: ông là ngườI Argentina, và ông đã ở trong đường hầm để hát bài quốc ca Argentina trước khi đứng vào “hàng ngũ Mexico” – hàng ngũ hiện tại của mình.

Nếu đó là một câu chuyện có phần xa xôi, thì có thể viện dẫn ngay một câu chuyện trong hiện tại: HLV trưởng ĐT Anh, ông Fabio Capello đã bị một số tờ báo Anh phê phán về việc không chịu hát quốc ca Anh. Thật đơn giản, Capello trả lời: “Hãy thông cảm cho tôi. Tôi không thoải mái khi làm như vậy“. Phải chăng, trong suốt cuộc đời mình, Capello chỉ có thể hát duy nhất một bản quốc ca – đó là quốc ca Italia – quốc ca của đất nước ông?

Ông Fabio Capello, HLV người Italia đang dẫn dắt đội tuyển Anh. Ảnh: Telegraph

Viết tới đây chợt nhớ lại một câu chuyện trong cuốn “Những tấm lòng cao cả” nổi tiếng của người Italia. Chuyện kể về một chú bé ăn xin đã ném trả lại những đồng bạc mình vừa xin được chỉ vì chủ nhân của những đồng bạc ấy đã nói xấu đất nước Italia của chú.

Trở lại với những câu chuyện về Capello, về Rajevac, về một kỳ World Cup nóng bỏng đang diễn ra ở trời Phi, từ những câu chuyện đó, có thể thấy rằng bóng đá quả đúng chỉ là một cuộc chơi, nhưng từ một cuộc chơi như vậy, chúng ta bỗng nhiên được bừng sáng lên nhiều bài học, mà bài học lớn nhất chính là bài học về lòng kiêu hãnh, về tình yêu tổ quốc mình!

Gom nhặt của đời

Man: I’m wondering why a beautiful girl like you… …would go to a stranger’s house for her Christmas vacation… …and on top of that, spend Saturday night with an old cocker like me.
Iris: Well, I– I just wanted to get away from the people I see all the time. Well, not all the people. One person. I wanted to get away from one guy. An ex-boyfriend who just got engaged and forgot to tell me. – Sorry.
Man: – So he’s a schmuck.
Iris: As a matter of fact, he is. A huge schmuck. – How did you know?
Man: – He let you go.
This is not a hard one to figure out. Iris, in the movies we have leading ladies… …and we have the best friend. You, I can tell, are a leading lady. But for some reason, you’re behaving like the best friend.
Iris: You’re so right. You’re supposed to be the leading lady of your own life, for God’s sake.

Arthur, I’ve been going to a therapist for three years. And she’s never explained anything to me that well.
That was brilliant. Brutal, but brilliant.
Thank you.

[The Holiday]