Blog Y!360

Apologize … It’s too late to apologize, it’s too late


I’m holding on your rope,
Got me ten feet off the ground
I’m hearin what you say but I just can’t make a sound
You tell me that you need me
Then you go and cut me down, but wait
You tell me that you’re sorry
Didn’t think I’d turn around, and say…
It’s too late to apologize, it’s too late
I said it’s too late to apologize, it’s too late

Em nắm thật chặt sợi dây của anh…Em lơ lửng trên mặt đất…Em nghe thấy những gì anh nói nhưng em không thể thốt lên lời nào.Anh nói với em rằng anh rất cần em.Nhưng anh bỏ đi và cắt dây,em ngã.Đợi chút nào…XIn đừng nghĩ rằng em sẽ quay đi,và em nói rằng
Rằng đã quá trễ để nói câu xin lỗi, đã quá trễ rồi.
Em nói với anh rằng đã quá trễ để nói câu xin lỗi, đã quá trễ.
Mang tình yêu để trao cho ai đó không hề khó,nhưng 1 khi tình yêu đó đã mất,muốn lấy lại…Khó lắm,anh biết không?Em cứ luôn nghĩ,em yêu anh,trân trọng anh,làm tất cả những gì tốt đẹp cho anh,không cần anh phải báo đáp điều gì…thế là đủ.Bởi vì…sống vì anh,em thấy thật hạnh phúc.Và em lại tin rằng,em hạnh phúc thì anh cũng thế…Anh cũng sẽ yêu em,trân trọng em hay ít ra anh cũng có chút cảm kích với 1 người đang tốt với anh…Nhưng rồi sao?Rốt cuộc…trong mắt anh…em không là gì cả?Với anh,những gì em làm cho anh là nghĩa vụ của em phải làm và anh đương nhiên đón nhận.Em là 1 con ngốc,trong mắt anh em chỉ là thế thôi…Em cay đắng nhận ra điều này và quyết định từ bỏ.Từ bỏ yêu thương còn hơn là biến mình thành 1 con ngốc…Và em quyết định…Từ bỏ…Nhưng rồi…anh lại nói với em rằng : Anh xin lỗi.Sao cứ phải làm người khác đau lòng rồi mới xin lỗi???Anh có biết…đã quá muộn rồi không?Vết thương da thịt có thể lành lặn,nhưng vết thương lòng mãi mãi sẽ để lại 1 vết sẹo thật lớn…biết đến bao giờ mới liền sẹo?Bao giờ hả anh?

I’d take another chance, take a fall
Take a shot for you
And I need you like a heart needs a beat
But it’s nothin new
I loved you with a fire red-
Now it’s turning blue, and you say…
“Sorry” like the angel heaven let me think was you
But I’m afraid…

It’s too late to apologize, it’s too late
I said it’s too late to apologize, it’s too late

Em sẽ thử 1 lần nữa,thử chỉ để ngã 1 lần nữa…Thử chỉ vì anh.Em cần anh như trái tim cần nhịp đập…Nhưng điều đó có gì là mới mẻ.Em yêu anh nồng nàn màu lửa đỏ.”Xin lỗi em”, nhẹ nhàng như một thiên thần.Thiên đường kia cứ làm em ngỡ anh là của em.Nhưng bây giờ em rất sợ..
Rằng đã quá trễ để nói câu xin lỗi, đã quá trễ rồi.
Em nói với anh rằng đã quá trễ để nói câu xin lỗi, đã quá trễ.
Rồi em lại có 1 quyết định khác,để làm gì nhỉ?để vết thương mau liền sẹo chăng?Uh,thì cứ cho là vậy đi?Cho anh 1 cơ hội và để tự an ủi mình rằng,tình yêu của em sẽ làm anh cảm động.Anh sẽ thực sự là của em.Và…em lại cứ yêu anh,làm mọi thứ cho anh,vì anh biết và em cũng biết,anh là tất cả của em,không bao giờ thay đổi cho dù em biết với anh,em không là gì cả.Nhưng…tình yêu mà cứ cho đi,không được đáp lại,mệt mỏi lắm anh biết không?Cho dù cứ bắt mình không để ý đến,nhưng em không làm được…Em không muốn cứ dành cho anh tất cả,chỉ để nghe anh nói rằng:”Xin lỗi em”.Em không làm được…
Đã đến lúc em phải cay đắng chấp,em đã đầu tư không đúng chỗ và đã thua lỗ.Giá như,chuyện chúng ta cứ nhẹ nhàng như 1 vụ làm ăn,với em sẽ nhẹ nhàng hơn.Đến bao giờ em mới vượt qua được chuyện này???Em đã bỏ tất cả số trứng em có vào rổ,bây giờ trứng đã vỡ hết…vỡ hết rồi,làm sao mà dễ dàng chấp nhận?Anh cứ nghĩ rằng cứ xin lỗi em,rồi sẽ ok hết sao?Em cũng mong có thể như thế,nhưng anh ơi…quá muộn rồi…em biết anh chẳng yêu quý gì em,anh xin lỗi chỉ vì anh đang có cảm giác sẽ đánh mất 1 vật gì đó thuộc sở hữu của anh.Chỉ thế thôi…Giá như,dù chỉ 1 lần anh nhận ra giá trị của em,1 chút thôi thì mọi chuyện đã không thế…Quá trễ rồi…

It’s too late to apologize, it’s too late
I said it’s too late to apologize, it’s too late
It’s too late to apologize, yeah
I said it’s too late to apologize, yeah-
I’m holdin on your rope, got me ten feet off the ground…

Đã quá trễ để nói câu xin lỗi, đã quá trễ rồi
Em nói với anh rằng đã quá trễ để nói câu xin lỗi, đã quá trễ rồi
Em nói với anh rằng đã quá trễ để nói câu xin lỗi, đã quá trễ rồi
Em nói với anh rằng đã quá trễ để nói câu xin lỗi, đã quá trễ rồi
Em cầm chặt lấy sợi dây của anh
Em lơ lửng đến cả trên mấy mét so với mặt đất…

Quá muộn rồi anh.Em sẽ tiếp tục cuộc sống của em.Sẽ không có anh.Sẽ không yêu quý ai.Không quan tâm ai.Không trân trọng ai.
Quá muộn để nói lời xin lỗi.Mọi thứ đã kết thúc rồi.

Blog Y!360

Nếu một ngày nọ, mình chợt nhận ra rằng mình ko còn yêu nhau nữa thì sao hả anh?
Rồi em sẽ bị cốc đầu, hừ, làm sao mà có chuyện đó cơ chứ! Anh sẽ yêu em!
Nhưng …
Mọi thứ đều có thể …
Tự nhiên em ko thể ngủ được! Sẽ như thế nào nếu những điều mình chưa nghĩ ra sẽ trở thành hiện thực. Ta có buồn ko? Rồi mọi chuyện sẽ ra sao? Em thì lúc nào mà chẳng hau háu đi tìm kết quả, kể cả khi xem phim, khi nghe nhạc, cứ cố tìm, cố nghĩ xem kết quả sẽ như thế nào, dù vẫn biết, hết phim diễn viên đi về nhà, và đóng phim khác thế thôi! Nhưng sẽ vẫn cứ tưởng tượng, đủ thứ, bởi sau khi đấu tranh để đến với nhau, sau khi hết ung thư, người ta sẽ vẫn sống. Và cuộc sống thường ngày, có rất nhiều điều để nói, hình như thế!
Sáng nay, chuyện chả có gì anh nhỉ? Vì sao luôn là câu hỏi đáp lại sau câu hỏi của em? Vì sao lại luôn cố tỏ ra ko thèm quan tâm tới sự cố gắng của em! Em bắt đầu trở nên im lặng, bắt đầu thôi ko nói, thôi ko giận hờn, từ bao giờ? Cho dù vẫn hiểu thật nhiều, hiểu rằng, mọi thứ trên đời giống như quả bóng, phải vừa đủ độ căng thì mới đẹp, nhưng căng quá sẽ vỡ, vỡ tan tành… Nhưng sao càng ngày nói ra càng khó! Có những lúc tưởng như có thể ngồi xuống, nói tất cả, nhưng … rồi mọi thứ trở nên vô nghĩa …em chỉ im lặng … và tự giận mình vì ko đủ dễ thương, ko đủ giỏi giang để làm anh yêu em thật nhiều, thế thôi!
Hạnh phúc, là thứ rất trừu tượng, có khi em ko đủ thông minh để có thể biết được là mình có hạnh phúc hay chỉ đang tưởng tượng rằng mình đang hạnh phúc. Và em thật ngốc khi nghĩ rằng tình yêu có thể làm mọi điều. Chỉ là người ta có một mối quan hệ gần gũi như tình ruột thịt, còn ích kỉ thì cũng vẫn thế, ai ko nghĩ tới mình trước tiên thì trời tru đất diệt! Tình yêu …?????????????
Từ bao giờ thì con gái thôi ko còn khóc những lúc buồn? Khi mà nước mắt bỗng trở nên vô nghĩa, ko thể giúp mình bớt buồn, ko thể giải quyết điều gì vì ko thể làm mủi lòng ai nữa! Tình yêu …??????????
Lúc bé tưởng khóc là buồn, lớn lên rồi mới biết những lúc buồn nhất là những lúc ko thể khóc được nữa!

confused!

Blog Y!360

Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu. Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo. Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”. Ấm áp không phải khi bạn dùng hay tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn. Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.—-> Mùa đông sắp đến rồi Chúc bạn sẽ ấm áp bên cạnh những người thân người Yêu và bạn

Mở đầu là môt tin nhắn như thế, rất ấm áp, tự nhiên từ một người ko quen gởi cho! Tự nhiên thấy lòng vui vui!
Hôm nay tự nhiên muốn đi thăm thầy cô cũ, lên mạng gặp bà An đang online, thía là chat lun! Vui quá! Sắp dc đi chơi gồi! Tự nhiên thấy bồi hồi chi, ko bít gặp lại tụi hắn, gặp thầy cô sẽ răng hì!?
Vui quá chả biết nói gì nữa, thôi ko viết nhiều nữa, tuần này sẽ có việc quan trọng, phải giữ gìn nhan sắc, đi ngủ sớm thui! 😀
Chúc ngủ ngon! (nhạc của ct chúc ngủ ngon hay kinh khủng!)

Blog Y!360

Nếu tự nhiên một ngày nào đó phải đối mặt với một dòng chữ disk error, và tất cả dữ liệu trong đó, rất quan trọng! mất nó chả mất gì cả, nhưng … tiếc và rắc rối! đủ thứ rắc rối trên đời!
Mình cũng vậy, ko muốn có những khi tự mình nhủ rằng ôi trời mình chả ổn tí nào!? Dù rằng nó chả ảnh hưởng gì tới hoà bình thế giới, nhưng rắc rối! đủ thứ rắc rối trên đời!
Nhưng mọi thứ sẽ ko xấu mãi, tồi tệ mãi, đúng ko? Rồi sẽ hết disk error, hoặc là mình sẽ phải mua cái khác, hoặc là mình sẽ đc sửa cho hết hỏng! Vì sao nhất thiết mọi thứ phải hoàn hảo, phải mua về là dùng thật lâu, ko hỏng hóc gì!? Nó phải có lúc hư, để mình … tự nhiên có điều bực mình, tự nhiên dc quyền lấy cớ buồn bã, rồi tự nhiên cho mình cái quyền làm nũng, cái quyền đc đòi hỏi “anh phải đền bù cho em, vì … em đang buồn cái máy ipod bị hỏng!?”.
Rồi mọi thứ cũng ổn, rồi nó sẽ ổn! Và chuyện gì cũng có lý của nó, rồi nó sẽ ổn!
Điều quan trọng là ta tìm được một nơi để luôn giữ cho tâm hồn ta an lành, thanh thản, một nơi bí mật mà ko một vật sắc nhọn nào có thể làm tổn thương ta được, luôn luôn yên ổn, trở về sau giông bão, biết rằng ta vẫn có thể ấm áp và yên bình!
ngày trời rất gió, và rất lạnh, điều sung sướng nhất là được ngồi sau lưng người yêu, áo mưa thật to, ko cần quan tâm người ta đưa mình đi đâu, cứ ngồi như thế, nhìn ngắm mọi thứ hồng hồng, đỏ ửng lên nhờ ánh mặt trời xuyên qua vải áo mưa, ngắm chiếc vòng tay xanh lá tự nhiên biến thành xanh blue thẫm! Mọi điều thật yên ổn, như khi gió vẫn thổi, tin vào anh, tự nhiên sẽ yên ổn tất cả! Cám ơn anh!
PS: mình ích kỉ, dạo này ko cm cho ai cả, nhác quá rùi đó nghen!

Blog Y!360

Định sẽ off 1 tuần, dành thời gian nghỉ ngơi và nghĩ lại mọi thứ rắc rối đang càng ngày càng nhiều trong đầu. Nhưng rồi … Đâu ai là dc sống theo ý mình đâu, nhất là khi mình đang làm việc chung với nhiều nguời, ko thể nói tôi nghỉ đây, thía rồi nghỉ một mạch! 3 tuần liên tiếp, hôm nào cũng gần sáng mới ngủ, mắt lúc nào cũng lờ đờ, chả hiểu là mình lấy đâu ra sức lực nữa…? Mới uống một mớ thuốc, nhưng rồi bệnh cũ vẫn đâu vào đó, làm sao mà lành nổi kia chứ? Tự nhiên, thấy ghét chính mình! Vì sao ta lại ko thương ta kia chứ? Nhiều lúc chỉ ước gì mình có thể bỏ hết mọi thứ sang vai nguời khác, thảnh thơi mà nghỉ, lắm lúc cái cảm giác hay là cứ để mặc mọi chuyện rồi ra đâu thì ra?! Chỉ có thể nói là rất mệt, người ta đâu có thể giúp gì hơn, mà mình thi cũng đoán trước điều đó!
Sáng, ban gởi cho mình một mảnh giấy, ko hơn là một thông báo, chia tay!? Mình tự hỏi tới khi nào trong lòng bạn mới cảm thấy trái tim mình thật sự thuộc về một người, và có thể nắm tay người đó đi mãi… Mình sợ nhiều cảm xúc khiến bạn nhiều lúc ko gọi dc tên, nhiều lúc bối rối và để mọi thứ quấn bạn vào đó! Nhưng rồi lần này, mọi thứ như thế cũng tốt, mình cũng muốn bạn chọn con đường dễ dàng ấy, đôi khi tin vào trái tim cũng chưa đủ, phải làm những điều mình cho là đúng mới thật sự thấy vui dc!
Chiều, cảm giác dc một người che chở, có thể giận dỗi vô cớ, và có quyền mè nheo cái này cái khác. Tự nhiên mọi mệt mỏi tan biến trong chốc lát, quên hết mọi nhiệm vụ hay bài vở, mọi điều có thể nhẹ bẫng đi, chỉ cười và nói chuyện-ko-dính-tới-công-việc!
Tối, tự quyết định rằng mọi thứ cứ phải đi rồi tới, kệ! Mình đi ngủ đã! Và tình dậy vào lúc 1h sáng! Mọi điều tự nhiên thật rõ ràng, mình muốn làm thật tốt, làm mọi thứ thật tốt! Biết là mình sẽ ko bao giờ hoàn hảo, nhưng sẽ cố gắng khắc phục! Nếu điều gì cũng giỏi thì đâu còn là con người kia chứ? Ngày hôm nay, tốt hơn hôm qua một tí, và biết là mình đã nỗ lực, chỉ cần một chút may mắn nữa là đủ! Nào cố lên!
Trời mưa nữa rồi đó!