Trong cuộc sống,
Có 2 điều ko nên giữ, đó là sự thù hận và nỗi đau
Ai giữ sự thù hận, người đó sẽ mãi mãi ko bao giờ thanh thản. Nói cách khác, khi mình chấp nhận tha thứ cho ai đó, ko có nghĩa là mình lãng quên, đơn giản là cho chính mình cơ hội được suy nghĩ một cách khác, được trở lại là chính mình, nguyên vẹn và tinh khiết!
Còn nỗi đau, khó bỏ qua hơn, khó lãng quên hơn, nhưng lại thường làm cho con người ta mạnh mẽ hơn. Nhiều người sống với nỗi đau chứ ko bỏ nó đi, nên họ lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống của mình ko hạnh phúc, họ sống với nỗi đau ko chỉ trong tim, mà trong cả suy nghĩ, để rồi lúc nào cũng cảm thấy mình tổn thương …
Nhiều khi, người ta đứng ngoài hết mọi chuyện, tưởng như ko quan tâm, nhưng rồi bất chợt ta nhận ra, ai cũng khôn ngoan và giỏi giang, chỉ mình ta là khờ dại …
Nhưng ai bảo khờ dại là xấu? Đôi khi ngốc nghếch cũng là điều hay, nó làm cho mọi người ko ghen tức với điều mà ta có, còn ta, ta ngạc nhiên bằng lòng chấp nhận những gì thuộc về mình, ko so đo, tính toán, ko quá coi trọng những điều mà người khác nghĩ là quan trọng, người khác là người khác, còn ta … chỉ cần là ta là đủ!
Lang thang, ta đọc được từ một người ko lạ, nhưng cũng ko thân quen, tự nhiên thấy cuộc sống bất chợt đẹp trong cái ko hoàn hảo mà nó vốn có, của những điều lo toan, của những tiếng cằn nhằn, của những “bông hồng đắt tiền” ko bao giờ được tặng … Nhưng ta bất chợt cảm thấy, chỉ cần có được một cuộc sống đơn giản và ko hoàn hảo như thế, với ta là quá đủ!
Bạn hỏi, như thế nào là đủ?
Đủ là khi bạn cảm thấy mình ko còn đủ nhỏ nhen để ghen tức với thành công hay hạnh phúc của người khác, đủ là khi trái tim bạn quá hạnh phúc với những điều bình dị quanh mình, hạnh phúc tới nỗi ko thèm quan tâm có ai đang hạnh phúc hơn mình hay ko, đủ là khi bạn thức dậy vào sớm mai, và nhận ra quanh ta còn biết bao điều để làm, để nghĩ, hơn là nghĩ về những chuyện của ngày hôm qua …
Đôi khi, ta muốn mình thôi triết lí, vì những điều nói ra cũng chẳng phải lời vàng ý đẹp. Nhưng tự nhiên viết ta, để nhận được 1 dòng cm của bạn, của anh, của ai đó quen và ko quen … tự nhiên thấy vui vì đôi khi, có những ánh mắt vẫn dõi theo ta, lo lắng và ko lo lắng, quan tâm và ko quan tâm, nhưng luôn mỉm cười khi biết, ta vẫn bình an!
Ta có và ta ko có
Ta làm được và ta ko làm được
Ta hơn ai và ta ko hơn ai
…
một ngày kia sẽ ko còn nhiều ám ảnh như ta đã từng bị ám ảnh nữa
….
đơn giản, ta biết mình có nhiều hơn ko có
mình làm được nhiều hơn mình ko làm được
mình hơn ai nhiều hơn mình ko hơn ai
…
vì ta ko phải là vật để có thể bỏ lên cân, và so sánh, và biết …
phải ko ta?
Blog Y!360
Blog Y!360
kỉ niệm

Mình mừng là những ngày qua mình đã tìm kiếm đủ những kỉ niệm vui!
Hạnh phúc vì những lúc được ngồi một góc, ngắm nhìn những nguời dễ thương mà mình yêu quý đi qua đi lại, nói chuyện cười đùa …
Hạnh phúc mỗi tối được nằm bên những người xa lạ mà vẫn thấy ấm áp, và thức dậy vào buổi sáng cảm giác như đang ở nhà …
Hạnh phúc nghẹt thở những lúc cảm thấy bàn tay lạnh của mình nằm trong tay ai kia và ấm áp …
Hạnh phúc trong ánh mắt trân trọng và yêu thương của mọi người …
Hạnh phúc khi được nghe gọi tiếng chị Ann thân thương của những đứa em …
Hạnh phúc trong những lời trêu đùa í ới, những lúc nhận được thư angel, mortal …
Hạnh phúc … trong cảm giác hạnh phúc của mình!
Tất cả trôi qua rồi, còn phía trước là rất nhiều kỉ niệm nữa … vui có buồn có … nhưng mình biết, cách duy nhất đề vui nhiều hơn buồn là dang tay đón nhận, khi mình chấp nhận bản thân, chấp nhận những điều sẽ đến, cuộc sống sẽ đơn giản và dễ chịu!
Còn một chặng đường dài, rất dài … vi cuộc sống là một hành trình ko có đích đến, chỉ đi và nhận, và cho thật nhiều, phải ko tôi?
behind blue eyes
Mình ghét nhạc rock, vì mỗi khi nghe, cảm giác mọi thứ dồn nén vào lòng càng chặt hơn, ko bùng nổ ra được, cảm giác nghẹn lại đến chẹt vào tim, và rồi ta cảm giác mình đuối dần, đuối dần trước lí lẽ của bản thân … nhưng rồi vẫn nghe, đôi khi, ko cưỡng lại được những điều điên khùng mà mình vẫn muốn đôi khi …
Nếu phải chọn một đoạn đề thích nhất thì mình sẽ chọn đoạn e ay a ở giữa bài, đoạn ko có lời, và giữa những tiếng nhạc thùm thụp của trống và dập sắt, những tiếng ây ay nghe nhẹ nhõm như trút bỏ … hoặc có thể thik chỉ vì thích!
Nếu phải chọn một đoạn đề cảm thấy hay nhất thì mình sẽ chọn đoạn mở đầu … no one knows … uh, đừng tưởng rằng ai đó ko biết, ai đó biết tất cả!!! nhưng cảm giác phải chăng là điều duy nhất mà con người ko chia sẻ được! Tôi chỉ có thể cảm thấy điều đó, từ trái tim và những gì tôi trải qua, làm sao anh biết đề chia sẻ … cho dù anh có hiểu tôi bao nhiêu đi chăng nữa … cho dù chúng ta đôi lúc là một hoặc ít hơn một đi chăng nữa …
but my dream … all empty! Nếu có một điều gì đáng trân trọng nhất cuộc đời này phải kể đến những giấc mơ … giấc mơ khiến con người trở nên vĩ đại, trở nên khác biệt và làm chủ vạn vật, giấc mơ biến những người xấu thành người tốt, những người tốt trở thành thánh nhân … và thật đáng sợ nếu một ngày nhìn lại ta nhận ra mình ko hề khao khát, ko hề mơ ước … thật đáng sợ khi my dreams all empty!
Nghe và trốn trong những dòng nhạc là cách tốt nhất đề quên, những gì đang xảy ra, và nghỉ đề rồi bước đi vững tin hơn, đúng đẵn hơn!
tự nhủ lòng, ngày mai sẽ tới, và ta sẽ dũng cảm đối mặt, hơn là trốn tránh …
chỉ bây giờ, ko muốn rời xa …
quá nhiều …
và quá ít …
đôi khi, đúng hay sai còn tùy thuộc đối tượng sau … là ai!?
Take it easy!
CHÚC MỌI NGƯỜI TUẦN MỚI VUI VẺ!!!
Còi nghĩ …

Đôi lúc mình tự nhận thấy mình nghĩ quá nhiều, quá nhiều cho một con bé ko có nhiều năng lượng như mình … nhưng nghĩ tự nó là một chuyện ko thể bắt đừng, ko thể bắt tiếp tục … đôi lúc có ai đó mệt mỏi, mệt mỏi tới mức ko nghĩ nữa, ko muốn nghĩ nữa!!!
Đôi lúc, còi ngĩ, mình phải chạy trốn, chạy đi tới một nới nào đó, đề nghĩ … về tất cả, đề quên và đề ko bị cuốn đi quá nhanh, nhanh tới mức ko kiểm soát được con đường mình đang đi …
Uh, còi ko sợ mình lựa chọn sai, còi sợ mình đi sai, vì lựa chọn đơn giản là khoảng khắc, ta ko sống bằng khoảng khắc, ta sống bằng những điều ta có và ko có sau khoảnh khắc đó …
Không hiểu sao dạo này mình sống rất vội … vội làm, vội nghĩ, vội quyết định … đôi khi sự vội vã cũng tốt, cuốn mình đi và ko chậm chạp bò đi với những suy nghĩ vẩn vơ, vớ vẩn … Nhưng vội cũng sợ, sợ sẽ vấp té, sợ ko đứng dậy nổi, sợ rủi ro … dù biết là có những điều sẽ ko tránh được
Nhìn quanh đi, mọi người đang vận động, ta lớn rồi, ta cũng nhận ra điều đó!!! Có đôi khi tự dưng thấy mình lẩm nhẩm ” … đủ lớn đề mong bé lại ” đôi khi, ta nhận ra mình ngẩn ngơ, chỉ ngẩn ngơ ko nghĩ gì … chợt nhận ra, mình vĩ đại và nhỏ bé … ko hiểu sao, tự thấy mình bật cười khi thấy cậu bạn luôn gọi mình là Alan vĩ đại …. và Alexandre super stupid!
Bọn nhỏ (từ lúc nào đó mình đã lớn, đủ lớn đề gọi tụi nó là bọn nhỏ!) làm mình thấy tiếc, dù cuộc sống của mình đã gần như hoàn hảo, gần như đạt được, và thử làm được tất cả những gì mình muốn, kết quả ko hề tệ! nhưng vẫn tiếc, … khó hiểu!
Đôi khi mình cũng phải chạy trốn, như thời gian vừa rồi, nói như những gì người ta hay nói mấy ngày gần đây, vesak 2008 với thiền tịnh, với những điều ta biết và ko biết về “ngã”, … những khi phải dừng lại ” đề sống chậm”, như người ta thường phải đọc “cà phê chiều thứ bảy” đề tỉnh táo ngay cả khi ko uống cà phê trước những điều đang và sẽ đến trong đời! Đôi khi lựa chọn ko phải tất cả, nhưng cũng rất khó khăn … hoặc là người ta tưởng là nó khó khăn ….
Đang là 2h sáng, và đang nghe behind blue eyes! Người ta là thế, luôn nghĩ rằng người khác ko biết! người khác biết đấy! ít nhất biết rằng, đôi khi ai đó có thể buồn, có thể xấu xa, nhưng họ cũng có những lúc tốt lắm!
Ngủ thôi!
I want to sleep! Do not disturb! 😀
Đại ca muốn ngủ, đừng có phá, biến! (sặc! lũ nhỏ! nhớ!)
Ngày không anh và ngày có anh

Ngày không anh, em một mình đi về trên con đường dài hun hút. Ngày có anh, em vẫn một mình trên con đường quen thuộc này, chỉ khác là bước chân và con đường em đi không còn vô định nữa. Bước chân dường như nhanh hơn, hối hả hơn, vững chãi hơn vì biết cuối đường này có anh đợi em.
Ngày không anh, em tự mình xoay xở mọi việc. Ngày có anh, em vẫn tự tay làm tất cả, chỉ khác là luôn có lời góp ý và hướng dẫn của anh.
Ngày không anh, em suy nghĩ thật nhiều, ngày có anh trong vô vàn suy nghĩ ấy luôn có anh.
Ngày không anh, em mãi lang thang một mình. Ngày có anh, em vẫn giữ thói quen lang thang này, chỉ khác là anh luôn căn dặn, đi đường cẩn thận và về sớm em nhé.
Ngày không anh, em ngập tràn trong vô vàn trong nỗi nhớ không tên. Ngày có anh, nỗi nhớ chỉ riêng anh.
Ngày không anh, em khóc, dụi đầu vào gối để vỗ về giấc ngủ. Ngày có anh em vẫn khóc, vẫn dụi đầu vào gối, chỉ khác là anh luôn vỗ về, nín đi em.
Ngày không anh em lo toan 1 mình, ngày có anh em được nghe anh nói, hãy để anh lo toan cùng em nhé.
Ngày không anh, em chơi vơi, vô định mỗi khi thất bại trong cuộc sống. Ngày có anh, mỗi khi em thất bại luôn có anh an ủi, động viên, cố lên em nhé, anh luôn bên em.
Ngày không anh em cười 1 mình khi vui, ngày có anh niềm vui ấy được nhân đôi.
Ngày không anh, sau giờ tan sở em về nhà ngay và nằm lười. Ngày có anh, em vẫn nằm lười như thế, chỉ khác là anh luôn hỏi, em đang làm gì đó ?
Ngày không anh, em không biết làm gì cho hết thời gian rỗi. Ngày có anh, bao nhiêu thời gian dành cho anh em vẫn thấy không đủ.
Ngày không anh, em thức dậy không biết hôm nay sẽ thế nào. Ngày có anh, em biết lại 1 ngày nữa ngập tràn tiếng cười ngay khi vừa thức dậy.
Ngày không anh, em co ro lạnh trong manh áo mỏng. Ngày có anh, em ấm hơn tất thảy vì anh luôn bên em.
Ngày không anh, mình em với bancông, với gió, với trăng và đêm. Ngày có anh, cũng bancông ấy, ngọn gió ấy, ánh trăng ấy, màn đêm ấy nhưng có em và có anh.
Ngày không anh, em tự hỏi TY có dành cho em? Ngày có anh, em biết hạnh phúc đang mỉm cười với em, và biết TY có màu thủy chung đợi chờ, màu nỗi nhớ, màu hi vọng và luôn có màu hạnh phúc.
Ngày không anh, em chỉ có ngày không anh. Ngày có anh, em có cả ngày không anh và ngày có anh.
Nguồn: link here