Blog Y!360

Mở màn tuần mới nào …

Đầu tiên là chúc ai đang đọc bài này một tuần mới làm việc hiệu quả, nhiều niềm vui, ít nỗi buồn và có nhiều sức khỏe!!! (tuần rồi nhiều người phải relax vì xì trét quá đó nhen)

Tuần này horoscope nói rằng: (bí mật ^^)
176.gif176.gif176.gif

Điều ước của tuần này là: có 35k để mua 1 bó hồng vàng ^^ (tuần này metro giảm giá hoa 10% đó pà con, hoa đẹp long lanh!)

Mục tiêu của tuần là: giải quyết hết đống bài vở chồng chất ngày càng chất chồng

Cuộc sống ngắn ngủi và nhiều thử thách lắm bạn à, hãy sống mạnh mẽ, cố gắng hết sức và tận hưởng nó!
Bạn của còi cho còi 1 câu rất hay: hãy yêu những gì bạn làm, bạn sẽ hạnh phúc ^^
Chúc mọi người 1 tuần mới vui vẻ và như ý!

Blog Y!360

Mới vui được một chút, đã phải nghe tin buồn …

Vẫn biết sự đánh giá nào cũng chỉ là tương đối mà thôi. Đâu thể đánh giá ai đó qua điểm số, cũng đâu thể đánh giá qua những việc họ làm được, bởi đâu có ai làm điều gì là thành công ngay, nhưng ko thành công đâu phải rằng họ đã ko bỏ nhiều sức lực!

Cảm giác mình thật bất lực, ko thể làm gì, ko thể giúp gì, chỉ có thể ngồi nói những lời sáo rỗng ko có ích gì …

Mình đã từng nghĩ cuộc sống công bằng khi những gì mình có được, đạt được luôn có chỗ để điền vào trong những form học bổng, trong những CV xin việc đẹp … nhưng hôm nay hiểu ra, mình may mắn hơn nhiều người lắm, bởi có những người cũng cố gắng thật nhiều … nhưng ko có những dòng CV đẹp chỉ đơn giản vì họ kém may mắn hơn, ko phải là kém hơn …

Đôi khi mình ghét sự phù phiếm của những dòng điểm số, những điều mà người ta nói về nhau, khen tặng nhau … nói đâu có nghĩa rằng người ta làm được đâu!!!

Những chuyện xảy ra xung quanh, mình thấy vô lí, thấy thương, nhưng lại ko thể làm gì được… chẳng phải những lời nói này thật vô nghĩa hay sao???

Cảm nhận lúc này y như hồi đi trại năm ngoái, “anh em” sao nghe thân quen … mỗi đứa mỗi cảnh, mỗi vấn đề, mỗi mục tiêu riêng, nhưng trong lòng nhau, luôn có điểm chung là coi nhau như anh em … Đâu phải điều gì cũng đem ra so đo lợi hay hại, lợi nhiều hay lợi ít … giống như tình anh em mà mình có được!!!


Nhưng h thì làm sao …
Tưởng rằng điều gì đó là một vinh dự, một niềm vui, h người được người ko …
Không phải là điều gì to tát, mình có thể nói là mình ko cần, ko muốn … bởi vì nó ko còn đại diện cho niềm vui nữa!!!
Tưởng rằng như mọi khi, rồi mọi điều rủi sẽ đi qua … Nhưng lần này thì ko qua, h em làm sao???
Muốn mai ko tới, muốn ko có chuyện gì xảy ra, muốn dừng lại, muốn bất chợt ngày mai một phép màu xảy ra … mình ko muốn … ko ai muốn cả …

….
Bất công!!!

Blog Y!360

Có phải mùa gió lạnh về thì con người ta trở nên lãng mạn hơn?
Tự nhiên tâm trạng u tối như có nắng tràn về, rực rỡ, vui tươi lạ lùng!
Đôi khi con người ta thật lạ, có thể chợt buồn, chợt vui mà ko cần có lí do …
Giống như đôi khi tình yêu cũng thật lạ, chợt yêu đó, rồi ko yêu đó … đôi khi cũng ko cần lí do!
Bởi vì giống như người ta sống ở trên đời, có thể ko cần lí do cho một việc gì đó, chỉ là muốn làm – ko có lí do!!!
Bởi vì em không muốn trả lời vì sao, vì sao??? hay vì em không có lí do, em cũng ko biết nữa …
Hay như người ta nói, yêu là cảm giác tìm được cái gì thuộc về mình, mình nâng niu nó, yêu chiều nó — mà ko cần lí do!
Em thử một cuộc sống mà e tưởng e ko thể trải qua…
Thử một mình đi lang thang dọc con đường thân quen – mà hàng ngày em vẫn đi – thử nghe gió thì thào gì đó em ko rõ – thử ngửi mùi muối và cảm thấy thơm của không khí, của mùi biển lạ lùng – thử ngắm nhìn những thứ thân quen bằng đôi mắt lạ lẫm … Bất chợt nhận ra cuộc sống nào cũng có niềm vui riêng – đâu cần ta phải băn khoăn những lựa chọn – chỉ cần chiều cảm xúc một chút – đâu mất gì đâu phải ko?
Thử nghe bài hát mà e đã nghĩ mình ko nghe – hóa ra nó cũng hay đó chứ, có ai đó cưng chiều nó, chau chuốt cho nó từng phím nhạc, từng lời hát … hẳn ai đó đã có cảm xúc giống em bây giờ …
Thử trò chuyện và để cảm xúc bay xa hơn, đôi khi ta ko biết những mảnh ghép của ta ở ngay bên ta mà ta ko nhận ra …

Em yên bình trong chiếc kén của mình, với chăn ấm xung quanh, vòng tay gia đình an toàn, giữ cho em không lạnh giá đôi tay, ko cảm thấy sợ hãi trong tim, và ko u tối …
Em thấy mình đơn giản và nhẹ nhõm …
Dù em không hiểu tại sao???

Đôi khi đừng hỏi mình tại sao, tại sao???
Vì ko có lí do gì cả!!!

Blog Y!360

Mấy hôm ni lại quay về khổ sở với cái suy nghĩ iu – ko iu!
Ko phải là tự dưng lại tính tới chiện tình iu tình báo, mà là vì …
Hình như ai cũng ko thik tính cách của mình thì phải???
Người mình iu mến cũng ko thik, hay là vì mình iu quý họ nhiều quá nên họ ko thèm iu quý lại mình?
Người mình ko iu mến thì lại càng ko thik mình, hay là vì mình ghét nhiều người quá?
Người ko quen thì thik nói xấu mình!
Người có quen thì coi như ko quen!

ko hiểu gì cả!

Nhiều khi chính mình cũng ko hiểu sao mình lại may mắn đến thế, vẫn còn có thể survive tới tận bi giờ, vẫn còn có thể tự tin mà tiến tới, tràn trề hy vọng vào tương lai, chỉ hơi bùn vì ko được nhiều người iu mến mà thôi!

Đôi khi mình chả hiểu cái gì là tốt, cái gì là xấu, chả hiểu phải làm thế nào để ai cũng vui vẻ, ít nhất là vui vẻ khi bên mình!
Giúp hết sức!
Mong điều tốt tới cho mọi người!
Thật lòng!
Thật thà!

Hình như tất cả đều ko phải là vấn đề!
Vấn đề là ở chỗ tự nhiên người ta ko thik mình mà thôi!?

Mình chẳng hiểu, chẳng hiểu, chẳng hiểu, chẳng hiểu phải sống thế nào thì mới dc gọi là người tốt cả!!!!!!!!!!
…………………………………..mất phương hướng……………………..

Blog Y!360

Qua mà, mọi thứ đang trôi đi và sẽ trôi đi hết, mình sẽ ko có gì phải lo hết!
Mục tiêu là gì? …
Vậy thì cứ đó mà đi tới, có chi phải quan tâm tới những điều khác!
Tình yêu là gì ư? Là những lúc ta đi bên ai đó mà ko cảm thấy mình đang hạnh phúc? hay là những khi mà ta ko thể tìm thấy sự sẻ chia? Hay khi ta cũng cảm thấy trống trải, mệt mỏi và nhận ra ta ko thể dựa vào ai, mà chỉ có thể một mình đi qua cơn bão!?
Ba nói đúng, mình chưa từng trải qua một cơn bão thực sự đâu, nên đừng nghĩ những ngọn gió nhẹ thoáng qua kia là cơn bão to … Mình phải tập để đương đầu với những điều còn làm mình tổn thương nhiều hơn thế!
Sao đôi khi có những thứ ko sắc như dao mà vẫn làm ta đau đớn đến lạ vậy? sự thật và những điều ta biết phải chăng cũng có lưỡi bén như dao?
Mình có đủ can đảm ko? ko hẳn! Nhưng mình phải đi qua, bởi vì đây đâu phải trạm dừng! Chỉ là phải thôi, chứ ko phải là can đảm đâu!