A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Có lẽ em và rất nhiều cô gái khác đã lớn lên trong những giấc mơ cổ tích. Cổ tích về chàng hoàng tử sẽ cứu được công chúa và họ sống hạnh phúc mãi mãi. Những năm tháng tuổi 15 mộng mơ, các cô thiếu nữ dựa vào cửa sổ ngắm trời mưa và mơ mộng về một đám cưới được tổ chức ở cung điện bảy ngày bảy đêm, mình sẽ mặc chiếc váy dài trắng muốt, được là đội trên đầu vòng hoa đẹp nhất, là cô dâu xinh xắn nhất và cưới người yêu mình nhất …
Giấc mơ ấy quá đẹp, đẹp đến mức chẳng ai nỡ bảo rằng nó sẽ ko bao giờ thành hiện thực. Rằng cuộc sống hôn nhân có thể không phải là hạnh phúc mãi mãi. Rằng cuộc sống luôn luôn quá khắc nghiệt đến phũ phàng, ngay cả ở những thời điểm đẹp nhất như một đám cưới. Rằng có thể người ta cưới mình ko phải bởi vì người ta yêu mình nhất. Rằng đôi khi hoàng tử chẳng thể cứu công chúa mà chỉ có thể im lặng đứng nhìn công chúa đi vào lễ đường cùng hoàng tử khác. Rằng nhà vua có thể phản đối, rằng công chúa sẽ phải rời xa mẹ cha và sống cuộc đời làm dâu chẳng thể cười cũng chẳng thể than. Rằng đôi khi hoàng tử cũng có thể một mai thức dậy thì yêu một công chúa khác, dù có xấu xí hơn, kém tài giỏi hơn mình thì vẫn được yêu thương nhiều hơn mình …

Và rồi các cô gái ở tuổi 28, 29 vội vàng đi lấy chồng để khỏi ế, vội vàng chia tay tình đầu hay tình cuối, đến với người mình không yêu hết lòng nhưng phù hợp với mình nhất. Và rồi nhắm mắt đưa chân mặc kệ thế gian nói gì, cứ quanh quẩn chung tình hay dứt tình, cứ buồn cứ vui và cứ tự hỏi vì sao cuộc sống không hề như giấc mơ thuở nào …

Em – cô gái đã không còn xuân. Không phải bởi vì em không còn mơ mộng như cái tuổi đôi mươi còn thơ ngây, mà bởi vì em đã bắt đầu nhìn thấy nếp già của cha mẹ, đã thấy mình chạnh lòng khi thấy lá rơi, đã thấu hiểu những nỗi niềm của tiền bạc, đã biết hạnh phúc khi được đứng sau lưng người đàn ông mình yêu, đã thôi không còn quay cuồng với váy áo, đã biết khóc mỗi khi xem một đoạn phim và thấy thân phận bèo bọt của đàn bà …

Nhưng em vẫn nghĩ mình may mắn. May mắn vì em được yêu anh, và được anh yêu, không phải lo lắng rằng mình sẽ phải nhắm mắt lấy một con người nào đó mà em chưa từng thấy mặt trên đời. May mắn vì cha mẹ hai bên không phản đối, vì tình yêu của mình yên ả và chân thật, không vì tiền, không vì chức vụ, không vì bất kì danh lợi nào. May mắn vì gặp được một chàng trai tốt, không làm cho cuộc đời của em trở nên bỏ đi, cũng ko làm em phải lo lắng suy nghĩ về người tốt kẻ xấu, không làm em ngại khi nghĩ đến những đứa trẻ con của em trong tương lai sẽ gánh chịu điều gì vì cha mẹ của chúng. May mắn vì dù không thể siêu xe rước dâu về nhà, hay đám cưới xa hoa ở bãi biển, thì chúng ta vẫn sẽ có một đám cưới tự nguyện, đầy tình yêu của hai con tim tự do. May mắn vì em có thể không hoàn hảo trở thành một cô con dâu không tì vết, thì em vẫn có niềm tin sẽ có được tình thương của ba má anh. May mắn vì dù có bao nhiêu khó khăn, em vẫn luôn tin rằng anh muốn cưới em làm vợ, không hề nản chí, không hề đổi ý…

Em bất chợt nhận ra, tình yêu mình có chính là cổ tích. Cổ tích của những điều rất thật. Cổ tích chính là khi người ta yêu nhau, và đến với nhau. Cổ tích không phải là không có khó khăn, mà dù có bao nhiêu khó khăn thì đôi lứa yêu nhau rồi sẽ vượt qua. Cổ tích là hai năm xa nhau mà lòng mình vẫn hướng về nhau. Cổ tích là anh ở đó vẫn chờ đợi em, tôn trọng em và giữ gìn cho em. Cổ tích là em vượt qua mọi cám dỗ, nhớ đến anh và sống thật tốt để chờ đợi ngày em có thể là của anh mãi mãi. Cổ tích là khi em tin mình có thể vượt qua mọi chuyện, tin ở anh vô điều kiện, và sẵn sàng chờ đợi đến bất kì lúc nào.

Và em biết cuộc sống là một chuỗi ngày đấu tranh rất mệt mỏi, sau đám cưới sẽ là cuộc sống vợ chồng rất nhiều mâu thuẫn, sau đó sẽ là công việc vs gia đình, là khi cha mẹ hai bên già yếu cần chăm sóc, sau đó là con cái lớn và những nỗi lo không bao giờ dứt … Nhưng em luôn thấy lòng mình bình yên, chỉ cần có anh bên em, em sẵn sàng đi con đường mệt mỏi đó, không hối hận, không quay đầu lại và luôn cố gắng. Không phải bởi vì em tin mình là siêu nhân, mà em tin anh sẽ không bao giờ để em phải khổ. Không phải bởi vì em tin mọi chuyện sẽ tốt, mà em tin dù mọi chuyện có xấu đến bao nhiêu thì anh cũng sẽ chung vai gánh vác cùng em, sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng một mình. Và phải chăng con đường đó đẹp bởi vì mình bên nhau? Nhưng em thật sự chỉ muốn đi con đường chông gai đó cùng anh …

A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Kết thúc duyên nợ với Compiler sau 2 năm học, phải nói đây là một sự kiện. Sự kiện cho cái môn học khó khăn này, sự kiện khi mình vượt qua trong bao nhiêu là khổ sở, sự kiện khi thầy giáo là một thần tượng của mình …

Nếu phải viết một entry cho Compiler, chắc cũng sẽ có nhiều chuyện để nói. Nhưng thôi, tua thật nhanh tới cái ngày trọng đại hôm nay khi mà điểm cuối cùng của Compiler được chính thức công bố … Buồn vui đúng là lẫn lộn!

Muốn viết một entry, ko phải cho Compiler, mà cho chính mình.

Nếu chỉ là đậu Compiler, với một số người chắc chẳng có gì là khó khăn. Có 25/46 người đậu, quá bán, đỡ khổ sở hơn Cấu kiện bán dẫn nhiều! Nhưng mà mình chẳng vui gì với điểm đậu, với tất cả những gì đã trải qua, mình mong mỏi nhiều hơn thế! Có điều mọi thứ bỗng nhiên tan biến, bao ưu tư phiền não cả đêm ngồi tự trách mình, chỉ cần một lời nói của anh, một chút sẻ chia như lời anh hứa “lúc em buồn anh sẽ làm em vui” …

Mình chẳng cần gì nữa, chẳng cần danh hiệu, chẳng cần điểm số, chẳng cần cả những tháng năm rong ruổi trời Âu, bất chợt hiểu ra vì sao chỉ cần làm vợ làm mẹ đã làm nhiều người hạnh phúc đến thế.

Làm sao ko hạnh phúc khi bên cạnh mình là một người đàn ông biết sẻ chia, một người đàn ông nâng niu và coi hạnh phúc của mình là tất cả, là người đàn ông rộng lượng dang tay ngay cả khi mình ko có gì hết!

Ngẫm lại bộ phim Phượng hoàng lửa mới coi xong tối nay, cô gái ấy tiểu thư nhà giàu vụng về và đầy những suy nghĩ thiển cận, nhưng rồi khi yêu, người ta chỉ nhìn thấy “ngón chân lúc ngủ cựa quậy dễ thương” mà ko hề để ý đến việc cô ta để mình ăn mì tôm đến đau cái dạ dày.

Bao nhiêu năm mình đã viết vào nhật kí “chỉ có học mới khiến người ta hạnh phúc”, và mình đã luôn như vậy, buồn vì ko có bạn bè bên cạnh hiểu mình —> học bài, buồn vì ba mẹ ko chiều mình —> học bài, buồn vì ko đủ giỏi giang như ba mẹ muốn —> học bài, buồn vì ko xinh đẹp —> học bài … Nhưng bây giờ, khi buồn, mình ko cần học bài nữa, cũng ko cần viết nhật kí thui thủi một mình, bởi vì mình đã có anh làm mình vui!

Niềm vui ấy lớn đến nỗi chỉ cần anh bên cạnh, mây đen hay khó khăn cũng bỗng tan biến. Niềm vui ấy lớn đến nỗi mình có thể ko cần gì mà thức suốt đêm học bài. Niềm vui ấy ko đong đếm, ko so sánh với bất kì thứ gì được. Chỉ biết là vui, chỉ biết là hạnh phúc. Chỉ biết là tự nhiên đầu nhẹ bẫng và cảm giác dù có phải ở nhà để anh có sự nghiệp của anh, mình cũng cam lòng …

Bởi vì đó là hạnh phúc, hạnh phúc ko thể đánh đổi bằng bất cứ điều gì, bất cứ thành công nào …

Con đường em đã chọn em vẫn chưa hề biết sẽ đến đâu, nhưng em biết chắc em sẽ đi cùng anh …

A&S, Blogging

Lại một mùa valentine nữa mình không ở bên nhau anh nhỉ? Nói cho cảm thấy dài, chứ cũng chỉ mới 2 mùa chứ mấy, và dù ko ở bên nhau, mình cũng chẳng xa nhau bao giờ anh nhỉ?

Valentine chẳng phải sự kiện gì đặc biệt, hoặc cũng có thể càng già các ngày tháng càng làm em chẳng cảm thấy đặc biệt nữa, ko háo hức, ko chờ đợi … Em chỉ háo hức nghĩ xem anh có nhớ không, anh có nghĩ đến em không? Thật là ngốc nghếch anh nhỉ? Vì anh của em có bao giờ quên, dù là bận rộn, dù là đi đâu, lúc nào anh cũng chu đáo và thương em nhiều như thế!

Vì vậy có đôi lần cãi nhau, trong cơn giận dỗi em cũng nghĩ chẳng cần anh nữa, nhưng rồi nghĩ vừa thoáng qua là đã ko thể chịu nổi rồi! Em tự bảo, ko, em cần anh lắm, cần anh, yêu anh và muốn ở bên anh mãi mãi!

Valentine cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt, khi mà mỗi ngày mình yêu nhau vốn đã là một ngày đặc biệt rồi. Tình yêu của chúng mình có lúc vui, lúc buồn, lúc giận hờn và lúc thăng hoa, nhưng mỗi ngày đều là tràn ngập những kỉ niệm, là những tin nhắn anh gởi cho em mỗi ngày – dù tất cả đàn ông trên thế giới đều quên hay khó chịu, anh vẫn luôn dành điều đó cho em, dù em có nói nó nhàm chán, thì anh vẫn gởi cho em tin nhắn yêu thương mỗi ngày … Để rồi anh biết không, đôi lúc trong cơn giận hờn, em chỉ nhìn những tin nhắn đó và biết tất cả mọi bất đồng đều vô nghĩa, thậm chí cuộc sống này sẽ vô nghĩa, nếu em chẳng có anh!

Em chẳng nói quá đâu, và cũng ko nói cho ngày Valentine này, bởi vì tình yêu đâu phải có 1 ngày, 1 món quà trao vội cho nhau, hay những gì đong đếm được. Tình yêu – với em là cảm giác hạnh phúc, hạnh phúc đến từ những điều bình dị mà chỉ trái tim mới cảm nhận được, bởi những tin nhắn yêu thương, bởi những thói quen và cả những điều anh thay đổi vì em, để em biết nếu một ngày cả thế giới quay lưng lại với em, em vẫn có anh ở bên cạnh!

Tin, yêu và mơ ước được cùng nhau đi trên con đường dài phía trước, mình biết rất nhiều khó khăn đang chờ đợi. Anh và em đều mơ ước rất giản dị, và đều chăm chỉ cố gắng, dù em có nói gì, dù đôi lúc em không dịu dàng như anh mong đợi, dù em rất khó tính … em chỉ muốn anh biết rằng: Em đã, đang và luôn tin tưởng anh. Tin tưởng trao cho anh con tim này, và luôn tin chúng mình sẽ hạnh phúc!

Hãy để một mùa Valentine xa nhau trở thành một kỉ niệm đẹp, để khi chúng mình được ở bên nhau, chúng mình sẽ luôn trân trọng hạnh phúc đó, anh nhé!

Em thương, yêu và nhớ anh rất nhiều! :* (hug)

Em của anh