Gởi lại cho người

(*) phỏng theo “Cuộc phiêu lưu của người Mông trên phố”

Mình đã định viết về cuộc sống ở nước ngoài từ lâu, từ khi đọc những bài viết kể rằng cuộc đời của những người con xa xứ là những nỗi khổ, tủi nhục ở xứ người. Hôm nay, có thời gian ngồi đọc bài “cuộc phiêu lưu của người Mông trên phố”, trong đó có đoạn “họ rất giống những người Việt Nam rời  quê hương mình đi xuất khẩu lao động tại một quốc gia xa lạ ở Trung Đông hay Đông Á. Họ đối mặt với đầy nguy cơ: bất đồng ngôn ngữ, bất đồng văn hóa, họ dễ bị lừa, dễ bị bóc lột, thậm chí gặp nguy hiểm về thân thể.” Bất chợt hiển hiện ra trước mắt ánh mắt ái ngại của bạn bè mỗi khi mình về tết, và tưởng tượng ra ánh mắt ái ngại của bạn bè bố mẹ hai bên mỗi khi nhắc tới mình ở một chốn xa xăm nào đó.

Mình biết cuộc sống dưới góc nhìn của mình là một cái nhìn phiến diện, nhưng mình cũng chỉ mong cung cấp một cái nhìn khác về cuộc sống ở nước ngoài, không phải để giãi bày, mà để mọi người biết và hiểu, (và nếu có ý định đi nước ngoài) thì sẽ có một định hướng, và sự chuẩn bị  phù hợp.

Trước hết phải nói rõ, mình ko phải đi nước ngoài theo dạng lao động, nhờ vậy, mình có những lợi thế nhất định. Mình đã học tập ở Hà Lan 2 năm trong một chương trình thạc sĩ. Sau đó, mình tiếp tục học lên tiến sĩ tại Hà Lan trong 4 năm. Môi trường làm việc của mình là môi trường giáo dục , mình được gọi là Highly skilled immigrant (tạm dịch lao động có trình độ cao), mình đi làm, có lương hàng tháng, mỗi năm được 2 đợt thưởng, có tầm hơn 20 ngày nghỉ phép, có bảo hiểm xã hội, bảo hiểm sức khỏe và được “bảo vệ” bởi thầy/sếp, trường/công ty, và sở cư trú, đồng thời cũng được cung cấp nhiều thông tin để hòa nhập được với cuộc sống ở Hà Lan bởi đồng nghiệp, bạn bè người Việt cũng như người nước ngoài/người Hà Lan. Mình giao tiếp tiếng Anh thành thạo hàng ngày, do đó ngoại trừ thời gian đầu thì hiện tại mình ko gặp vấn đề về ngôn ngữ. Khi gặp vấn đề cần giải quyết, mình hỏi và được hướng dẫn tận tình, đủ để không để vấn đề tồn tại hay gây khó khăn cho cuộc sống của mình. Nói như vậy để thấy là mình gặp may mắn đủ để thích cuộc sống ở nước ngoài, được tạo điều kiện nhiều hơn là gây khó dễ, và chưa gặp một sự cố nào quá nguy hiểm.

Vậy mình thích ở nước ngoài hay ko? Mình xin trả lời thành thật là không. Tại sao? Vì không có ai lại ko thích trở về nơi chôn rau cắt rốn của mình, nơi mình có thể hoàn toàn tự do giao tiếp bằng ngôn ngữ mà mình quen thuộc nhất, nơi có ông bà cha mẹ họ hàng thân thiết để khi ốm đau cũng như mỗi ngày có thể thấy sự ấm áp của người thân bên cạnh. Mình đồng cảm với sự lạc lõng của người Mông giữa phố phường Hà Nội, nhưng sự lạc lõng đó ko phải chỉ là của người Mông. Một người Đà Nẵng giữa phố phường Hà Nội cũng sẽ thấy lạc lõng vậy, cũng sẽ thèm ăn một tô bún mắm đúng kiểu Đà Nẵng – cho dù cũng sẽ kiếm được thôi nhưng vị nó vẫn ko thể giống như đang ở Trần Kế Xương mà ăn tô bún mắm ấy. Cái nơi mà mình được sinh ra, gắn bó với nó suốt những năm tháng đầu đời, cho dù nó có nát như tương, có ko còn đáng sống nữa, thì vẫn là cái gì đó quá dỗi thân thiết và quý giá, lung linh như trong những giấc mơ khi nghĩ về. Mình gọi đó là tình yêu, mình ko muốn lí giải và cũng ko thể lí giải tại sao.

Nhưng nếu có cơ hội, liệu mình có trở về hay ko? Mình cũng thành thật trả lời là không. Nghe mâu thuẫn nhỉ! Bởi vì mình quan niệm thế này: trong cuộc sống, mỗi người phải tự lo được cho bản thân mình trước; nếu ai cũng lo được cho bản thân mình tốt, gia đình sẽ tốt, xã hội sẽ tốt, cuộc sống sẽ ko có vấn đề gì cả. Và lí do để mình ko trở về là vì thế. Mình ko thể tự sống tốt khi mình trở về quê hương mình. Nghe thì hơi đau lòng một tẹo, nhưng mà đó là sự thật.

Sự thật chính là mình ko thể chỉ dựa vào năng lực của bản thân, làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu khi mình ở Việt Nam. Không phải bởi vì mình ko có năng lực, mà năng lực đó ko đủ để được trả lương cho mình đủ sống. Nói vậy thì hơi mơ hồ, thế nào là đủ sống? Mình sẽ chỉ lấy ví dụ của bản thân ở Hà Lan, mình đang là nghiên cứu sinh, nhiệm vụ chính của mình là học tập để trở thành tiến sĩ, một khi mình học xong mình sẽ được cấp 1 cái bằng, vì vậy mình ko hẳn là đi làm để được trả lương, mục đích chính vẫn là đi học – nhưng vẫn nhận hàng tháng một khoản gọi là lương. Khoản lương đó ko cao nếu so với thu nhập hàng tháng của người dân Hà Lan, nói đơn giản là một cậu sinh viên mới tốt nghiệp thạc sỹ giống hệt mình cách đây 4 năm, khi bắt đầu đi làm cách đây 4 năm đã lương cao hơn mình, và bây giờ thì lương còn cao hơn mình nhiều, cộng thêm kinh nghiệm này nọ thì có thể đã lên làm trưởng nhóm gì gì đó. Nhưng mặc dù lương ko cao, hàng tháng 1/3 lương là đủ trả tiền nhà, 1/3 nữa là cho các khoản chi tiêu cá nhân (chưa kể nhà mình 1 người đi làm chi cho 2 người), còn lại có thể để dành, đi chơi, mua sắm tùy ý. Đối với mình, như vậy là đủ. Mình ko tham nhiều hơn, mình cũng ko mong nhiều hơn, vì cảm thấy nhu cầu căn bản của mình được đáp ứng. Mình nhờ vậy chỉ hàng ngày chăm chỉ đi làm, gặp khó khăn có thể than thở một chút, nhưng mà về căn bản là cảm thấy cuộc sống vừa đủ, có thể tập trung toàn lực cho công việc và ko phải suy nghĩ nghề tay trái, nghề chân phụ nào thêm. Bởi vì ko phải quá bận rộn, mình có thời gian để tái tạo sức lực, tận hưởng cuộc sống, và nghĩ/làm một số điều để trả lại cho cuộc sống.

Sự thật chính là mình ko thể cảm thấy bình yên khi sống ở Việt Nam. Khi ở nước ngoài, mình cảm thấy thèm đủ thứ, dù cùng 1 món nhưng vị ko thể nào bằng ở Việt Nam, nhưng khi về nhà mỗi dịp tết, mình cũng ko dám ăn món đó ở hàng quen thuộc ngày trước, vì ăn là đau bụng. Mình nghĩ đó là vấn đề thích nghi, nếu về hẳn ở VN, mình nghĩ mình sẽ quen thôi, sẽ ăn được thôi và sẽ thấy khoái khẩu lại thôi. Nhưng lợi hại sau đó thì còn phải bàn nhiều. Tình hình ung thư, dịch bệnh liên tục khiến mình cảm thấy sợ. Thật ra thì chẳng có gì đảm bảo rằng sống ở nước ngoài sẽ ko ung thư, bằng chứng là ở đây cũng đầy rẫy bệnh nhân ung thư đó thôi, chẳng qua là mình ko quen nhiều người bằng ở VN nên mình ko biết đấy thôi. Nhưng điều khác chính là nếu ở đây (nói dại) nếu ai đó bị ung thư, ít ra thì họ cũng ko phải lo đến tiền. Bảo hiểm sẽ chi trả những chi phí cần thiết. Hệ thống bệnh viện ở đây cũng ko quá tải đến mức 3-4 người 1 giường.  Và người đó sẽ ko phải lén lút trả thêm tiền cho bác sĩ để được chăm sóc đúng với mức họ cần được chăm sóc. Và họ chắc ko phải uống thuốc giả. Mình tin là trong thời gian nghỉ ốm, quỹ trợ cấp họ đóng sẽ chi đủ tiền để gia đình họ có thể tiếp tục sống đàng hoàng, không phải lệ thuộc vào ai và có thời gian để chăm sóc cho họ. Và công việc sẽ vẫn ở đó, sếp sẽ tạo điều kiện cho họ được làm việc khi họ khỏe lại. Đó chính là điều khiến cho con người cảm thấy bình yên. Không phải cứ đất nước hòa bình và ko có chiến tranh thì có thể bình yên. Bình yên chính là cảm giác trong nội tâm của mỗi người, khi biết rằng dù điều xấu nhất xảy ra, thì cũng ko có vấn đề gì quá đáng sợ. Bình yên chính là ko phải mở báo ra, đọc bản tin và nghĩ liệu khi nào thì điều đó xảy ra với mình, và nếu xảy ra thì mình phải làm sao. Bình yên chính là khiến cho mỗi người có thể ko lo lắng cuống lên mà bắt đầu tích lũy tiền bạc, làm mọi thứ để có tiền, rồi bán sức khỏe, bán lương tâm để có tiền. Bình yên là ko phải vội vã chạy ra đường, vì vội mà vượt đèn đỏ, vì vượt đèn đỏ mà tai nạn, và một người tai nạn thì cả nhà lại phải dắt díu nhau vào viện thăm nom. Bình yên chính là điều mấu chốt khiến người ta có thể sống đàng hoàng, hoàn toàn tập trung cho công việc, để có 8h vàng ngọc hiệu quả thay vì làm việc 20h/ngày nhưng hiệu suất chỉ đáng 2h.

Nhưng nói đi phải nói lại, để có được sự bình yên ấy, mình cũng phải trả một cái giá ko nhỏ. Mình ko thể lên trường và ngồi ngày này sang tháng nọ mà ko làm ra được kết quả gì. Áp lực công việc của mình là không hề nhỏ. Mỗi ngày là một thử thách, nhiều khi có những đợt phải làm nhiều, việc khó giải mãi ko ra, mình cũng căng thẳng mệt mỏi muốn bỏ cuộc và xin nghỉ cho rồi. Mình nhớ những tháng ngày nhẹ nhàng dễ dàng ở Việt Nam, khi công việc ko quá áp lực, vừa tầm với mình, mỗi ngày lên trường có thể chỉ là tổ chức một cái gì đó, hiếm khi bị kiểm tra xem mình làm đạt mức nào, và nhiều ngày chỉ là lên ăn uống nhậu nhẹt rồi về. Ngoài áp lực công việc, còn có sự lạc lõng, sự cô đơn khi ở xứ người. Khi vui khỏe thì ko sao, nhưng khi ốm đau, hay có việc, ko có người thân ở bên để nhờ vả. Khi sinh con đẻ cái, ko có cha mẹ ở bên để nhờ cậy. Đôi lúc, chỉ gặp một vài người bạn để thỏa long nói tiếng Việt cũng là một nhu cầu xa xỉ. Thế nên, nhiều khi người Việt ở nước ngoài tốt với nhau, vì họ cần nhau nhiều hơn khi ở VN là vậy. Không chỉ lúc ốm đau, việc hàng ngày cũng nhiều hơn, vì ko thể thích là chạy vù ra quán ăn. Hai vợ chồng mỗi ngày đều phải lo 3 bữa nếu muốn đảm bảo sức khỏe, nhà cửa quần áo mỗi tuần đều phải thu vén dọn dẹp giặt giũ, rồi còn đi chợ, con cái, quỹ thời gian chỉ có 24h mà bao nhiêu việc phải làm. Vì thế ai cũng phải cố gắng hiệu quả nhất có thể, những gì giản tiện được thì giản tiện, những gì rườm rà quá thì cũng phải cố gắng lược bớt. Không thể ngày nào cũng ra quán uống bia tới chiều tối, hay tụ tập bạn bè hết 2 ngày cuối tuần được. Mà thật ra nếu có thời gian thì cũng ko có tiền để chi cho những trò vô bổ đó. Vì hàng tháng ngoài tiền nhà, tiền ăn uống, còn phải chi trả rất nhiều khoản như thuế các loại, tiền đi lại, tiền bảo hiểm các loại. Những khoản tiền này là để đảm bảo cho mình khi sự cố xảy ra, thì cũng ko đảo lộn cuộc sống của những người xung quanh mình. Và vì nó ko hề nhỏ, yêu cầu cho công việc của mình cũng ko hề đơn giản. Đó chính là “tiền trao cháo múc”, cũng sòng phẳng thôi đúng ko?

Về căn bản, xã hội phương tây là xã hội song phẳng và vì thế cũng khá thoải mái. Ngược lại, xã hội phương đông là xã hội trọng tình nghĩa, vì thế mọi mối quan hệ cũng dựa trên nguyên tắc dung chữ “tình” để giải quyết, càng làm cho mọi thứ rắc rối hơn. Mình mà sống ở VN, chỉ riêng chuyện thăm hỏi, chăm sóc hàng ngày cũng thấy rất mệt mỏi. Ngày lễ tết chỉ riêng việc đi hết nhà này tới nhà nọ, hay chuyện thăm hỏi ốm đau từ trong nhà ngoài ngõ tới đồng nghiệp là cũng đã hết bao nhiêu thời gian. Mà việc thăm hỏi ấy lại ko giúp ích được gì về lợi ích, lại càng làm cho người ốm mệt hơn, nhà có việc mệt hơn thôi. Nhưng vì lễ nghĩa mà phải làm. Ai cũng chỉ làm để đẹp mặt mình,nhưng lại luôn cho rằng mình làm điều ấy là cho người khác hạnh phúc vui vẻ. Sự ngộ nhận trong lối sống và cư xử khiến cho cái tình bị mất giá nhiều,nhưng ko ai muốn đi ngược lại quy luật đó cả, và tất cả đều chấp nhận như vậy. Đôi khi mình cũng nghĩ việc ở xa bố mẹ là điều mình ko muốn. Nhưng ngược lại, việc ở xa bố mẹ làm cho mình ít va chạm với người lớn và có những mâu thuẫn về lối sống hơn. Nhờ vậy, mình có thể tự chủ được (và cũng phải tự lo) cuộc sống của mình, làm những điều mình cho là đúng, và có thể yêu thương bố mẹ hơn. Bố mẹ cũng ít có thời gian dành cho mình, nên những khi gặp thì đều rất vui vẻ và sẵn sàng chiều nhau hơn. Đối với mình, việc sống xa bố mẹ và được nuông chiều đôi khi cũng là một cảm xúc lạ chỉ khi đi xa mình mới cảm nhận được.

Cũng phải nhắc đến rằng sống ở nước ngoài là một trải nghiệm thú vị hay ko là tùy người. Có những người hợp với cách sống sòng phẳng và thoải mái đó, cũng có người thích lối sống truyền thống hơn. Người phương tây ko can thiệp quá sâu vào những lựa chọn mang tính cá nhân, và tôn trọng sự khác biệt. Nhưng cũng tùy cộng động mà mình được hòa nhập, sẽ có người này người kia. Nếu như sống ở một nước phương tây nhưng lỡ chọn sống trong một cộng đồng gồm nhiều châu Á (Trung Quốc hay Việt Nam chẳng hạn), hoặc nhiều người đạo Hồi, hoặc toàn tây, trải nghiệm sẽ khác nhau nhiều. Nếu làm việc trong môi trường nhiều lao động chân tay, hoặc làm việc ở nơi nhiều trí thức và người giỏi thì sẽ hoàn toàn có những cái nhìn khác nhau. Điểm chung chính là vì mình đang đến sinh sống ở một nơi khác, cái câu “nhập gia tùy tục” vẫn đúng trong trường hợp này. Mình ko ủng hộ quan điểm là người Việt Nam thì đi đâu cũng sống như người Việt Nam. Mình đến sống ở HL và hoàn toàn cởi mở để hòa nhập vào xã hội của họ, cũng như sẵn sàng chấp nhận những phong tục, lối sống cũng như quy định của nước Hà Lan. Mình coi đó là một cách để tôn trọng đất nước này. Mình tự nhủ luôn đi làm, đóng thuế, làm mọi thứ theo quy định, ko lách luật, ko gian xảo dù có nhiều khi mình có thể được lợi hơn một chút, thậm chí đôi lúc vì hoàn cảnh mà kiếm tiền ngoài luồng thì cũng cảm thấy ko thoải mái nên mình hoặc là khai báo hoặc là bỏ luôn để thoải mái (cho dù khoản tiền ấy có nhỏ đi chăng nữa). Đồng thời mình cũng tích cực học tiếng, học cách sống và cách nghĩ của người bản xứ để hành xử cho đúng. Ko phải là quỵ lụy hay lo sợ gì, chỉ là làm đúng thì mình cảm thấy thoải mái với chính bản thân mà thôi. Mình nghĩ đó cũng chính là cách để cảm thấy thoải mái với lựa chọn sống ở nước ngoài. Vì nói cho cùng, bất kì ai từ bỏ quê hương để đến một nơi khác sống, sẵn sàng đánh đổi những điều quen thuộc để học những điều xa lạ thì đều mong một cuộc sống tốt hơn, chứ ko hề muốn một cuộc sống nơm nớp lo âu và ko thể duỗi thẳng chân ngủ mỗi đêm.

Vậy ai nên hay ko nên chọn cuộc sống ở nước ngoài? Theo mình nếu có cơ hội để ra nước ngoài sống, làm việc theo đúng chuyên môn/khả năng của bản thân thì nên trải nghiệm. Một lần trải nghiệm sẽ giúp chúng ta có những lựa chọn, khi được lựa chọn thì mới nói đến chuyện phù hợp hay ko. Còn những trường hợp cố sống cố chết để ra nước ngoài sống một cuộc đời mà mình ko biết tương lai thế nào, chấp nhận làm những công việc dưới khả năng của mình, và bản thân mình cảm thấy quá khổ cực ko có đường ra, ko thể tận hưởng cuộc sống, thì ở Việt Nam dù gì cũng sẽ có cách sống. Cuộc sống ở nước ngoài ko phải là một cuộc sống nhung lụa dễ dàng. Đừng đổ lỗi cho chế độ, xã hội, gia đình hay người thân, sướng hay khổ phần nhiều là do bản thân mà thôi, những ngoại cảnh chỉ là phần phụ thêm mà thôi.

Một khi đã quyết định ra nước ngoài sống, thì hãy học cái hay cái tốt của con người nước sở tại, nhìn theo cách sống của họ để hòa nhập được vào cuộc sống. Không ai bắt bạn phải từ bỏ món ăn, tập tục của người Việt, nhưng phải xác định đó ko phải là cái tối quan trọng vào thời điểm này. Cái gì có thể dung hòa được thì giữ, cái gì ko thể dung hòa được thì phải bỏ. Nhất định phải giữ hình ảnh đẹp của người Việt trong mắt bạn bè quốc tế, và cố gắng để sống tốt hơn cuộc sống ở quê nhà, để xứng đáng cho cái giá phải bỏ ra.

Tóm lại, bản thân mình nghĩ chẳng có một phương án nào là hoàn toàn hại hay lợi. Việc sống ở nước ngoài hay sống ở Việt Nam đều có những nhược điểm và ưu điểm nhất định. Tùy hoàn cảnh sống, thái độ sống, và ưu tiên trong cuộc sống của mỗi người mà có những lựa chọn phù hợp với mình. Đừng quá màu hồng hóa cuộc sống ở nước ngoài, nhưng cũng đừng có cái nhìn thiếu tích cực về cuộc sống của người khác ở nước ngoài. Hãy để cho mỗi cá nhân được lựa chọn, được sống và được ủng hộ lối sống và lựa chọn cuộc đời của họ. Đó chính là thái độ mà không chỉ mỗi người cần có, mỗi chính phủ, quốc gia cũng nên khuyến khích điều đó. Bởi vì con người sinh ra vốn không phải để làm một công dân nào đó, họ sinh ra để sống, để làm những điều họ muốn, và để làm cho cuộc sống này tốt đẹp hơn. Và cuộc sống này chỉ tốt đẹp khi mỗi người được làm một bông hoa tươi đẹp tô điểm cho cuộc đời này!

Tinyvirgo's dairy

Nhân Đường lên đỉnh Olympia vừa có quán quân mới, và feed của mình lại đầy những “lời chúc mừng” dành cho nước Úc, bất chợt mình có câu hỏi “tại sao ngày càng nhiều những người ra đi không trở lại?”, “có cái gì ở những miền đất hứa ấy đã khiến con người ta quên đi quê hương?”.

Mình đã từng (và bây giờ cũng) nghĩ rằng không có nơi đâu mình muốn sống hết phần đời còn lại ngoài Việt Nam. Nhưng mình đọc đâu đó rằng con người ko phải là cái cây, chúng ta sinh ra, lớn lên, dòng máu di cư đã thấm sâu trong tâm tưởng. Đôi lúc, mình nghĩ được chọn nơi mình sống chính là một đặc quyền của con người, chính là quyền con người, chính là lợi thế đã giúp cho con người sinh tồn qua bao nhiêu biến cố của trái đất và đến được hôm nay. Nhưng cuộc sống ngày càng phức tạp, có nhiều thứ ko thể theo ý muốn của bản thân là được, giữa việc đúng – cần làm, và việc muốn làm đôi khi là một khoảng cách khá lớn. Mình ko đổ lỗi, coi thường quê hương – vì dù đó là vùng đất đầy khó khăn thì cũng như câu “con ko chê cha mẹ khó”, đó là quê hương – là một – là duy nhất đối với mình. Mình chỉ biết có rất nhiều lí do để người ta ra đi và ko trở lại, và mình chỉ đưa ra một vài lí do từ góc nhìn của mình.

Lí do thứ nhất chính là sự bình yên. Mấy năm gần đây, khi bắt đầu bước vào tuổi 30, mình thường nhắc đến bình yên, mình coi đó chính là dấu hiệu của tuổi già. Cái tuổi 20 lúc bắt đầu nhìn cuộc sống hào hứng, muốn khám phá, muốn đi đây đó, muốn mỗi ngày là một trải nghiệm, giờ đã khác rồi. Mình thèm một ngôi nhà của riêng mình, một cuộc sống với những chuyện đơn giản xảy ra theo trình tự nhất định, hàng ngày đi làm, tối về ăn một bữa cơm có vợ có chồng, cùng nhau xem ti vi, đọc sách trong tiếng nhạc nhè nhẹ, cuối tuần có thể cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng, và cầm tay nhau đi dạo, nhìn cuộc sống chậm rãi trôi. Mình ko còn thích mỗi ngày là một thử thách, cảm thấy quá mệt mỏi cho nó. Thậm chí, cảm thấy những cuộc tụ tập bạn bè đôi lúc cũng trở nên quá sức. Chỉ muốn mọi thứ đừng thay đôi chu trình hàng ngày vốn có của nó, sáng 8h dậy, tối 11h đi ngủ, ngả lưng, cảm thấy hạnh phúc!

Chính bởi vậy, cái cuộc sống mà mình biết ở Việt Nam tự nhiên khiến mình cảm thấy bất an.

Sự bất an đến từ những điều ko ai dự định. Ví dụ đi ra đường và gặp tai nạn. Chuyện đáng ra chỉ xảy ra hi hữu đôi lần và đã lên báo đài ngay ở xứ mình đang ở, thì lai là chuyện cơm bữa ở Việt Nam.
Sự bất an đến từ chế độ an sinh xã hội kém. Ví dụ ốm đau bảo hiểm ko lo, ung thư thì sẽ tán gia bại sản, nhà cửa cháy ko ai đền, con cái đi học thì tốn kém, và muốn có tương lai thì phải có tiền, thật nhiều tiền – tiền để đi du học, tiền để đi xin việc, tiền để cho nó mua nhà, cưới vợ cưới chồng và lo cho con của nó. Nếu sống ở nước ngoài, đau ốm, cháy nhà đã có bảo hiểm lo, con cái đi học gần như miễn phí, khi đủ 18 tuổi, chính phủ sẽ cho vay tiền đi học, nếu ai cần mua nhà, chỉ cần có việc làm thì sẽ được vay tiền mua.
Sự bất an đến từ nền kinh tế yếu kém. Ví dụ lương ko đủ tiêu, ngoài nghề tay phải còn phải làm nghề tay trái, chân trái, chân phải, chân trong chân ngoài. Muốn làm như vậy, lại phải cắt xén bớt năng lượng và thời gian của nghề tay phải, phải biết làm láo, làm dối, kê khống. Đôi lúc mình nghĩ ko về nước để làm “con sâu làm rầu nồi canh” cũng chính là giúp ích đất nước lắm rồi! Cuộc sống ở phương tây, tuy làm 8 tiếng hoặc hơn rất vất vả, nhưng một người đi làm thì đủ nuôi cả nhà, nếu lương thấp thì sẽ có trợ cấp cho chồng/vợ/con. Người ta có thể yên tâm chú tâm vào một công việc và ko có lí do để làm dối, làm láo.
Sự bất an đến từ khủng hoảng niềm tin. Khi mà  xã hội mà thiếu tiền, con người dễ suy đồi, dễ sa ngã, dễ vì tiền mà làm mọi thứ. Họ bán cả niềm tin của người thân, bán cả đạo đức của con người. Một bà bán phở cũng có thể giết người vì một vài đồng tiền lợi nhuận. Bác sĩ nhận tiền để tăng sự quan tâm với bệnh nhân. Người ta vì tiền có thể lừa dối nhau. Vì thế không ai tin ai, ai cũng phải dành nhiều thời gian, giấy tờ, công sức để đảm bảo mình ko bị lừa. Thế nhưng chúng ta có thể bị lừa mà ko hề hay biết cho tới khi quá muộn. Sống mà nơm nớp lo sợ, tiền của mình trong tài khoản liệu có cất cánh bay, miếng cơm ăn vào miệng liệu có đảm bảo vệ sinh, bó rau mua ngoài chợ liệu có gây ngộ độc. Ít ra, ở các nước phát triển, niềm tin còn nhiều, đơn giản vì họ có tiền. Một bó rau có giá 2e, tương đương 60k ở Việt Nam, họ ko có lí do để bỏ thuốc vào rau, vì lợi nhuận từ bó rau 2e đủ lớn để ko cần làm điều gian dối, và nếu bị phạt sẽ gấp nhiều lần lợi nhuận ấy, thậm chí vĩnh viễn ko được hành nghề nữa. Xã hội vẫn đầy người xấu và người tốt, nhưng người xấu không có quá nhiều động lực để làm chuyện xấu xa – vì dù sao họ cũng vẫn được chu cấp đầy đủ, còn người tốt thì nỗ lực hết sức để đảm bảo người xấu ko làm chuyện xấu xa. Những sợi dây cương níu nhau, để ko làm xã hội sụp đổ.

Mình biết sẽ có những cái nhìn của những đối tượng khác nhau. Không phải ai đi nước ngoài cũng có bảo hiểm y tế, cũng làm một công việc đúng chuyên môn, và cũng được hưởng chế độ xã hội tốt. Tuy nhiên nếu sống và làm việc như dân sở tại, thì ngoài một chút khó chịu khi ko được ăn những món khoái khẩu, sự lo lắng khi ko được ở bên cạnh người thân thì cuộc sống rất bình yên, nhẹ nhàng. Nhờ đó, có thời gian để yêu đời, yêu người, yêu quê hương đất nước từ xa, và ko làm phiền tới cha mẹ.

Đừng hỏi lí do khiến người ta ra đi. Hãy hỏi làm sao để khiến người ta ở lại?

Tinyvirgo's dairy

Một buổi tối mùa hè, những buổi tối mùa hè ở xứ này, trời vẫn còn se se, đắp tấm chăn mỏng để thấy hơi ấm ôm lấy mình và nghe tiếng hát vừa da diết vừa nhẹ như thở của Chuyện của mùa đông …

Chuyện của mùa đông, chuyện về những ngón tay đan, chuyện về hơi ấm thân quen … làm ta chợt cảm thấy lòng ấm lại, bên cạnh bạn cùng nhà chợt dựa vào, hơi ấm và một thoáng mùi áo vừa sấy khô mà mình thích ko kém gì mùi nắng những ngày còn ở nhà …

Rồi sáng thức dậy, vẫn thấy chông chênh lòng mình, trái tim còn như trào dâng ước muốn … giờ ước muốn duy nhất là hoàn thành những việc còn dang dở, khi mà chặng đường đang đi cứ kéo dài ra vô tận, đôi lúc muốn hoàn thành không hẳn là đã chán con đường đang đi, chỉ là muốn bắt đầu một cái gì đó mới mẻ. Nếu giờ, được ở trong một ngôi nhà của riêng mình, vẫn là cuộn tròn trong tấm chăn này, trên chiếc ghế sofa này, nhưng tâm trạng thì sẽ ấm hơn rất nhiều …

Chợt nhớ khoảng trời những chiếc lá rơi, và nhớ lần hẹn hò nơi quán quen … mình nhớ cái cảm giác của những ngày vô lo, cảm giác trái tim chỉ làm một việc là yêu, cảm giác bình yên của những điều “ rồi sẽ  xảy ra” và mình ko phải giằng xé giữa “ta là ai” và “sứ mệnh của ta là gì”. Đôi lúc những mệt mỏi khiến mình chỉ muốn lùi lại, muốn được là mình bé bỏng và vô tư ngày ấy …

Hãy xích lại, những ký ức xưa, cất giữ nơi con tim chưa một lần ngủ quên … một ngày nào đó ko xa, mình rồi sẽ bình yên, những điều “rồi sẽ xảy ra” sẽ đến, mình sẽ vẫn như là mình muốn, classy, calm, warm and nice …

https://youtu.be/qX3PAIhxM3o?list=PLsIRiRj6jaw47FKk52SDSuenhFcQoGYPC

Blogging

Nửa đêm, một cơn buồn thoáng qua, mơ hồ …

Những lúc bối rối, mình mở FB, lướt nhẹ những dòng tin. Một chị mới mua nhà, cả gia đình chụp ảnh mới, hai đứa con gái mặc áo dài. Lòng bất chợt thấy bình yên.

FB hôm nay ko có những dòng tin khó chịu, một vài cái ảnh trẻ con, và bất chợt, một dòng blog bắt vào mắt mình “Kể chuyện mình”…

         KỂ CHUYỆN MÌNH

Chị L. nhắn cho tôi một tin ngắn, báo rằng chị vừa về Việt Nam và sẽ ở lại đến cuối năm. Cái tin nhắn dịu dàng ấy cứu vớt cả ngày hôm nay của tôi, nếu không muốn nói là cứu cả những ngày gần đây – như một tia nắng hửng lên trong chiều nay giữa những cơn mưa gió.

Hộp tin hôm nay cũng tràn đầy những mẩu đối thoại, chúng tôi nhắc nhau rằng đã tròn một tháng rồi, kể từ ngày chúng tôi kết thúc chương trình, chia tay nhau ở sân bay đầy nước mắt và ai về lại chỗ của người nấy. Tôi kịp trở về với cuộc đời sớm đi tối về của mình, tròn hai tuần ho không dứt. Không phủ nhận có những khi cảm giác mình đang trong một cơn mơ với nhiều diễn biến mơ hồ và các dòng suy nghĩ không trật tự thay nhau chiếm lĩnh trong lúc phải giữ cho mình tỉnh táo, thật tỉnh táo. Trên trang của chị L. đăng một bức ảnh, chú thích có đoạn “Đời là ngủ hay mơ, chỉ tâm ta mới hiểu, nếu đã tỉnh rồi thì cố gắng hết mình làm một người tỉnh như mình muốn – đây là cái giá của Trưởng Thành.”

Tự nhiên cảm thấy đồng cảm. Cái giá của sự trưởng thành? Làm mình chợt nhớ đọc đâu đó trên Aunty Acid “the most stupid decision I’ve made is to become an adult”. Mình, dạo này, cảm thấy thật mệt mỏi. Mình nhớ những tháng ngày còn bé, khi mà mình ko bao giờ phải lo hôm nay ăn gì, khi nào thì hết tiền, và ngày mai sẽ ra sao. Mình đã phí phạm những ngày tháng ấy, mình ko hề có tuổi thơ. Mình đã lo lắng về những điều vô nghĩa, nỗ lực cho những thứ còn vô nghĩa hơn, những thứ đã đưa mình đến hôm nay. Bây giờ, mỗi ngày, khi ngồi trên tàu đến trường, hay lúc đạp xe, mình thường tự hỏi “đây có phải là cuộc sống mình muốn hay ko? Và làm thế nào để quay lại ngày xưa?” Rồi mình thở dài, biết rằng mình đã mắc vào cuộc đời này như một cái bẫy, ko bao giờ vượt ra được. Ai đó bảo rằng, chết chính là đường cùng. Mình biết, chết ko phải là một giải pháp. Và mình quá trách nhiệm để chết. Dù mình biết, cuộc đời này sẽ toàn những điều vô nghĩa, khổ đau, và còn lại là trách nhiệm.

Tôi đôi lúc muốn từ chối sự trưởng thành, chỉ mong mình thật sự đang mơ và khi tỉnh dậy có một ai đó vỗ về không sao cả chỉ là mơ thôi.

Mình cũng vậy, đôi lúc trong lúc nửa tỉnh nửa mơ vào 7h sáng, mình tự dỗ bản thân chìm vào trong giấc mơ, kể cả đó là ác mộng. Bởi mình biết, đó chỉ là giấc mơ, còn tỉnh dậy là đời thực, là cuộc sống trần trụi với những lo toan, với cái nhà mình ko quét thì nó sẽ mãi bẩn và những câu chuyện mình ko làm sẽ ko bao giờ kết thúc. Mình im lặng, sự bình thản, hay ko quan tâm. Nhưng bên trong mình, mọi thứ cứ gào thét, mình quay cuồng và tự hỏi “tại sao mình lại phải sống trên cõi đời này?”

Người ta bảo những khi mình không biết phải làm gì, người mình nghĩ đến trong tiềm thức sẽ là người mình tin tưởng nhất, cần nhất dù không phải lúc nào cũng có sự hiện diện của người đó bên cạnh. Như em trai tôi đã gọi tôi khi nó đi lạc, hay khi xe nó hư, dù nó biết rằng tôi không thể giỏi hơn nó trong việc định hướng hay sửa xe. Tuy vậy, đó là cảm giác yên tâm của việc có người bên cạnh. Tôi không nghĩ đến ai, suốt cả đoạn đường về tối nay. Tôi cũng không có quá nhiều cảm xúc, ngoài một việc rất gần đây khi chạy xe bên ngoài dưới trời mưa to và nghĩ rằng mình thật ngu ngốc. Thật sự, cơn ho rồi cũng sẽ hết, cơn mưa rồi cũng sẽ dứt, chỉ có sự ngớ ngẩn của mình là trường tồn mãi theo thời gian!

Sao lại đồng cảm đến vậy. Đôi khi, vào những ngày gió to, mình đi bộ về nhà, để gió, để mưa táp vào mặt. Mình biết, chẳng ai quan tâm tới mình ở chốn này, ko phải chỉ ở Delft, ở Schiedam, hay Hà Lan, ở trái đất này, ko có ai thật sự có thể chìa tay, và nói cho mình biết “yên tâm đi, dù ngày mai mày có bỏ việc, có nằm nhà, có hất tung mọi thứ, thì vẫn có 1 vòng tay dang ra, và che chở cho mày”. Ko ai đủ sức, hoặc ko ai muốn. Mình muốn tin điều thứ nhất. Nhưng một nửa trong mình cười khẩy vào bảo mình thật ngây thơ, lí do chính là điều thứ hai. Mình chỉ biết trong lúc mình cần nhất, mình đã rất nhiều lần chẳng gọi cho ai, vì cảm thấy ko ai có thể là chỗ dựa cho mình, ngoài những lời nói an ủi sẽ chẳng giúp được gì nhiều và lời khuyên đừng bỏ cuộc.

Dạo gần đây trong những cuộc nói chuyện, chúng tôi hay nhắc về châu Âu và về những chuyện cũ mà chúng tôi đã có với vùng đất đó. Châu Âu nuôi dưỡng những ngày tuổi trẻ đẹp đẽ mà đứa nào trong chúng tôi cũng ngưỡng vọng và hồi tưởng, mỗi đứa một kiểu. K. thì bảo quan trọng là mình có biết hài lòng không, nếu không thì mình chẳng bao giờ yên được, mình cứ trông ngóng mãi về nó. Cái ý cũ xì tôi nghĩ chả ai mà không hiểu, có làm được hay không mới nên cơ sự. Có vẻ chỉ có mỗi K. là an ổn. Cho nên mới có nhiều cuộc ra đi gần đây.

Hài lòng? Bất chợt làm mình nhớ đến suy nghĩ chiều nay, khi đọc một dòng vu vơ cũng trên FB rằng “tôi chỉ mơ ước đơn sơ là giờ có vài trăm tỉ đồng trong tài khoản, hàng tháng lặng lẽ rút lãi ra đủ ăn cơm ba bữa, quần áo 2 bộ một ngày, tối nào cũng có phim để cày, tháng nào cũng được đi du lịch một lần. Chỉ thế thôi, an phận mà sống, giản dị chân phương, quyết không bon chen với đời”. Mình đã thử nghĩ xem mình cần gì nhiều hơn thế, và mình tự trả lời “mình chẳng cần gì hơn”, chỉ là tự thầm thì với bản thân.

Mình nghĩ cuộc đời này mọi thứ đều vô nghĩa, khi trong lòng mình ko cảm thấy được tình yêu, tình thương, và ý nghĩa của chính mình. Nhưng gánh nặng trên vai khiến khi mình vừa tự mở miệng bảo mình có quyền được khẳng định ý nghĩa của chính mình, có quyền làm điều mình muốn, mình đã tự xỉ vả bản thân và nghiêm cấm mình ko được làm bất kì điều gì khác. Mình đã tự đặt vòng kim cô vào bản thân, ko ai khác. Có chăng là những ai đang nhân danh yêu thương mình, ko hề cho mình một cơ hội để gục ngã. Mình phải đi tới, phải giải quyết mọi chuyện, phải kiên cường, phải thông cảm, phải cho mọi người cơ hội. Bởi vì mình quá may mắn trong cuộc đời này mà, phải ko?

Chả thế mà mai tôi sẽ lại có một lời chia tay. Và bây giờ thì tôi đang gõ những thứ vô nghĩa này (đến bao giờ tôi mới có thể làm được những thứ sắc nét và có nghĩa hơn hả tôi?), sau đó sẽ ngủ và rồi sẽ là một ngày mới với bao nhiêu chuyện mới.

Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành. Đời mong manh quá, kể chi chuyện mình.

Nhưng bất chợt mình nhớ ra còn một Hoàng Anh ở đâu đó. Một Hoàng Anh khác, ko xôi thịt chè chén, ko ganh đua thắng thua, ko chỉ biết tiền và tiền. Một Hoàng Anh đã muốn là một cô bé giản đơn, nhỏ nhắn, ko quan tâm bất kì chuyện gì, và một cuộc sống thanh thản, đơn giản, chỉ có những tán lá và hoa, có những lúc một mình nhẹ nhàng như bài hát kia. Ít ra, mình có một Hoàng Anh đang cất giấu ở đâu đó, có lẽ, mình sẽ bắt đầu tìm …