Blogging

Những gì mình viết là để dành cho sau  này, bởi vì từ giờ, cái ý tưởng ko muốn làm to sẽ bị mình gạt phắt đi. Mình sẽ kiếm một chức vụ, sẽ cố gắng để vươn lên và có quyền lực, ko phải vì ham hố, mà là vì ko có j để đảm bảo quyền lợi của mình và những người thân tốt hơn là có tiền và có quyền. Và cũng vì nếu ko có quyền, những điều cần làm sẽ ko làm được, những ý tưởng sẽ ko thể thực hiện được khi mà ai cũng vì quyền lợi của chính họ mà thôi.

Đi làm được gần 2 năm, có thể nói là đã làm việc trong một môi trường khá phức tạp, đủ thứ con người, đủ thứ quan hệ chồng chéo và đủ thứ bỉ ổi mà mình biết đi đâu cũng có thể gặp. Đã có lúc mình thất vọng tốt độ, đã có lúc muốn bỏ cuộc, đã có lúc lo sợ – sợ lửa trong lòng mình cũng tắt. Nhưng rồi mình đã vượt qua, sống và làm những việc khiến mình vui vẻ, và hài lòng với những điều mình bỏ tâm sức ra làm.

Ở trường 2 năm, nhận ra những công việc mình làm có tốt tới đâu thì cũng ko thể vượt ra khỏi định kiến, ko thể được công nhận nếu sếp là người ghét mình. Nhưng mình đã vẫn làm rất nhiều việc, cố gắng hết sức và nỗ lực hơn mức mình mong đợi. Nhưng mình cũng học được rằng, nếu cố gắng cho bất kì điều gì thì phải biết mình cố gắng làm nó vì cái gì, mục đích cuối cùng của mình là gì. Điều quan trọng k phải là được công nhận, điều quan trọng là mình có thể hoàn thành được mục tiêu của mình. Còn sự công nhận ư? Phải luôn nhắc nhớ bản thân rằng người sếp còn ko đủ năng lực để nhận ra và khuyến khích người khác phát triển để làm tốt công việc, thì đâu có xứng đáng làm sếp, mình đâu có cần những lời động viên hay công nhận từ những con người kém cỏi như vậy chứ. Nói một cách trắng trợn: mình khinh! —> Vì thế, làm sếp nhất thiết phải thật bao dung rộng lượng. Làm sếp cũng giống làm cô giáo, mình có quyền, có thể khiến người khác chịu thiệt thòi, do đó phải luôn ý thức được sự ảnh hưởng của mình là rất lớn, sai lầm của mình có thể thay đổi cuộc sống của người khác. Vì vậy phải bao dung, phải biết gạt tình riêng ra khỏi việc chung. Giống như khi làm cô giáo, ko thể vì ghét mà cho sv điểm thấp, đôi khi, phải biết nỗ lực thay đổi sv, phải biết cố gắng hơn nữa để thu phục lòng người, phải biết vỗ về và tìm ra điều gì là điều khiến sv bất mãn, và khuyến khích sv học và cố gắng hơn nữa. Có như vậy thì mới thật sự là cô giáo tốt.

Sống trong tập thể, điều đáng sợ ko phải là ko ai làm việc, mà là người làm ít phá người làm nhiều. Đôi khi nhìn quanh ko thấy ai cố gắng, người làm nhiều sẽ sớm bị nản chí theo. Người làm ít thì lại có thời gian để phá đám. Do đó, phải thưởng phạt công minh. Người làm sếp phải biết răn đe và dùng quyền lực của mình để khiến người làm ít phải bị trừng phạt, nếu ko thì công việc sẽ bị ảnh hưởng. Giống như ở trường, việc ko làm cũng ko bị trách nhiệm, do đó đôi lúc ai ai cũng vô trách nhiệm, và họ nhận thấy việc đó hoàn toàn ko ảnh hưởng tới nồi cơm của họ. Trường BKĐN là một tập thể toàn là một lũ đỉa đói, bám vào trường chỉ để kiếm chút danh lợi và tiền của, những người đóng góp thật ít ỏi. Đó là lí do vì sao một tập thể lẽ ra rất lớn mạnh lại trở nên yếu ớt và nhàm chán như vậy.

Làm lãnh đạo rất khó, những điều cần học rất nhiều. Nhưng theo mình đây là 2 điều rất quan trọng cần lưu ý. Viết lại để bản thân ko bao giờ quên. Một khi nào đó, mình sẽ cần dùng tới.