cuộc sống là một chuỗi những niềm tin sinh ra và mất đi …
Có ai đã từng hỏi, những người sống thật kiên cường, làm được những điều phi thường đều có 1 điểm chung j ko? Điểm duy nhất chung giữa họ là niềm tin mãnh liệt! Tin ở ngày mai tươi sáng hơn, tin ở thành công sẽ được đền đáp sau những cố gắng, tin ở cuộc sống, tin ở lòng tốt, tin ở điều mình làm, và tin ở chính mình – biết rồi mình sẽ làm được …
Cuộc sống luôn đầy rẫy những khó khăn, nhưng niềm tin giúp người ta trụ lại, giúp người ta hiểu rằng khó khăn ko phải là điều j đó cứ tồn tại mãi! Ông bà ta nói “không ai giàu ba họ, ko ai khó ba đời!” là để người ta tin ở tương lai tốt đẹp hơn … dù niềm tin đó đôi khi thật mơ hồ …
Nhưng những niềm tin mơ hồ như vậy, tin ở chúa, tin ở lòng tốt, tin ở luật nhân quả của đời … đều giúp cho con người ta sống tốt hơn, hoàn thiện hơn, và có sức mạnh vượt qua mọi điều … Niềm tin kì diệu như thế đó!!!
Tôi nhận ra, ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, niềm tin của tôi thay đổi, nhưng tôi chưa bao giờ đánh mất niềm tin …
Khi tôi 15, tôi tin rằng cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu tôi thật sự cố gắng, nếu bỏ công sức, tôi sẽ được thành công và thành công làm tôi hạnh phúc!
Khi tôi 18, tôi nhận ra thành công ko hẳn là hạnh phúc, niềm tin của tôi thay đổi, tôi tin rằng mình sẽ hạnh phúc khi mình sống và làm nhiều người hạnh phúc, tin rằng nếu tôi góp sức mang tới niềm vui cho cuộc sống, thì cuộc sống cũng mỉm cười với tôi …
Khi tôi 20, tôi nhận ra niềm vui ko ở đâu xa, hạnh phúc của tôi là được làm cho những người xung quanh, những người tôi vẫn yêu thương hàng ngày hạnh phúc … Có lẽ tuổi trẻ, sống vì mọi người là một trong những điều mà tôi chưa từng hối tiếc!
Bây giờ tôi đã 23, tôi biết có nhiều điều tôi tưởng tôi đã làm được – giống như trong tiếng Anh, người ta sẽ dùng will have + v3 để nói tới những trường hợp này, nhưng mà by this time, tôi vẫn chưa thể làm được. Đôi khi tôi tưởng những niềm tin trong tôi tan vỡ, và hạnh phúc ở một nơi nào xa lắm! Nhưng ko phải, tôi vẫn hạnh phúc bởi những điều tôi làm được, có điều tôi tin, những gì cuộc sống đã cho tôi xứng đáng để tôi phải làm được nhiều hơn nữa, cười nhiều hơn nữa, vui nhiều hơn nữa, hạnh phúc nhiều hơn nữa …
Nhưng có những niềm tin ko thay đổi! Tôi tin sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, khó khăn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ cần mình thật sự cố gắng. Tôi tin qua cơn bĩ cực sẽ tới hồi thái lai, rồi cuộc sống sẽ đền đáp xứng đáng và sẽ làm ta hạnh phúc! Tin rằng cuộc đời rất công bằng, cứ cho đi, cứ hết lòng với mọi người đi, cứ quan tâm đi, rồi ta sẽ thấy hạnh phúc, sẽ được quan tâm, sẽ có người giúp mình khi khó khăn hoạn nạn … Những niềm tin đó sẽ ko bao giờ thay đổi!